"Vâng, đúng vậy." Thẩm An Nhược không biết phải tán gẫu những vấn đề phức tạp với những người mình không thân thiết như thế nào, cô luôn tâm niệm chỉ nói chuyện bình thường chứ không đi sâu, nếu không sẽ rất dễ lỡ lời. Nhưng cô vốn lại là một người rất giỏi lắng nghe, không nói chen vào, cũng không hấp tấp mất kiên nhẫn, chăm chú nghe bà chị dâu líu lo kể lể những chuyện vụn vặt vô thưởng vô phạt. Ôn Tịnh Nhã là một người rất thú vị, có thể biến những câu chuyện hết sức bình thường trở nên vô cùng ly kỳ, người khác chưa cười, chị đã tự cười trước, vô cùng vui vẻ phấn khỏi, chỉ có điều Thẩm An Nhược luôn cảm thấy chị chẳng bao giờ thực sự vui vẻ như những gì chị thể hiện. Nhưng như thế cũng có sao, con người là loài động vật nhiều mâu thuẫn, cái bên ngoài và bên trong luôn có sự khác biệt, một người thoạt nhìn có vẻ lạc quan lại thường rất bi quan, cũng giống như người cứng rắn nhất thường mới là người yếu đuối nhất.
"Em có cảm thấy chị nói nhiều không?"
"Không đâu ạ."
"Thực ra ngày thường chị nói cũng chẳng có ai nghe cả, đều là chị tự nói tự trả lời. Thiếu Khanh thì người khác nói ba câu anh ấy mới đáp lại một câu, Thiếu Thần ở với em chắc cũng ít nói như vậy."
"Vâng, rất ít ạ."
"Điểm này hai anh em nhà họ rất giống nhau, nhưng hình như em còn ít nói hơn." Ôn Tịnh Nhã bật cười khẽ, "Để chị dẫn em tới gặp người này."
Nhà kiểu cũ, xem chừng đã xây từ rất lâu, cầu thang vừa cao vừa hẹp, không có thang máy, đáng lẽ bình thường sẽ vừa cho hai người đi sóng đôi, nhưng giờ Ôn Tịnh Nhã một mình đã đứng bằng chỗ của hai người, Thẩm An Nhược chỉ có thể thận trọng đi theo sau chị, trong lòng thầm suy tính, ngộ nhỡ chị có bước hụt chân thì mình sẽ đỡ như thế nào. Bọn họ đi rất chậm và cẩn thận, chốc chốc lại dừng lại, rồi cũng tới nơi. Mở cửa là một người phụ nữ, xem ra cũng không còn trẻ nữa, mặc chiếc áo ngoài khá thoải mái, quấn một chiếc khăn đội đầu màu trắng, thấy Tịnh Nhã thì thốt lên vui sướng: "Sao con lại tới đây? Thế này đâu có tiện đi lại, gọi điện thoại là được rồi." Gương mặt người phụ nữ hơi phảng phất nét ưu tư, nhưng khi mỉm cười lại khiến người ta cảm thấy như được tắm trong gió xuân, không đoán nổi tuổi tác.
"Dì Tình, con đưa một người tới nhờ dì xem giúp ạ." Bên ngoài rất cũ kĩ, phía trong lại như một thế giới khác, nhưng hoàn toàn không xa hoa, tinh tế mà giản dị, rất giống cảm giác đối với chủ nhân căn nhà.
Thẩm An Nhược cũng bắt chước Tịnh Nhã gọi "dì Tình", thấy bà khẽ liếc nhìn, hình như đang suy nghĩ gì đó, sau mới khẽ cười mở lời: "Con là An Nhược, phải không?"
"Sao dì biết? Con đang định để dì đoán." Ôn Tịnh Nhã chen ngang.
"Con đưa ảnh đám cưới Thiếu Thần cho dì xem rồi, con quên à?"
"Ảnh cưới cái nào trông cũng không thật. An Nhược ở ngoài xinh hơn, dì nhỉ?" Tịnh Nhã như thể đang khoe cô vậy.
"Hình dáng bên ngoài không thay đổi, chỉ rõ ràng hơn một chút thôi." Ở dì Tình có một cái gì đó rất có học thức và tao nhã, tất nhiên hoàn toàn không giống với vẻ tao nhã quý phái của mẹ chồng cô mà hệt như một thục nữ bước ra từ trong tranh. "Ở đây có trà mới rất ngon, các con tới thật đúng lúc."
Động tác pha trà của bà rất nhẹ nhàng, tinh tế, An Nhược nhớ lại cách Trình Thiếu Thần pha trà tối qua, không biết có phải do học được ở đay không. An Nhược không hiểu về trà, nhưng những đọt trà tươi non, đựng trong chiếc bình trong suốt, từng phiến lá cứ xòe rộng trong làn nước xanh biếc lóng lánh, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy dễ chịu.
"Dì Tình, nhà sao lại chỉ có một mình dì?"
"Dì để người làm về nhà ăn Tết rồi, ngày mai mới quay lên."
"Sao lại có thể để dì ở một mình được? Để con gọi cô Hoàng qua đây với dì."
"Dì ở một mình có sao đâu nào, con đừng vẽ việc ra, về cũng đừng nói gì cả." Thấy Tịnh Nhã vẫn muốn giữ nguyên ý định của mình, bèn đổi đề tài câu chuyện, "Cây đàn tranh cổ trước đây con nhờ người đưa đến, âm sắc quả nhiên rất hay. Con có muốn nghe không?"
"Tất nhiên rồi ạ, mà phải là khúc đó." Tịnh Nhã quay đầu lại nói với An Nhược: "Hôm nay em thật may mắn, dì Tình là bậc thầy về trà và cũng là nhà diễn tấu đàn tranh cổ giỏi nhất ở thành phố này."
"Đừng nghe nó nói linh tinh, con bé này lúc nào cũng thích khoa trương, dì chỉ không ngờ với tính cách ưu hoạt náo của nó từ bé lại chỉ thích khúc Cao sơn lưu thủy1, thế mà vẫn khăng khăng không chịu tự học." Dì Tình nói với An Nhược.
1 Một trong mười bài hát được mệnh danh là 'Trung Hoa thập đại cổ khúc', gắn liền với điển tích Sở Bá Nha – Chung Tử Kỳ.
Tiếng đàn mềm mại như nước, nhẹ nhàng như gió lướt qua căn phòng, Thẩm An Nhược nghe đến say mê, cho tới tận khi dì Tình nói với cô: "An Nhược, chắc chắn con đã từng học đàn cổ rồi."
"Sao dì biết ạ?" Thẩm An Nhược vô cùng bất ngờ.
"Từ ánh mắt con nhìn dì đàn cũng có thể đoán được ra."
"Ồ, An Nhược cũng đàn thử một bài đi."
Thẩm An Nhược cười bối rối: "Em học được có vài ngày thôi ạ, cũng chỉ biết qua một đoạn gọi là đối phó trong kỳ kiểm tra, sao dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt dì Tình được? Chị dâu định làm em xấu hổ chết sao."
"Chị làm gì có ý định xấu xa đó." Tịnh Nhã cười, "Dì Tình có nhớ không, năm ấy con cũng học được vài ngày, cuối cùng Thiếu Thần nói con như đang đập bông, làm con tức đến độ không thèm tập nữa. Chà, bây giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười, làm sao con có thể dễ dàng bị kích động như thế được nhỉ?"
"Con có bao giờ chịu ngồi yên nửa tiếng đồng hồ đâu, đứa nhóc trong bụng con nếu tính cách cũng giống con thì sẽ vất vả lắm đó."
Tịnh Nhã không đòi An Nhược biểu diễn nữa. Bọn họ nán lại trò chuyện một lúc rồi sửa soạn ra về. Dì Tình nói: "Để dì tiễn hai con, cũng đúng lúc muốn xuống dưới đi dạo một lát." Lúc dì đi lấy áo khoác ngoài, An Nhược thấy bà mặc áo hơi vất vả bèn chạy lại giúp, khẽ hỏi: "Gần đây dì không được khỏe ạ?"
"Ừ, lúc con nghe dì đàn cũng nhận ra à? Giờ thì không sao rồi, vừa phẫu thuật xong, cắt đi một vài bộ phận cơ thể thôi mà." Thấy An Nhược nhìn mình vẻ ngạc nhiên, dì chỉ khẽ mỉm cười, chỉ vào ngực: "Hai bên đều không còn nữa rồi. Nếu dì không nói, con chắc chắn không nhận ra đúng không?" Nói đoạn lại chỉ vào chiếc khăn trên đầu: "Tóc cũng rụng hết. Nhưng có nhiều lúc, nếu con thực sự phải mất nó, chi bằng giả vờ như nó chưa từng tổn tại, như thế sẽ không cảm thấy buồn nữa." Dì cười, hệt như đang nói tới một chuyện chẳng hề liên quan đến mình.
Ôn Tịnh Nhã nắm tay An Nhược bước đi chầm chậm, việc mang thai làm cho chị trở nên nặng nề hơn, bước đi cũng rất vất vả, dần dần dựa hẳn vào người cô. Thực ra tài xế vẫn đi theo hai người, nhưng chị kiên quyết không lên xe.
"Gần đây dì Tình bị bệnh nặng, lúc phát hiện ra thì đã quá muộn, chút nữa là không thể phẫu thuật được."
"Xem ra tinh thần dì vẫn rất tốt."
"Ừ, sau khi khỏi bệnh, rất nhiều chuyện đều nghĩ thoáng ra hơn rồi. Tâm trạng của dì bây giờ tốt hơn ngày trước nhiều." Tịnh Nhã chậm rãi nói, "Em ít nói quá, đến 'Tiêu Thái hậu' cũng nói chị phải học tập em. Em thậm chí còn chẳng hỏi chị dì Tình là ai."...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: