XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


"Tịnh Nhã à, em bỏ cái thứ đó đi được không, để dì Trần làm cho, nếu không thì đừng kêu nữa, ngày Tết mà còn bị em dọa đến mệt." Trình Thiếu Khanh bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Anh nghĩ là em thích chuyện khâu vá lắm à? Mẹ anh nói đồ người trong nhà tự tay may thì đứa trẻ mới khỏe mạnh, thế mà bà chẳng thèm đụng vào. Anh đã không giúp thì cũng đừng để ý đến em nữa, bớt soi mói đi, OK?" Ôn Tịnh Nhã cũng tức giận. Không khí trở nên hơi căng thẳng.

Trình Thiếu Thần khẽ nói: "Anh à, vừa nãy anh nói tới đâu rồi nhỉ?"

"À, anh đang nói đến việc An Khải giờ mở rộng một cách mù quáng, bố cũng bắt đầu lú lẫn rồi."

Ôn Tịnh Nhã chỉ cười, chẳng nói gì thêm, tiếp tục cầm lên khâu tiếp, lại bị đâm vào tay, ngồi xuýt xoa một hồi.

"Chị dâu, nếu chị cảm thấy không vấn đề gì thì để em làm cho, chị cứ bị đâm như thế, bé sẽ sợ đấy." Thẩm An Nhược cầm áo gối qua phía mình, đường kim đưa đi đưa lại rất nhanh, chẳng mấy chốc đã gần xong, chỉ còn chừa lại mười phân, đưa lại cho Ôn Tịnh Nhã làm nốt.

Hai anh em nhà họ Trình đang thưởng trà, Trình Thiếu Thần pha, Trình Thiếu Khanh uống. Thẩm An Nhược tình cờ đưa mắt nhìn, động tác pha trà của anh rất thuần thục, không nhanh cũng không chậm, khiến cho con người ta cảm thấy rất thư thái. Đây là điều cô chưa bao giờ nhìn tấy hay nghĩ tới, vì trước nay anh chẳng bao giờ uống trà.

Lúc hai chị em không trò chuyện gì, cô mới nghe được loáng thoáng câu chuyện của hai anh em.

"Thiếu Thần, em không đồng ý rời khỏi công ty đó, lúc đầu anh còn có thể hiểu được, nhưng giờ em mở công ty riêng rồi, vất vả như vậy làm gì? Nếu không em về giúp một tay đi. Chỉ cần dùng một nửa công sức em bỏ ra bây giờ đã có thể mang lại lợi nhuận không dưới mười lần rồi, lẽ nào điều đó không khiến em cảm thấy hài lòng sao?"

"An Khải đâu có thiếu người như em."

"Sao em lại biết là không thiếu, em hiểu hơn ai hết rằng đây không phải là lĩnh vực sở trường của anh, mìn anh chống đỡ thật sự quá mệt mỏi. Em cứ giận dỗi với bố, hai người việc ai nấy làm, cuối cùng hại cả đến anh."

"Không phải ông già đã lôi kéo được rất nhiều nhân tài về rồi sao?"

"Khác máu tanh lòng, dùng người ngoài vẫn phải đề phòng, làm sao có thể tin tưởng được bằng người trong nhà?"

"Anh vẫn giữ lối suy nghĩ đó ư, người mà anh tin tưởng nhất thường là người nguy hiểm nhất. Em đã từng nói với anh rồi, để những người có liên quan đến Trình gia quản lý vòng ngoài thôi, anh lại nhất quyết không nghe. Còn nữa, làm sao anh biết người nhà mình không hại anh đây?"

"Nếu có chuyện đó thật thì anh cũng cam lòng."

"Chỉ vì anh hiếu thuận nên mới bị ông già chi phố. Ông ấy nắm thóp được anh rồi."

Bọn họ nói chuyện rất nhỏ, nhưng Trình Thiếu Thần nói xong câu đó, Ôn Tịnh Nhã bỗng ngẩng đầu nhìn về phía họ, trong thoáng chốc ánh mắt rất lạ lùng, rồi lại quay sang Thẩm An Nhược cười, tiếp tục câu chuyện còn bỏ dở về đề tài nuôi trẻ: "Ngày trước có đồng nghiệp của chị kể, trong thời gian mang thai không được tức giận, nếu không đứa trẻ sau này cũng sẽ rất hay nổi nóng, không kiềm chế được thì thật là xui xẻo."

"Em đừng cười, điều này có căn cứ cả đấy. Năm đó khi mẹ chị mang bầu chị phải hoạt động quá nhiều, vì thế từ lúc trong bụng mẹ chị đã mắc bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý2. Mọi người đặt cho chị cái tên 'Tịn Nhã', cũng là mong chị có thể điềm tĩnh một chút, thế mà chẳng có tác dụng gì cả, từ nhỏ chị đã giống hệt một thằng con trai, tất cả những việc dành cho đàn bà con gái chị đều không biết làm."

Bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý2: Tên tiếng Anh: Attention-deficit hyperactivity disorder – ADHD, là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung của căn bệnh này là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm với sự suy giảm khả năng chú ý, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng học tập và quan hệ với mọi người.

"Ôi, đường kim mũi chỉ của em đẹp quá, chị chưa thấy cô gái nào lớn lên ở thành phố mà biết khâu vá."

"Ngày trước em có tham gia học một khóa thêu thùa và cắm hoa, cũng học được một thời gian."

"Chị thấy tính cách và cái tên của em rất tương xứng. Trước đây chị còn nghĩ, nếu tên và tính cách trái ngược nhau như thế, chi bằng đặt cái tên cho con trai là 'Náo Náo'3, thế cũng an lòng được phần nào. Nhưng xem ra cái tên này cũng không phải là tốt nhất."

Náo Náo3: Ám chỉ náo nhiệt, ầm ĩ.

"Nhưng 'Náo Náo' nghe rất hay." An Nhược bật cười, "Bao giờ chị sinh?"

"Muộn nhất là tháng Ba, khi nào cây trái ra hoa thì chị cũng được tự do."

Cả buổi chiều trong phòng bếp người ra người vào tấp nập, đến tối bàn ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ có sáu người và một nhóc con sắp ra đời dùng bữa.

Bữa ăn diễn ra trong yên lặng, mọi người cắm cúi ăn, hình như không có cách nào để nói chuyện với nhau, chỉ nghe thấy bên ngoài kia, tiếng pháo hoa, tiếng hò hét vang lên không dứt. Có lẽ vì cảm thấy không khí quá im ắng, mọi người giờ mới bắt đầu chịu mở lời, nhưng thực ra cũng chỉ là một người hỏi, một người đáp, hệt như đang trong buổi hội thảo. Trình Thiếu Thần luôn là người trả lời ngắn gọn nhất, thường chỉ trong một, hai từ.

"Đây là lần đầu tiên An Nhược không ăn Tết cùng bố mẹ đẻ phải không?"

"Dạ."

"Có thấy thoải mái không? Chậc, có lẽ bố mẹ con vẫn chưa quen. Lần này phải nói Thiếu Thần đưa con về thăm nhà mấy ngày. Năm nay cũng là năm đầu tiên con về làm dâu, nên mới phải ở đây. Về sau đến Giao thừa về với bố mẹ con cũng được."

"Con dâu tất nhiên phải ở nhà chồng đón Giao thừa, quy định này sao có thể phá bỏ được? Không quen thì phải học cho quen." Thẩm An Nhược chưa kịp trả lời, mẹ chồng cô đã lạnh lùng xen vào.

"Quy định không phải là do người ta tạo nên sao? Không nhất thiết phải giáo điều như vậy. Nhà người ta chỉ có một đứa con gái, hai ông bà già đón Tết một mình trong cô đơn như thế, chúng ta may mà còn có hai thằng con trai."

"Toàn là ông nhiều lời, An Nhược còn chưa nói gì cơ mà. Tịnh Nhã làm dâu chúng ta đã mấy năm rồi, có bao giờ thấy nó về nhà đón tết đâu."

"Lúc nhỏ Tịnh Nhã cũng đã thường đón Tết với chúng ta rồi. Nhà nó với nhà chúng ta đi bộ nửa tiếng đã tới, nó về nhà lúc nào chẳng được. Sao có thể so sánh như thế?"

Tiếp ...

Hai người cứ như vậy tranh luận một chặp. Câu chuyện cũng từ Thẩm An Nhược mà ra, mặc dù vô tội nhưng cô vẫn cảm thấy như có lỗi, đành ngồi im thin thít, chẳng dám động đũa, cứ trơ mắt ra nhìn ba người còn lại thản nhiên ăn uống.

Trình Thiếu Thần ngồi đối diện thấy vậy bèn hất cằm lên ra hiệu: "Ăn đi."

Cuộc tranh luận chẳng biết dừng từ khi nào, bàn ăn lại yên lặng, Thẩm An Nhược gắng sức cúi đầu thật thấp.

Vài phút sau, cặp vợ chồng gìa lại có cớ để tranh luận, lần này chủ đề là đứa trẻ trong bụng Ôn Tịnh Nhã. Nói chung hai người ít khi có cùng quan điểm, lại nhất quyết không chịu thừa nhận quan điểm của đối phương, kiên trì tranh luận cho tới khi người kia tự động rút lui chứ chưa bao giờ đạt được thỏa hiệp. Đây là điều Thẩm An Nhược tự rút ra sau vô số lần sum họp cùng cả gia đình....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây