Old school Swatch Watches



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Trở về nhà, mặt anh vẫn chưa hết lầm lì. Tử Mặc cởi giày, đi chân trần trên sàn gỗ. Tuy được ăn no uống đủ, lại được đi dạo phố nên tâm trạng cô cực tốt, nhưng vừa ngồi xuống đã thấy mệt, không muốn động đậy, vậy là ngồi lỳ trên sofa.

Anh đi thẳng vào phòng ngủ, còn đóng cửa đánh “rầm”. Đã không còn lạ với trò hỉ nộ thất thường của anh, cô liền nhắm mắt thư giãn, lại thấy mơ màng buồn ngủ. Lâu lắm không đi bộ, hôm nay đi dạo về mới thấy, sau phẫu thuật cơ thể đúng là yếu hơn trước.

Không biết bao lâu sau, cô cảm giác bị anh ôm cổ, hôn môi, quyết liệt như chiếm đoạt, không cho kháng cự. Cô đẩy mạnh anh ra, anh vẫn phớt lờ, lại đẩy mạnh hơn: “Buông ra!”

Tay anh bắt đầu sờ soạng, hơi thở gấp dần, cô càng giãy giụa anh càng ôm chặt, dường như hai người đang chơi trò đuổi bắt, hình như anh muốn cô phải khuất phục, mọi phản kháng đều vô ích.

Cô thở dốc, đành xin tha mạng: “Vết thương vẫn còn đau!” Dù nói rất nhỏ, lại có chút phân vân, nhưng anh vẫn hơi buông lỏng, thở hổn hển, sắc mặt tuy vẫn lạnh nhưng ánh mắt bắt đầu mê loạn.

Anh nhìn cô, hơi lùi sau mấy bước, chợt giẫm lên vật gì cưng cứng. Cô cũng nhìn thấy, ngồi bật dậy, nói: “Cẩn thận!” Anh cúi nhìn, thì ra là túi đồ, cô nhặt lên, bỗng nhoẻn cười, đưa cho anh: “Nếu làm hỏng thì anh tự chịu trách nhiệm!”, rồi quay người đi vào phòng ngủ. Chưa đến cửa đã bị anh đuổi kịp, một tay tóm eo cô, mặt vẫn sầm sì nhưng mắt chợt lóe sáng: “Em mua à?” Đúng là ngốc, vậy mà cũng tốt nghiệp đại học! Không mua, chẳng lẽ là lấy trộm, hay đi cướp của ai? Tử Mặc này không có gan cũng không có sức làm chuyện đó, huống hồ bây giờ vừa ốm dậy!

Đẩy tay anh ra, cô vội nói: “Vâng, vâng! Em mua!” rồi chuẩn bị đi tắm, nhưng đã bị anh ôm từ phía sau, động tác cực nhanh nhưng vẫn tránh được vết thương của cô, thong thả đi về phía giường ngủ.

Cô hiểu chuyện sắp xảy ra, vội đẩy anh: “Đừng! Vết thương vẫn còn đau...”

Môi anh lần theo chiếc cổ thon mịn của cô, vừa hôn vừa lúng búng nói: “Bác sĩ bảo... không sao.”

Cô lấy tay bịt miệng anh: “Nhưng sẽ động vào vết thương, sẽ đau...”

Anh nhân cơ lại hôn tay cô: “Anh sẽ nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng...” Vẫn hôn tới tấp, lòng bắt đầu nổi sóng... Hai bàn tay thật thà đã từ từ vén áo cô... Ham muốn bùng nổ không thể kiềm chế.

Cô vẫn nhớ rõ, đúng là anh không hề làm cô đau. Mọi động tác đều gượng nhẹ, chậm đến nóng ran, tựa như cô là con búp bê thủy tinh dễ vỡ. Muốn nhẹ nhàng trao cho cô tất cả, cũng muốn khơi dậy tất cả trong cô.

Gần ba tháng nay, đã quen mỗi ngày mặt trời lên ba con sào mới dậy, mấy ngày đầu đi làm trở lại quả thật như tra tấn. Di dộng, đồng hồ báo thức thi nhau réo, đã đến giờ phải dậy rồi. Đầu ong ong, nằng nặng nhổm dậy, cô đánh răng, rửa mặt xong đi ra ngoài, đã thấy anh trở dậy. Bởi vì số vất vả, bây giờ sáng nào anh cũng phải đưa cô đi làm, đang tìm quần áo thay: “Chiếc sơ mi màu xanh đâu rồi?” Cô lườm anh, tuần này đã mặc chiếc áo đó ba lần, chị Trương còn chưa kịp giặt, mà trong tủ quần áo có chiếc nào rẻ hơn chiếc đó?

Lấy đại một chiếc trong tủ đưa cho anh, Giang Tu Nhân lẩm bẩm: “Không phải chiếc này, chiếc em mua kia!”

Đang còn ngái ngủ, cô bực mình: “Hôm qua anh đã mặc rồi, chưa kịp giặt, vẫn ở trong phòng tắm, muốn mặc anh tự đi mà lấy!”

Anh ngượng nghịu gãi đầu, cười hì hì: “Quên mất! Chiếc này vậy, chiếc này cũng được!”

Đến công ty, cô nghĩ lại, hình như lúc sáng nổi nóng với anh hơi vô lý, trong lòng bỗng thấy áy náy. Thôi vậy, niệm tình anh thích chiếc áo mình mua, buổi chiều đi làm về lại đến cửa hiệu đó mua chiếc khác cho anh.

Chọn cho anh mấy chiếc sơ mi. Giang Tu Nhân mặt hớn hở, vui như Tết, nhất định kéo cô đến cửa hiệu trang phục nữ, còn đích thân chọn váy áo cho cô. Lần này coi như được chứng kiến tác phong mua sắm của người có tiền, chọn luôn vài bộ trong cả một dãy quần áo, ném cho mấy cô nhân viên: “Cỡ nhỏ nhất, đóng gói lại giúp tôi!”

Vậy là các cô nhân viên mặt tươi như hoa, lấy từng chiếc từ trên giá xuống cho vào những chiếc hộp. Chủ cửa hiệu cười không ngậm miệng lại được, đi đôi giày cao gót gần mười phân, nhưng vẫn bước thoăn thoắt vào phòng làm việc, lát sau chạy ra, tay cầm cuốn catalo thời trang: “Giang tiên sinh, đây là trang phục thu mới nhất của nhãn hiệu đó, hàng vừa ra, còn chưa kịp trưng bày! Anh xem đi, có ưng không? Tiểu thư dáng đẹp như vậy, mặc kiểu nào cũng đẹp!”

Giang Tu Nhân hào hứng đón lấy, lật từng trang, vừa xem vừa nói với cô: “Kiểu này được đấy, kiểu này cũng được, mỗi kiểu lấy một chiếc.” Giờ mới càng hiểu, thảo nào phái đẹp đều muốn nhắm đến các chú rùa vàng, có tiền thú vị thật! Đang gật gù chưa kịp trả lời, anh đã đặt mua liền mấy bộ, quẹt thẻ thanh toán, chủ hiệu cười hết cỡ, hỏi: “Vẫn theo lệ cũ, chúng tôi mang đến tận nơi chứ?” Giang Tu Nhân mỉm cười gật đầu, đón chiếc bút chủ hiệu đưa, viết địa chỉ nhà cô.

Tử Mặc nghe vậy lòng bỗng run, dù ngờ nghệch đến mấy cũng có thể hiểu được, thì ra xưa nay anh vẫn quen mua quần áo cho tình nhân như vậy. Tim cô bỗng như rơi xuống đáy vực.

Tắm xong, vừa lên giường, tay anh đã thành thạo cởi nút bộ đồ ngủ của cô. Vốn đang bực bội, cô đập mạnh vào tay anh: “Thôi đi!”

Hình như anh không nhận ra thái độ khác thường đó, vẫn cười nhăn nhở, sáp lại gần, tay vẫn điềm nhiên thò vào trong bộ đồ ngủ của cô, di chuyển trên làn da trơn mịn, làm cô run lên.

Thật đáng buồn, anh còn hiểu cơ thể cô hơn chính cô. Anh bắt đầu hôn, hơi thở gấp dần, cô giật mạnh tay anh, nhất định không chịu.

Lúc này anh mới nhận ra, ngẩng đầu, nhìn cô vẻ không hiểu: “Sao thế?”

Cô lạnh mặt, không nhìn anh: “Em mệt! Anh muốn thì đi tìm người khác!” Tưởng cô không biết anh còn nhiều cô khác chắc?

Anh hơi bực, hạ giọng hỏi: “Em coi anh là hạng người gì?” Công tử phóng đãng chứ còn gì nữa? Đầu nghĩ vậy, nhưng cô không nói ra.

Cô không nói nữa, lạnh lùng trở mình, quay lưng lại. Anh cũng quay lưng. Cả hai đều không nói, không khí yên tĩnh khác thường.

Một lúc lâu sau, cô đã nguôi giận, suy cho cùng đây đâu phải lần đầu biết anh có người khác. Cãi nhau, cả cơ thể trong trạng thái bị kích động, mệt mỏi vô cùng. Lúc mơ màng, anh lại ôm chặt, giọng nói như có niềm vui không sao kìm lại được: “Nói đi, em đang ghen phải không?”

Tử Mặc tỉnh ngủ, quay người lại: “Không thèm! Anh mới ghen!”

Mắt anh ngập tràn niềm vui, cong như mảnh trăng khuyết, hôn tới tấp: “Đúng là ghen rồi!”

Cô lừ mắt: “Giang Tu Nhân, anh nhắc lại lần nữa xem!”

Anh đương nhiên không thể nhắc lại, sự chú ý đã di chuyển sang chuyện khác, giờ anh không còn thời gian đấu khẩu với cô, bởi còn bận lưu lại dấu vết dày đặc trên thân thể cô.

Bê cốc rượu, cô đứng ở một góc phòng nói chuyện với Sính Đình. Sính Đình mặc bộ lễ phục bằng sa tím của một hãng thời trang nổi tiếng, vô cùng nổi bật. Dù đứng ở một góc nhưng thỉnh thoảng vẫn có ánh mắt liếc lại phía cô. Vì khoảng cách hơi xa, trong tiếng ồn ào chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng nhạc rộn rã từ ban nhạc sống, rất hợp với bầu không khí tưng bừng trong phòng.

“Cậu khỏe hẳn rồi chứ?” Sính Đình cười nhạt, hỏi.

Tử Mặc nhấp một chút champagne, cười: “Khỏe lâu rồi, mình đâu có ẻo lả như cậu tưởng.” Lần viêm ruột thừa vừa rồi có lẽ là hậu quả từ thời đại học. Hồi đó cô lúc nào cũng vội, chỉ mong tranh thủ thời gian, dù thấy hơi đau cũng không bận tâm. Cô bỗng thấy ngại, chỉ gặp chút vấn đề nhỏ về sức khỏe mà cũng khiến Sính Đình và tất cả đồng nghiệp trong phòng vào thăm....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây