pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


- Nhưng tôi thì lại không. Trước đây tôi luôn xem anh là một người anh trai, tôn thờ anh, thậm chí ganh tị anh nhưng lại muốn nỗ lực để được như anh. Thế nhưng giây phút tôi nhìn thấy anh cùng người đàn ông đó đứng trong ngôi nhà mà tôi căm ghét, tôi đã không còn cách nào để xem anh như người anh trai được nữa rồi.

- Bảo...

- Đừng gọi tên tôi! - Bảo lạnh lùng gạt ngang. - Thiên Phong! Tôi không được như anh. Dù từ nhỏ anh có nỗi khổ gì đi chăng nữa, nhưng cuộc sống của anh vẫn tốt hơn tôi gấp trăm lần. Cho nên anh dễ dàng tha thứ, bỏ qua hết những kẻ đã gây ra nỗi đau cho mình. Còn tôi thì ngược lại, từng ngày tháng vất vả khổ sở đã ghi khắc nỗi hận vào tim tôi cho nên tôi không thể tha thứ cho bà ta được, càng không thể coi anh như anh trai. Trên thế gian này, tôi chỉ có một mình mà thôi. Ngoại trừ Việt Phương, tôi chẳng muốn thứ gì cả. Cô ấy đối với tôi là tất cả, cô ấy là làn gió mới trong trái tim lạnh lẽo của tôi, là nguồn nước mát tưới lên sự khô cằn cuộc đời tôi. Ngay từ nhỏ tôi đã thích cô ấy rồi. Bây giờ, tình cảm đó chỉ có tăng chứ không hề phai nhạt. Cho nên tôi ích kỷ, dù biết anh là Thiên Phong, người bạn mà Việt Phương vẫn nhớ mãi, mà tôi vẫn cứ im lặng không nói ra. Bởi vì tôi sợ, tôi sợ cô ấy sẽ lần nữa như người đàn bà kia ngã vào lòng anh, còn bản thân tôi lại lần nữa mất đi thứ mình yêu quý.

Bảo nói xong những lời này thì im lặng, mắt khẽ nhắm lại che giấu nỗi buồn phảng phất đang trào dâng của mình.

Thiên Phong cũng chết lặng, nỗi đau của Bảo anh không thể hiểu hết, nhưng nỗi buồn của Bảo anh có thể cảm nhận được. Anh lặng lẽ thở dài.

- Thiên Phong! Xin anh, anh hãy chỉ là một Jonny trong mắt Việt Phương có được không? Xin anh hãy chôn vùi cái tên Thiên Phong vào trong quá khứ có được không? Xem như tôi cầu xin anh! - Bảo nhìn Thiên Phong lên tiếng cầu xin, anh bất chấp sĩ diện của bản thân khẩn cầu Thiên Phong nhường lại Việt Phương cho mình. - Tôi không muốn mất Việt Phương.

Thiên Phong lặng yên không lên tiếng.

- Xem như anh trả ơn bao nhiêu năm nay bà ta chăm sóc cho anh còn hơn con đẻ của mình có được không? - Bảo lên tiếng yêu cầu một cuộc trao đổi.

Thiên Phong đưa mắt kinh ngạc nhìn Bảo, anh không nói nên lời.

- Bà ta nợ tôi một cuộc đời, anh nợ bà ta ơn chăm sóc dưỡng nuôi. Anh để tôi toại nguyện, tôi sẽ tha thứ cho bà ta. Chẳng phải lâu nay anh muốn tôi đừng làm bà ta đau lòng hay sao? Chỉ cần anh hứa với tôi, không để Việt Phương biết rằng anh là Thiên Phong, tôi sẽ không đối nghịch với bà ấy nữa.

Thiên Phong nhìn Bảo, anh không ngờ Bảo lại đưa ra yêu cầu này với anh, một yêu cầu vô lý nhưng anh không thể không nhận lời. Bởi vì Bảo nói đúng, anh nợ ơn chăm sóc của bà ấy.

- Tôi cho anh thời gian suy nghĩ, suy nghĩ kỹ đi rồi hãy trả lời. Dù ý định của anh là gì đi chăng nữa, tôi tuyệt đối không buông tay Việt Phương ra đâu.

Bảo nói xong thì quay lưng bỏ đi.

Tiếng cửa đóng sầm lại khiến Thiên Phong lặng người, anh mệt mỏi bước đến sofa ngã phịch xuống, đầu ngẩng lên nhìn trần nhà, đầu óc trở nên hỗn loạn.

Bảo đi ra ngoài, anh không ngờ Việt Tình vẫn ngồi co ro ở bên ngoài như thế, trông bộ dạng mất hồn của cô thật thê thảm. Bảo khẽ liếc Việt Tình một cái rồi nói:

- Dù thế nào tôi cũng sẽ không để hai người đó ở gần bên nhau đâu. Cô cứ lo trói chặt Thiên Phong vào đi. Có chuyện gì hãy gọi điện thoại cho tôi. Từ nay, xem như tôi với cô là đồng minh.

Bảo nói rồi lạnh lùng lấy xe bước đi bỏ lại một mình Việt Tình ngồi bi thương trên bậc thềm trước nhà.

Việt Tình chống tay đứng dậy, ánh mắt cô hướng về cánh cửa nhà, bên trong Thiên Phong đang âu sầu lặng lẽ suy ngẫm những điều Bảo nói.

Việt Tình đưa tay mở cửa bước vào nhà, cô tiến thẳng đến bên Thiên Phong, nhìn anh khẽ gọi:

- Jonny!

Thiên Phong đưa mắt nhìn Việt Tình, anh lên tiếng:

- Angela, chúng ta chia tay đi!

- Chia tay. Anh nói nghe thật dễ dàng. - Việt Tình não nề nói, ánh mắt nhìn Thiên Phong vừa đau buồn vừa tức giận. - Jonny! Là anh tự đồng ý nhận lời làm bạn trai em, em không hề ép buộc anh. Là anh hiểu lầm em là Việt Phương, chứ không phải em tự nhận mình là em ấy. Cho nên em không có lỗi.

Thiên Phong đanh mặt nhìn sắc mặt đầy lửa giận của Việt Tình, anh biết mình sai rồi, nhất thời cũng không biết nói gì, lặng lẽ thở dài, cuối cùng cũng quyết định nói:

- Nhưng người anh thích là Việt Phương, không phải em.

- Đó chỉ là mối tình thời trẻ con, chẳng qua anh vừa gặp lại Việt Phương nên cảm xúc nhất thời kích động mà thôi. - Việt Tình cố gắng làm Thiên Phong nhận ra anh đang sai lầm.

- Không phải. Anh thích cô ấy trước khi anh phục hồi trí nhớ. - Thiên Phong lắc đầu phủ nhận lời Việt Tình nói.

- Em đã làm gì sai chứ? - Những giọt nước mắt bất giác lăn giàn trên mặt Việt Tình. - Việt Phương có biết tình cảm này của anh hay không? Em ấy chẳng qua chỉ xem anh là một gười bạn lúc nhỏ mà thôi, chứ không hề xem anh là một người bạn trai. So với anh, Bảo mới là bạn trai của cô ấy. Còn em, lâu nay vẫn yêu anh, em chưa làm gì có lỗi với anh. Anh có biết, anh nói chia tay đã làm tổn thương đến em như thế nào không? Anh nghĩ, anh chia tay với em, anh có thể vui vẻ ở bên em ấy sao? Việt Phương liệu có chấp nhận anh hay không còn chưa biết nhưng em sẽ hận anh, hận em ấy. Có phải anh muốn chứng kiến cảnh hai chị em của em bất hòa thì anh mới cam tâm phải không? - Việt Tình đưa ra những lời đe dọa với Thiên Phong.

Thiên Phong tái mặt, anh không nghĩ Việt Tình lại phản ứng gay gắt đến thế. Anh không nghĩ khi anh chia tay, Việt Tình lại hận Việt Phương, bởi vì trong sự việc này, Việt Phương không hề có lỗi gì cả.

Việt Tình trong lúc Thiên Phong bần thần, cô sà vào lòng anh nức nở:

- Jonny! Cho em cơ hội đi! Em sẽ chứng minh em hợp với anh hơn Việt Phương, em sẽ chứng minh em yêu anh nhiều Việt Phương.

Việt Tình không ngừng khóc lóc cầu xin khiến tâm trí Thiên Phong càng hỗn loạn. Bảo ép anh, Việt Tình cầu xin anh.

Anh biết phải làm gì đây? Mối tình cảm oan trái này rồi sẽ đi về đâu. Tim Thiên Phong quặn thắt đau đớn, anh phải làm sao, làm sao để có được hạnh phúc thật sự đây?

Sau khi Bảo đưa Việt Phương về nhà, anh đã nói:

- Bây giờ Phương không cần qua đó nấu cơm nữa đâu, mình sẽ nấu cho. Lâu rồi không nấu, mình cũng muốn thử xem tay nghề nấu ăn của mình còn tốt hay không?

Việt Phương cười không đáp, nước hồ buổi sáng khá lạnh, lại bị gió lạnh thổi qua khiến mặt cô hơi tái. Bảo vội vàng giục cô đi vào thay quần áo, còn mình thì quay về nhà.

Khi Việt Phương thay quần áo xong, cô thấy bà nội đang loay hoay sau bếp, bà nội cô vẫn giữ thói quen nấu cơm bằng bếp củi. Bà bảo, cơm nấu củi ngon hơn là nấu điện, bà không thích dùng bếp ga. Thường ngày chỉ có có cô và thím út, tức là chị Nga vợ chú Nhân mới dùng mà thôi, cho nên chú Nhân xây cho nội một nơi để bếp riêng.

- Nội đang nấu gì vậy nội? - Việt Phương bước xuống bếp nhìn nội đang nêm nếm lại gì đó trên bếp lò, mùi hương thoang thoảng của thịt gà bay khắp bếp.

- Nội mới bắt con gà đem nấu cháo. Chị hai con thích ăn cháo gà nội nấu lắm. - Bà nội cô cười đáp, cái miệng móm của bà càng khiến bà duyên hơn. Việt Phương thích nhìn nội cô cười, một nụ cười hiền hậu ấm áp. Việt Tình về, bà rất vui, cho nên sáng sớm đã dậy bắt gà làm thịt. - Hôm nay con bé dậy sớm thật, chẳng bằng hồi đó, cứ ngủ trưa trờ trưa trật mới dậy, đúng là con gái lớn có khác.

Việt Phương khẽ cười đáp:

- Để con giúp nội xé gà cho!

- Thôi để cho nội xé cho vừa miếng, chị con không thích ăn thịt xé to quá. Ra ngoài vườn hái ít rau răm vào, gỏi gà mà không có rau răm thì không ngon! - Bà nội liền sai Việt Phương ra vườn....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây