Cô bỗng thấy buồn cười, hình dung ra Giang Tu Nhân hồi đó.
Anh đã đẩy cửa vào, hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Mẹ anh cười: “Đương nhiên là nói những chuyện xấu của con hồi nhỏ!”
Anh có vẻ bối rối: “Chuyện xấu gì? Thôi, mẹ tha cho con đi. Mẹ sẽ làm người ta sợ bỏ chạy mất!”
Ngồi một lúc, bà đã giục hai người đi về, hình như không muốn làm mất thời gian của con. Ra khỏi bệnh viện, tâm trạng anh có vẻ rất tốt, vừa lên xe đã phấn khỏi hỏi:
“Mẹ nói gì với em?”
Cô nhìn ra ngoài, giọng lơ đãng: “Không có gì!”
Mới nói được hai câu anh đã quay về, làm gì có thời gian mà nói nhiều. Nhìn thấy quán ăn, bụng cô đã sôi ùng ục: “Chúng mình có ăn gì không?”
Anh cười: “Ăn chứ!”
Thời gian trôi qua rất nhanh, anh lại bắt đầu bận rộn, nhiều lúc bắt buộc phải đi công tác hoặc ra ngoài, nếu có thể anh luôn thoái thác, nhưng ngày nào cũng gọi điện cho mẹ. Tử Mặc cũng không hỏi nhiều tình hình bệnh tật của mẹ anh, chỉ biết bây giờ đang trong giai đoạn hóa trị. Có những lúc, quan tâm chỉ có thể để trong lòng, không nhất thiết thể hiện ra ngoài.
Vào phòng, thấy anh đang gọi điện cho mẹ: “Mẹ, mẹ đã biết tính con. Bây giờ cái gì con cũng có thể nghe theo bố, chỉ có chuyện này tuyệt đối không.”
Hình như có chuyện gì lớn, anh lại nói chắc như đinh đóng cột, có vẻ quan trọng như vậy. Ngẩng đầu, thấy cô đi vào, anh liền dừng lại: “Thôi, không nói nhiều nữa, ngày mai con lại đến, mẹ nhớ ăn nhiều vào, bác sĩ bảo dạo này mẹ ăn kém lắm...”
Cô cầm quần áo đi vào nhà tắm. Lúc đi ra, thấy anh đang tựa vào thành sofa, sắc mặt có vẻ rất mệt mỏi, cô lay anh, ý bảo lên giường ngủ. Anh nắm tay cô kéo mạnh về phía mình, Tử Mặc ngã vào lòng anh. Anh ôm rất chặt, ngả đầu lên vai cô, tay vuốt ve mái tóc mềm như tơ, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy, thì ra vẫn có những việc anh hoàn toàn không thể làm chủ, miệng lẩm bẩm: “Tại sao lại thế?”
Không khí xung quanh toàn hơi thở và mùi cơ thể anh, lần đầu tiên thấy anh tỏ ra bối rối, bất lực. Xưa nay anh luôn mạnh mẽ, quyết đoán, công việc hầu như đều thuận lợi, suôn sẻ, đã bao giờ không thể làm theo ý mình?
Lòng chua xót, cô lặng lẽ nép vào anh.
Hôm nay, mẹ anh cho người đến tìm cô. Suốt dọc đường, mặc dù cố giữ bình tĩnh nhưng lòng vẫn thấp thỏm, lo âu. Nhớ lại bao cảnh đã nhìn thấy trong phim, gia đình có thế lực, giàu có của chàng trai không đồng ý nhân vật nữ chính có xuất thân tầm thường, cho người đến gặp, ném ra món tiền, yêu cầu cô cao chạy xa bay... Trời ơi, cảnh đó liệu có xảy ra với mình? Khủng khiếp quá! Mình nên có thái độ thế nào đây?
Người đó cung kính mở cửa, mời cô vào, trong phòng có rất nhiều hoa tươi, cảm giác như đi vào biển hoa, hương thơm ngào ngạt. Duy nhất lạc lõng là mùi thuốc sát trùng xông vào mũi, nhắc người ta đây là bệnh viện.
Mẹ anh đang ngồi trên sofa, tay cầm mấy bông hoa, hình như đang cắm vào bình. Thấy cô đi vào, bà mỉm cười nhã nhặn: “Đến rồi à? Không làm ảnh hưởng đến công việc của cháu chứ?”
Cô cười: “Không ạ!” Mặc dù bà không có vẻ cao ngạo, khinh khỉnh như các nhân vật trong phim, nhưng cô vẫn thấy hơi căng thẳng.
“Thư ký Lưu pha giúp tôi ấm trà!”
Thư ký Lưu mặc com lê, đi giày da bóng loáng lúc trước đến đón cô, chỉ một thoáng đã mang trà vào, đặt lên bàn, rót ra hai cốc, lần lượt để trước mặt hai người rồi mới lui ra.
“Cha bác thích uống trà, cho nên thường kể chuyện về trà cho bác nghe. Pha trà, nước đầu tiên sẽ có vị đắng, nước thứ hai có vị thơm ngọt, nước thứ ba hơi nồng, nước thứ tư thì nhạt, trà ngon mấy đến nước thứ tư cũng hết mùi vị.”
Đây là lần đầu tiên cô nghe kể về kinh nghiệm pha trà, mặc dù cảm thấy hay nhưng trong lòng băn khoăn, không hiểu sao mẹ anh lại kể chuyện đó với mình.
Mẹ anh cầm một cốc trà đưa cho cô: “Nào, uống thử xem sao!”
Cô nghe lời uống một ngụm, rất đắng. Bà lại nói tiếp: “Bác sống đã gần hết đời, ngoảnh nhìn lại bỗng thấy, thực ra tình yêu và hôn nhân cũng giống như pha trà, có lúc có vị đắng, có lúc ngọt ngào, lâu dần sẽ nhạt thếch, vô vị... Cháu đã gặp bác rồi thì đừng sợ, bác cũng chỉ là một người mẹ bình thường, biết Giang Tu Nhân thích cháu, nên muốn hiểu hơn về cháu mà thôi!”
Tử Mặc ngẩng đầu, thấy bà vẫn mỉm cười hòa nhã, không giống những mệnh phụ lạnh lùng, độc ác trong phim. Sao lại thế, có phải đằng sau vẻ hòa nhã đó ẩn chứa điều gì cô không biết? Nếu thái độ của bà ngược lại thì cũng nằm trong dự đoán của cô, nhưng bà lại nhẹ nhàng, thân thiện như thế, càng khiến Tử Mặc bối rối.
“Giang Tu Nhân tính bướng bỉnh, cũng chỉ cháu mới có thể trị được nó. Tục ngữ nói: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” cũng có lý. Cháu không biết đâu, những năm trước nó quậy phá bên ngoài, nhà bác cũng không có cách nào quản lý được nó, đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tu Nhân cũng chưa dẫn cô gái nào đến gặp bác. Cháu là người đầu tiên!”
Tử Mặc kinh ngạc, thì ra anh có ý nghiêm túc với cô thật, người bỗng nóng bừng.
“Trước đây nó trẻ tuổi ngông cuồng, lại được nhiều người xu nịnh, thành ra kiêu ngạo. Trở về nước, kiếm được tiền là mua ngay xe hơi mấy trăm vạn, ngày ngày phóng bạt mạng trên phố, tai tiếng cũng không nhỏ. Bố nó biết, mắng cho một trận, yêu cầu thư ký xử lý chiếc xe. Tu Nhân nhất định không chịu nhượng bộ. Hai bố con gặp nhau là đấu khẩu, chưa bao giờ sống hòa thuận. Lần nào bác cũng phải đứng ra hòa giải.”
Thấy cốc trà của bà đã gần cạn, cô vội rót thêm. Bà đón lấy, uống mấy ngụm rồi nhìn cô, nói: “Bây giờ, nó đằm tính hơn nhiều, cũng đã gây dựng được sự nghiệp. Mặc dù mọi người đều cho là nó dựa vào bố, nhưng thật tình chỉ có tiếng vậy thôi, tính cách bố nó như vậy, tuyệt đối không có chuyện nương tay với nó, mỗi lần gặp nhau, không thuyết giáo cả buổi đã là tốt rồi.”
Cô không có cơ hội xen lời, chỉ ngồi nghe.
“Bác biết cháu sống với nó sắp được ba năm, chưa thấy nó giữ cô gái nào ở bên cạnh lâu như vậy. Nếu bảo bác không có chút tư tưởng phong kiến nào cũng không hẳn, chỉ là bác có một mình nó, nên luôn muốn nó sống vui vẻ. Vả lại, với tính cách của Tu Nhân, muốn bắt con bò này ăn loại cỏ nào e là còn khó hơn buộc nước sông Hoàng Hà chảy ngược! Bác ốm trận này cũng ngộ ra được vài điều, cuộc đời bất trắc, ngắn ngủi mấy chục năm, nếu Giang Tu Nhân đã lựa chọn cháu, bác cũng không phản đối!”
Ôi! Sao lại thế? Có phải tư tưởng của mình quá cực đoan, nghĩ bố mẹ nào cũng như bố mẹ Tôn Bình Hoa? Cô thực sự không biết nói sao.
“Còn cháu? Cháu đánh giá thế nào về Giang Tu Nhân? Có yêu nó không?”
Đây có thật là lời bà mẹ đang hỏi bạn gái của con trai mình không? Tử Mặc trầm ngâm một hồi, hít mấy hơi, ngẩng đầu, thẳng thắn nhìn bà bằng đôi mắt trong sáng, điềm tĩnh: “Cháu cũng không biết, cháu chỉ biết bây giờ cháu yêu anh ấy, muốn ở bên anh ấy. Cháu sẽ yêu Tu Nhân đến lúc không thể yêu được nữa!”
Như vậy là đủ, không phải sao? Nếu tùy tiện nói sẽ yêu suốt đời, chung thủy suốt đời e là hơi khinh suất, bởi vì ai có thể biết trước được tương lai? Chỉ nghe theo lòng mình, yêu đến khi hoàn cảnh thay đổi, đến khi không yêu nữa, cũng đã đủ rồi. Hoàn cảnh thay đổi, có thể là vài tháng, vài năm, cũng có thể là cả đời, cho đến khi mình chết...
Mẹ anh cười, mặc dù thư ký của chồng bà đã điều tra chi tiết về cô gái này, nhưng bà nhận ra, kỳ thực không cần thiết, chỉ cần nhìn đôi mắt là biết con người cô ấy ra sao. Người có đôi mắt trong veo như nước, không vẩn tạp, nhất định có một tâm hồn trong sáng. Có thể thiếu thốn về vật chất nhưng nhân cách nhất định không tầm thường. Nếu không, đứa con trai bất trị trong mắt chồng bà sao có thể gắn bó với cô gái ấy lâu như thế, còn định dừng lại ở đó, thậm chí còn có vẻ nể sợ cô ấy nữa?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: