Dù bàn vẫn đầy thức ăn nhưng vẫn có thứ gì đó khiến người ta không ngon miệng, không khí rất nặng nề.
"Ôi, còn nhớ hồi nhỏ tới nhà mình ăn cơm, bố hay nói quân tử dùng bữa không nói chuyện, ai nói trước người đó sẽ bị đánh vào tay. Lệnh cấm đó bị dỡ bỏ từ bao giờ vậy ạ?" Ôn Tịnh Nhã nói, "An Nhược, đáng tiếc là em không được chứng kiến cảnh đó, buồn cười kinh khủng."
"Lúc còn nhỏ em vừa ăn cơm vừa nói chuyện cũng bị người lớn mắng, đại khái là sợ sẽ bị nghẹn cơm, lúc lớn lên thì không bị quản lý nữa." Thẩm An Nhược thành thật trả lời.
"Có thể bố bỗng nhiên cảm thấy, bàn ăn là chỗ tốt nhất để mọi người trong nhà nói chuyện với nhau." Trình Thiếu Khanh liếc về phía bố mình, khẽ nói.
"Có chuyện đó sao? Lẽ nào anh cũng bị bố đánh vào tay rồi." Trình Thiếu Thần thủng thẳng lên tiếng.
"Thiếu Thần, trí nhớ của em bị sao vậy? Đều là cô ấy dụ em nói chuyện, sau đó để em chịu đòn cho cả hai." Trình Thiếu Khanh khẽ cười.
"Lúc nhỏ em mà đã biết gallant thế sao?" Trình Thiếu Thần nói với Ôn Tịnh Nhã, "Hóa ra từ nhỏ cậu đã mắc nợ tôi, nhớ tìm cách báo đáp đi nhé."
"Cậu trở nên tính toán từ bao giờ vậy? Chẳng phải khi ấy suốt ngày tôi giúp cậu chép bài, viết văn, đến cả quay cóp trong kỳ kiểm tra cũng là tôi giúp cậu... Để không tiếp tục làm nô dịch cho cậu, lúc phân khoa khi lên cấp ba, tôi đã phải nghiến răng chọn khoa Văn không phải là sở trường của tôi..."
"Cậu đừng có vu oan, tôi có lúc nào đi thi phải quay cóp đâu? Còn nữa, cậu chọn ban xã hội là vì thành tích môn tự nhiên của cậu quá tệ, có khi còn kém hơn môn không phải là sở trường."
"Chậc, cậu đừng nhắc tới môn tự nhiên trước mặt tôi nữa, năm đó tôi nhờ cậu giảng bài cho, cậu chẳng bao giờ đợi tôi hiểu bài đã mất hết kiên nhẫn, mắng tôi ngốc nghếch, cuối cùng lại đẩy tôi cho anh cậu."
"Vì cậu thật sự ngốc đến nỗi khiến người ta không thể chịu được, đành phải nhờ tới chuyên gia như anh trai tôi để cứu vãn. Hơn nữa khi đó không phải cậu luôn trách anh trai tôi lên đại học rồi không thèm để ý đến cậu nữa sao, tôi tốt bụng nên mới tạo cơ hội cho cậu mà."
"Cậu ăn nói lung tung gì thế, tôi trách lúc nào."
Trình Thiếu Khanh khẽ cười với Thẩm An Nhược: "Hai người bọn họ từ hồi đi nhà trẻ đã học chung lớp cho tới tận lớp Mười, lúc nhỏ đã thích cãi nhau, chẳng ngờ đến giờ vẫn vậy?"
"Em cũng có một người bạn học cùng từ nhỏ, đến lúc lên đại học vẫn học chung trường."
"Cấp ba em cũng học ban xã hội à?"
"Dạ không, em học tự nhiên."
"Thật sao? Tại sao lại thế? Trông em rất giống những nữ sinh ban xã hội." Bởi vì Trình Thiếu Thần không tiếp lời, Ôn Tịnh Nhã mất đi đối thủ, lại chen vào câu chuyện.
"Thành tích môn tiếng Anh và chính trị lịch sử của em còn kém hơn rất nhiều so với những môn tự nhiên." Thẩm An Nhược đáp.
Bữa tối cuối cùng cũng kết thúc. Vì sợ đứa trẻ trong bụng Ôn Tịnh Nhã bị ảnh hưởng nên họ hạn chế đốt pháo, nhưng trong sân vẫn đốt pháo hoa hơn một giờ đồng hồ, vô cùng rực rỡ, muôn hình muôn vẻ. Thẩm An Nhược dựa vào ban công tầng thượng ngắm nhìn hơn nửa tiếng, đến khi đầu cổ mỏi nhừ, Ôn Tịnh Nhã cầm cây pháo bông huơ huơ trong không khí, ngáp dài nói: "Em nói đúng, An Nhược, ngày Tết vừa chán vừa phiền phức. Ây dà, cụ ông lại gọi hai anh em nhà họ tới dạy bảo, lát nữa sẽ tới lượt chúng ta tới cùng 'Tiêu Thái hậu' xem
Chương trình Chào Xuân." Mẹ chồng của hai cô họ Tiêu, lại có phần khắt khe như Thái hậu, Thẩm An Nhược cố nén để không bật cười. Nói xấu mẹ chồng sau lưng với chị dâu rất không phải phép, đây là điều bố mẹ đã căn dặn cô rất kỹ.
Nhưng phụ nữ có thai bao giờ cũng có những đặc quyền, Ôn Tịnh Nhã vừa ngồi xuống chưa được mấy phút đã được về phòng nghỉ sớm, lúc đi còn quay sang Thẩm An Nhược làm mặt quỷ để trêu cô.
Thực ra Thẩm An Nhược hơi e ngại khi một mình đối diện với mẹ chồng, bà lúc nào cũng nói chuyện rất dịu dàng từ tốn, cử chỉ hành động khoan thai khéo léo, nhưng luôn khiến cho người khác cảm thấy áp lực.
Lúc đó đã hơn chín giờ, Trình phu nhân vẫn ăn mặc như có thể ra ngoài bất cứ lúc nào, đến gương mặt cũng được trang điểm hết sức tỉ mỉ, bà chăm chú xem
Chương trình Chào Xuân hệt như thưởng thức ca kịch, chốc chốc lại nói với cô: "Ca sĩ này biểu cảm không đạt." "Trang phục của tiết mục này hơi diêm dúa." "Kịch bản của tiểu phẩm này quá tệ" Bà nâng chén trà lên nhấp một ngụm, Thẩm An Nhược chốc chốc lại biết ý châm thêm nước. Đã rất nhiều năm cô không xem
Chương trình này, nhưng rồi cuối cùng cũng bị cuốn theo, chăm chú dán mắt vào khẩu hình của diễn viên. Có điều tiết mục đang xem càng lúc càng chán, mẹ chồng cô cuối cùng cũng chẳng muốn xem tiếp, quay sang nói chuyện phiếm với Thẩm An Nhược. Thực ra cũng không thể gọi là nói chuyện, vì chỉ có một người nói một người nghe.
"An Nhược, con ăn mặc giản dị quá, chẳng giống người phụ nữ mới kết hôn gì cả. Thanh niên các con không được chỉ chú ý đến sở thích của bản thân, vẫn có một số quy tắc cần phải tuân theo. Ngày mai để dì Trần lấy số đo của con, hôm khác mẹ sẽ chuẩn bị một ít quần áo, sai người mang cho con."
"Lần trước mẹ tới nhà, con đang lau nhà phải không? Để người ngoài nhìn thấy không phải sẽ khiến nhà ta bị chê cười vì không biết thuê người giúp việc, hơn nữa còn ngược đãi con dâu sao? Nếu muốn tập thể dục thì tới phòng tập, chuyện lau dọn về sau cứ để người giúp việc theo giờ làm."
"Bình thường con ỏ nhà không trang điểm gì sao? Đàn ông cả ngày đi làm đều tiếp xúc với lũ hồ ly tinh, cuối cùng về nhà nhìn vợ mình như nàng Tố Diện triều thiên4, lôi thôi lếch thếch, thế chẳng phải là ép chồng con đi lăng nhăng sao?"
Tố Diện triều thiên4: Tích về em gái của Dương Qúy Phi thời Đường, là phù nhân nước Quắc, thường không trang điểm lên điện diện kiến thiên tử.
"Nghe nói con thường xuyên phải làm thêm giờ, vậy thì ngày thường sao có thể chăm sóc cho Thiếu Thần? Công việc của nó đã rất bận, giờ về nhà cũng lại thấy đèn còn chưa sáng, sao có thể chấp nhận được? Nếu công việc bây giờ quá mệt mỏi, chi bằng tìm việc khác đi. Mẹ cảm thấy tính cách của con rất phù hợp để vào làm trong các đơn vị nhà nước, nếu con đồng ý, mẹ sẽ sắp xếp giúp con."
"Mau mau có với nhau một đứa con đi, đàn ông phải làm cha rồi mới có thể biết kiềm chế và thật sự trưởng thành. Thân thế, sự nghiệp đều là thứ yếu thôi, đến khi con ở tuổi mẹ rồi con sẽ hiểu đối với người phụ nữ, không gì quan trọng bằng gia đình, con cái mới là sinh mệnh thật sự của con.:
"Con gầy quá, ra Tết mẹ sẽ cho dì Trần tới ở nhà các con một thời gian, giúp con bồi bổ một chút."
"..."
Ôn Tịnh Nhã đã từng nói với cô, đối phó với mẹ tốt nhất là nên nói ít và gật đầu nhiều, vì chỉ cần cô nói một sẽ kéo theo mười lời khiển trách, cô cảm thấy kết luận này vô cùng xác đáng.
Thẩm An Nhược ngồi nghiêm chỉnh, luôn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, cẩn thận che giấu sự mệt mỏi của mình, đối với mỗi vấn đề luôn ngoan ngoãn đáp "Dạ", "Con biết rồi ạ", hoặc "Cảm ơn mẹ", cứ như vậy cả buổi tối, cảm thấy còn mệt hơn sáu tiếng đồng hồ đi học bồi dưỡng nghiệp vụ. Cuối cùng mẹ chồng cô cũng mệt, quyết định đi ngủ, lúc này An Nhược mới thở phào nhẹ nhõm....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: