XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Cô gật đầu.

Có lẽ anh dời thủ đô về Thượng Hải, tiền đồ cũng không tồi. Thấy anh thần sắc tươi tỉnh, khác hẳn vẻ tư lự ở quán lẩu hôm đó, lòng cô bỗng nhẹ đi ít nhiều. Nhìn anh nói cười thoải mái, không giống người đang cố tình che giấu tâm trạng, cô mới khẽ thở phào, nói: “Thực ra Thượng Hải rất tốt, nếu có cơ hội em cũng muốn về đó thử sức.”

Đang nói chuyện, điện thoại của Tử Mặc bỗng đổ chuông, nhìn số máy biết là Giang Tu Nhân gọi. Cô nhấn nút nghe, lập tức nghe thấy giọng anh: “Em đang ở đâu?”

Bây giờ anh càng ngày càng thích quan tâm đến hành tung của cô. Tử Mặc liếc Hình Lợi Phong một cái, nói nhỏ: “Đang đi ăn với bạn!”

Đầu dây bên kia lại hỏi: “Đàn ông hay phụ nữ?” Giọng anh bình thường, không nhìn ra thái độ.

Không hiểu sao cô bỗng thấy bực, lạnh lùng buông một câu: “Không liên quan đến anh!”, rồi “tạch” một tiếng, cúp máy.

Ngẩng lên bắt gặp Hình Lợi Phong đang nhìn mình, cô ngượng nghịu mỉm cười: “Sao anh không ăn đi?”

Anh uống một ngụm rượu, rồi đặt ly xuống, hỏi: “Hai người thế nào?”

Cô kinh ngạc, ngẩng phắt đầu nhìn anh. Hình Lợi Phong vẫn cười ôn hòa, độ lượng như một người anh, không hề có ý trách móc: “Thực ra anh đã biết từ lâu! Em và Giang Tổng...”

Mặt bỗng đỏ lựng, cô không biết phải giải thích thế nào, chỉ sợ dù có giải thích, anh cũng khó mà chấp nhận, sau này sẽ không nhìn mặt cô nữa, vội nói: “Chuyện không như anh nghĩ đâu! Em và anh ấy chỉ là... chỉ là...” Liệu Hình Lợi Phong có nghĩ cô vì tiền hoặc vì những thứ khác mà từ chối anh? Cho dù anh nghĩ vậy, cô cũng chẳng có cách nào giải thích rõ ràng.

Hình Lợi Phong nhìn cô, giọng ôn tồn: “Tử Mặc, không như em nghĩ đâu.”

Cô nhìn anh không hiểu. Anh nói tiếp: “Đừng nghĩ anh tốt như vậy. Thực ra, ở tuổi này anh cũng thấy nên lập gia đình, trong các cô gái anh nhắm tới chỉ có em nói chuyện với anh tương đối hợp, chúng ta lại là đồng hương, biết rõ về nhau nên cũng thân thiết hơn người khác. Cũng không phải anh chưa từng yêu. Thời đại học, anh cũng có một mối tình điên đảo, bất chấp tất cả. Anh từng chơi ghi ta suốt đêm dưới phòng ký túc xá của một cô gái, từng đánh nhau vì cô ấy, từng đến sớm nhận chỗ ở thư viện, hằng ngày mua bữa sáng mang đến tận phòng cho cô ấy... Tóm lại là làm bất cứ việc gì để cô ấy vui...”

Thì ra, thời trẻ mỗi người đều có những mối tình bốc lửa, giống như cô nhìn thấy trong trường đại học. Nghe anh nói, hình dung ra Hình Lợi Phong hồi đó, cảm thấy khác quá xa so với Hình Lợi Phong bây giờ. Cô chăm chú lắng nghe, thì ra mỗi người đều có những bí mật thú vị như vậy.

Hình Lợi Phong châm điếu thuốc, hít một hơi, giọng đột nhiên hơi buồn: “Anh đã tưởng có thể cùng cô ấy đi chung một con đường, mãi mãi bên nhau đến già, đến chết, cho nên sau khi tốt nghiệp, anh lập tức lao đi tìm việc làm, thời gian làm việc mỗi ngày gấp rưỡi người khác. Cuối tuần người ta được nghỉ, đi chơi, còn anh vẫn phải đọc thêm tài liệu. Để có thể nhanh chóng mua được nhà ở đây, rồi kết hôn với cô ấy, dù khổ, dù mệt anh cũng thấy vui, bởi vì có cô ấy, anh cảm thấy làm gì cũng đáng.” Giọng anh có vẻ chua chát, dừng lại, tự rót đầy ly rượu, ngửa cổ uống cạn, rồi nhìn cô cười, nụ cười đượm buồn. Lần đầu tiên cô bắt gặp anh như vậy, xưa nay lúc nào anh cũng thoải mái, sôi nổi, cô tưởng bản tính anh như thế. Hình Lợi Phong lại thong thả nói tiếp: “Về sau, có một ngày anh nhận ra cô ấy đã thay đổi. Thực ra cô ấy vẫn luôn thay đổi, nhưng đến hôm đó, đến thời điểm đó anh mới phát hiện, cô ấy cãi nhau với anh, nói là anh không dành thời gian cho cô ấy. Chắc em cũng biết anh đã muốn ở bên cô ấy thế nào, đi xem phim, ăn uống, vui chơi như những đôi tình nhân khác. Nhưng không phải cứ muốn là có thể sống đàng hoàng, lãng mạn, nói đúng hơn cần có điều kiện về vật chất để đảm bảo cho một cuộc sống như vậy, anh phải lao động mới có, nên không thể lúc nào cũng ở bên chăm sóc cô ấy. Anh giải thích nhưng cô ấy không nghe, sau đó bọn anh liên tục cãi nhau, lúc đầu cãi nhỏ, về sau cãi lớn... Anh cứ nghĩ, khi anh thành công thì cô ấy sẽ hiểu...”

Hình Lợi Phong mỉm cười cay đắng: “Nhưng không... Bởi vì cô ấy không kiên nhẫn đợi đến ngày đó. Cô ấy cảm thấy đầu tư vào một người trẻ tuổi chỉ có hai bàn tay trắng như anh là không đáng, nên nửa năm sau đã kết hôn với vị trưởng phòng nơi cô ấy làm việc!”

Tử Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, có vô số những ánh đèn lấp lánh, thì ra dưới mỗi ánh đèn đều có một câu chuyện. Cô không an ủi Hình Lợi Phong, bởi không biết phải an ủi thế nào, cũng bởi vì không thể an ủi, chuyện đó đã trở thành một phần của cuộc đời anh, cho dù đau khổ, yêu hay hận đều đã trở thành một phần quá khứ của anh.

“Về sau, anh không muốn yêu nữa, ngày ngày chỉ dồn sức vào công việc. Người ta làm tám tiếng, anh làm mười tiếng, mười hai tiếng, thậm chí là mười bốn tiếng. Cứ như vậy đến mấy năm liền. Rồi đến một ngày, khi nhìn thấy đám bạn cùng lớp cũ đã có vợ, có con, anh mới bàng hoàng, thì ra mình đã đến tuổi đó, cũng phải lấy vợ, sinh con. Không phải chỉ vì mình, mà còn vì bố mẹ, họ luôn kỳ vọng vào con cái, mong con sẽ có một cuộc sống yên ổn, bình thường. Cho nên anh bắt đầu để tâm tìm bạn gái, em đương nhiên cũng là một trong số đó... Tuy nhiên, sau khi quen em, anh vẫn đi gặp người khác, thậm chí không chỉ một người...”

Cô nhìn anh cười, không cảm thấy tự ái hay bị tổn thương, chỉ càng thấy anh giống anh trai. Thì ra anh cũng từng bị tổn thương, thực ra Hình Lợi Phong là một người đàn ông rất tốt, có trách nhiệm, ai lấy được anh nhất định sẽ hạnh phúc. Hôn nhân không nhất thiết cần tình yêu chết đi sống lại, bởi vì tình cảm dù mãnh liệt như thế nào, nhưng trải qua sự xói mòn của thời gian, trải qua cuộc sống thực tế với những lo toan cơm áo gạo tiền cũng sẽ dần phai nhạt, dần biến thành dòng nước hiền hòa, vỗ về người ta.

Hình Lợi Phong dập tắt điếu thuốc: “Trong mấy người từng gặp, anh cảm thấy ở bên em là dễ chịu nhất, cũng phù hợp nhất, hơn nữa, em là một cô gái tốt. Tử Mặc, một nửa thế giới là phụ nữ, nhưng phụ nữ đúng nghĩa đang ngày càng ít đi, còn em thì khác! Em lương thiện, cần cù, chân thật, luôn dựa vào sức mình, luôn độc lập và cứng rắn trong cuộc sống...”

Cô bật cười, cảm thấy mình đang được anh tâng bốc lên đến tận mây xanh. Hình Lợi Phong cũng cười: “Anh nói thật đấy, cho nên anh mới muốn chúng ta thử xem sao. Anh biết em đang cố gắng, cố gắng yêu anh, cố gắng thử xem liệu có thể cùng nhau... Nhưng hôm đó... Chính là hôm Giang Tổng mời chúng ta đi ăn, anh đã biết...”

Cô ngây người nhìn anh, không hiểu anh nói gì. Tại sao anh biết? Hình Lợi Phong nói: “Hôm đó chúng ta lên xe của anh ấy, trên xe có hai chiếc gối thêu hình con bướm, có loại giấy ăn em hay dùng, có đồ ăn vặt em thường ăn... Lúc đầu anh cũng không để ý, chưa bao giờ anh nghĩ anh ấy có thể có quan hệ với em. Nhưng sau khi đến phòng em, vừa vào đã có cảm giác quen quen, cũng phảng phất mùi nước hoa đó, cũng những chiếc gối thêu hình con bướm... Hôm đó, trên đường về nhà, đột nhiên anh nhớ ra, thì ra trong xe của cũng Giang Tu Nhân có mùi nước hoa đó, kiểu trang trí đó... Lại liên tưởng sự thất thường gần đây của Giang Tu Nhân, anh ấy chưa bao giờ phân tâm trước mặt bọn anh, nhưng mỗi lần em xuất hiện... Anh đột nhiên nghĩ ra, thì ra cô bạn gái mà anh ấy nói chính là em... Tử Mặc!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây