Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


Lúc quay về phòng, Trình Thiếu Thần đã thay đồ ngủ, nghiêng người dựa vào đầu giường xem điện thoại, thấy cô bước vào thì mỉm cười đầy ẩn ý: "Được tha về sớm thế cơ à? Anh còn tưởng phải kéo dài tới sau mười hai giờ đêm cơ."

"Em có thiên phú, vì thế tiếp nhận thông tin rất nhanh." Thẩm An Nhược nằm dài ra giường, không muốn ngồi dậy nữa.

"Ra là thế, tính cách của em chắc sẽ làm mẹ chẳng dễ dàng gì để bới ra khuyết điểm đâu. Còn nhớ năm ngoái mẹ giáo huấn Tịnh Nhã một mạch tới tận hai giờ sáng."

"Chị dâu không phải từ nhỏ đã rất thân thiết với nhà mình sao? Sao lại đến mức như thế?"

"Tịnh Nhã rất nóng nảy, người khác nói một câu thì cô ấy phải nói lại ba câu, mẹ sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô ấy? Phải dạy dỗ cho tới khi nghe lời thì mới thôi, để anh trai không bị cô ấy bắt nạt." Trình Thiếu Thần nhớ lại chuyện cũ, vui vẻ đáp.

"Các anh không bắt nạt người khác thì thôi, ai dám bắt nạt anh em nhà anh chứ."

"Em ngủ sớm đi, mới phải ứng phó với mẹ anh có hai tiếng đồng hồ đã mệt mỏi như vậy, ngày mai em còn phải ứng phó với một người còn đáng sợ hơn nhiều."

Thẩm An Nhược bật dậy: "Nhiều người vậy sao? Em cứ tưởng chỉ có người nhà anh thôi? Sao anh không nói sớm? Ngày mai em phải làm gì?"

"Dì Trần đã chuẩn bị ổn thỏa cho em cả rồi, lúc cần lì xì ai dì ấy sẽ giúp em phân phát lần lượt, lúc cần xưng hô chào hỏi dì ấy sẽ nói cho em chào hỏi thế nào, người khác tặng em cái gì em chỉ cần nhận lấy là được. Ôi, không phải chỉ một buổi sáng thôi sao, cố gắng chịu đựng một chút là được, không khó bằng việc em ứng phó với khách hàng đâu. Em đang nhìn anh bằng ánh mắt gì thế, làm như đang rất hối hận vì đã lấy anh vậy."

Đêm Giao thừa thường chẳng bao giờ trôi qua yên ả, qua mười hai giờ, pháo hoa bên ngoài đì đùng không ngớt, trong phòng cũng vang lên tiếng chuông điện thoại. Thẩm An Nhược cố gắng lắm mới thoát khỏi cơn buồn ngủ để nghe điện thoại chúc tết và trả lời tin nhắn, cuối cùng dứt khoát tắt điện thoai. Lần nào tới đây cô cũng bị lạ giường ngủ không yên giấc, vô cùng mệt mỏi, lúc bắt đầu rơi vào trạng thái mơ hồ nửa mê nửa tỉnh lại nghe thấy tiếng chuông báo điện thoại có tin nhắn mới, cô đang đoán xem mình đã đổi chuông báo tin nhắn lúc nào, quờ quạng mò dậy mới nhớ ra điện thoại của cô đã tắt.

Trình Thiếu Thần không nằm cạnh cô, mà đang ngồi trên sofa ngoài cửa sổ trả lời tin nhắn. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ điện thoại hắt lên mặt anh. Đây là lần đầu tiên Thẩm An Nhược thấy anh mò mẫn soạn tin nhắn, thực ra bản thân cô cũng chỉ nhận được duy nhất một tin nhắn từ anh. Trình Thiếu Thần của bây giờ không như Trình Thiếu Thần thông minh đầy tự tin nắm chắc phần thắng trong tay của ngày xưa, lại có vẻ ngốc nghếch, rõ ràng không thông thạo nhưng nét mặt vô cùng dịu dàng khóe miệng khẽ nhếch lên.

Cô mờ mịt, cứ ngây ra nhìn anh một lúc, quên cả việc nằm xuống ngủ tiếp, mãi cho đến khi Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên mới phản ứng lại. Thực ra cô đang ngồi trong bóng tối, anh vốn không thể nhìn thấy, ánh sáng từ màn hình điện thoại của anh vụt tắt, cả căn phòng lại chìm vào bóng tối. Nhưng bỗng nghe thấy anh nói: "Khó khăn lắm mới ngủ được, so lại tỉnh rồi? Mơ thấy ác mộng à?"

Giọng nói của anh dịu dàng hơn ban ngày rất nhiều.

"Em lạ giường, đến nơi mới là không thể nào ngủ ngon được." Cô thì thằm rồi nằm xuống.

Một lúc sau, anh mới quay lại nằm cạnh cô, giúp cô dém lại chăn, choàng tay qua eo cô ôm cô vào lòng mình. Thẩm An Nhược khi ngủ thường quay lưng về phía anh, bị anh kéo vào lòng, áp lưng vào ngực anh. Trình Thiếu Thần cũng không để ý, chỉ xem cô như một chiếc gối ôm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Thẩm An Nhược cực kỳ ghen tị với người có thể ngủ ngay như vậy, chỉ muốn đánh thức anh, nhưng cuối cùng lại thấy không nỡ. Anh ôm rất chặt, cô không tài nào quay người lại được, lúc đầu còn nằm đếm cừu, đếm đi đếm lại một hồi lại quên mất đếm để làm gì, sau lại đếm tiếng nhịp tim của anh, không biết đếm được bao nhiêu, cuối cùng trước khi trời sáng cũng ngủ thiếp đi trong tiếng pháo hoa đì đùng xa xa.

**** ***

Ngoại truyện nhỏ

Tiết lộ liên quan đến tin nhắn của Tiểu Thần Thần đêm giao thừa.

Có tin nhắn tới...

Tiểu Thần Thần đang lơ mơ ngủ, bò xuống giường xem... rồi nhắn lại một tin...

Vài giây sau, người kia cũng nhắn lại:

Ôi trời ơi, anh cũng biết nhắn tin à?

Tiểu Thần Thần trả lời:

Vợ tôi đang ngủ.

Người kia nhắn tiếp:

... Cho hỏi vợ anh đầy tháng chưa vậy?

Tiểu Thần Thần tưởng tượng ra cảnh Thẩm An Nhược đội mũ và ngậm núm vú cao su, quấn trong chăn ấm, không nhịn được cười, loay hoay nửa ngày với đống ký tự, trả lời tiếp:

Không nhỏ thế đâu, ba tháng nữa là tròn năm rồi.

Thẩm An Nhược cách đó không xa, cắn góc chăn như đang thầm giận dỗi:

Đêm hôm khuya khoắt, tối như hũ nút, cười đen tối thế là sao? Đối phương cũng có nhìn thấy đâu. Đồ thần kinh! Dở hơi! Thật đáng ghét!



Chương 10:



Buổi sáng ngày mùng Một trôi qua không quá khó khăn, người nhà và khách khứa ra vào không ngớt. Thẩm An Nhược chỉ phải mỉm cười lễ phép là ổn, hình như không cần nói gì thêm. Bà Tiêu tuy rằng rất muốn nắm mọi thứ trong tay, nhưng là một người mẹ chồng tốt, vẫn thay cô xử lý rất nhiều tình huống cô không biết ứng phó thế nào, hình như còn cảm thấy vô cùng hài lòng về cách cư xử của cô, đối với cô càng lúc càng vui vẻ, hòa nhã. Cô đã nhận được vô số bao lì xì, cuối cùng 'Tiêu Thái hậu' lại dúi vào tay cô một túi lì xì màu đỏ rất tinh xảo, mở ra là một đài sen bằng vàng ròng được khảm trân châu viên nào viên náy tròn vành vạch, nhìn mà phát hoảng. Cô đưa cho Trình Thiếu Thần xem, anh chỉ cười: "Mẹ cũng bắt đầu theo kịp thời đại rồi, không ngừng thay cái cũ bằng cái mới. Có lẽ em cứ yên lặng thuận theo làm mẹ hài lòng, bằng không hôm nay mẹ sẽ tặng em một con gà mái bằng vàng đấy. Dì Trần nói bà đã đặt làm một cái, xem ra đã tặng cho Tịnh Nhã rồi."

Buổi trưa, cánh đàn ông nhà họ Trình đều ra ngoài, bàn ăn chỉ còn lại ba người phụ nữ, có lẽ Tiêu Thái hậu phải tiếp khách cả buổi sáng cũng đã mệt, ngoài việc chỉ cho Ôn Tịnh Nhã tư thế ngồi không ngay ngắn sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa trẻ trong bụng cũng như hình thành tính cách, còn Thẩm An Nhược xem chừng hơi kén ăn vì cô chỉ ăn những món trước mặt, điều này là một thói quen xấu vừa không hợp lý vừa không có lợi cho sức khỏe và cần phải sửa, bà không nói thêm gì nữa. Lúc chỉ ra khuyết điểm của người khác, bà vẫn giữ biểu hiện tao nhã thong dong, khiến cho đối phương cảm thấy tự xấu hổ với bản thân mình.

Đến chiều, Ôn Tịnh Nhã lôi Thẩm An Nhược ra ngoài. Chị nói: "Em muốn đi dạo một chút không? Nếu chưa có kế hoạch gì thì đi cùng chị đi, ở nhà chán muốn chết."

Thực ra Thẩm An Nhược cũng rất lo chị mang cái bụng to như vậy đi ra ngoài, vì trời đang rất u ám, có vẻ như sắp có tuyết rơi, vì thế rất vui vẻ nhận lời.

Ngày đầu năm, đa số các cửa hàng đều đóng cửa, bọn họ men theo con đường nhỏ chầm chậm bước đi, chốc chốc lại có chú nhóc chơi pháo hoa dọa người đi đường. Ôn Tịnh Nhã bật cười, lúc sau còn mua một túi pháo diêm. Mỗi lần chị ném pháo, Thẩm An Nhược đều rất căng thẳng, chỉ lo chị vẫn động như thế sẽ bị động thai dẫn đến sinh non.

"Em nhìn xem, An Nhược, hạnh phúc sao mà giản đơn quá, mấy đồng tiền thôi cũng thỏa mãn rồi, chỉ cần tốn chút tâm tư thôi. Đàn ông chẳng bao giờ hiểu được cả, luôn tưởng rằng đắt nhất mới là tốt nhất. Bọn họ vẫn luôn không hiểu, vì sao phụ nữ lại không biết đủ như thế."...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây