WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


- Con chào ông bà nội, chào cô chú! - Thiên Phong khẽ xúc động khi nhìn những gương mặt từng một thời anh yêu mến như người thân trong gia đình. Hình ảnh ông Hai hóm hỉnh, đôi lúc trầm mặc kể chuyện thời chiến tranh cho anh nghe. Hình ảnh bà Hai cứ mắng hết đứa này đến đứa kia vì cái tội phá phách, thế nhưng ẩn trong những lời la mắng đó lại là tình cảm khó nói thành lời. Chú Nhân ngày trước bận bịu trong công việc nhưng mỗi khi rảnh rỗi lại hay làm cái này cái kia cho cả nhóm chơi. Còn có chị Nga, người đã thay ba mẹ chăm sóc anh cả tháng trời.

Bà nội và ông nội nhìn thấy Thiên Phong tướng mạo cao ráo, nhìn mặt mũi cũng sáng sủa thì rất hài lòng. Chú Nhân và chị Nga cũng nhìn nhau không nói gì.

- Được rồi, gặp mặt xong rồi thì dùng bữa với gia đình đi! - Chú Nhân là người lên tiếng trước.

Thiên Phong mỉm cười gật đầu rồi tự nhiên ngồi xuống ghế. Từng gương mặt quen thuộc trước mặt anh, thế nhưng, chẳng ai biết anh là Thiên Phong ngày trước.

- Jonny! Anh ăn cái này đi! - Việt Tình thân mật gắp cho anh một miếng thịt gà.

Thiên Phong khẽ cười nhìn Việt Tình, anh muốn đóng chọn vở kịch tình nhân với Việt Tình. Khi nhận được điện thoại của Việt Phương, anh đã quyết định ở bên cạnh Việt Tình. Anh bảo Việt Tình cho anh một thời gian, để anh có thể tiếp nhận cô.

Việt Phương nhìn thấy hai người như thế, trong lòng cô bỗng thấy đau, có cái gì đó như đâm vào tim cô, khó chịu vô cùng. Nhưng cô lại không biết nguyên nhân do đâu.

Khi Thiên Phong ra về, anh để lại ấn tượng rất tốt trong lòng mọi người trong nhà, thân thiện, hiện lành và lịch sự, lại nghiêm túc. Đúng là mẫu đàn ông cho phụ nữ gửi gắm.

- Con chị cũng đã tìm được người ưng rồi, chẳng biết con em bao giờ mới tìm đây. - Bà nội ngồi trên phản vừa xếp xếp mấy bộ quần áo vừa nói.

- Tui thấy thằng Bảo cũng được, cái thằng thật ngoan biết mấy. - Ông nội nằm dưới võng hút thuốc rê đáp.

Việt Phương vừa rửa chén bát xong xuôi đi lên nghe thấy những lời này, cô định lên tiếng trả lời thì bà nội cô bỗng nói tiếp:

- Mà ông có thấy cái thằng Jon... gì đó nó giống Thiên Phong hay không? Cái thằng nhỏ năm xưa hay đến nhà mình ăn cơm đó, cái thằng mà con Nga trông coi giúp đó.

Hai chân của Việt Phương khi nghe nhắc đến điều này bỗng thấy run rẩy, đứng không vững.

- Cái bà này, người giống người thôi. Lần trước bà cũng nhìn nhầm vợ thằng Tuân còn gì. - Ông nội Việt Phương đang đu đưa võng nghe thấy liền bảo.

- Nhưng ông xem, cái cách ăn cháo của nó, y chang cái thằng bé Thiên Phong đó. Nó không thích ăn hành phi còn gì, cứ ngồi gắp ra cho bằng hết. Còn nữa, cái bộ dạng cúi đầu chào, chẳng khác thằng bé kia là mấy. Tui nhìn thế nào cũng thấy giống. - Bà nội Việt Phương càng nghĩ càng thấy giống, bèn nêu lên.

- Bà thôi đi! Nếu nó là Thiên Phong, chẳng lẽ không nhận ra mình? - Ông nội Việt Phương dừng đu đưa võng nghe vậy liền quở. - Bà đừng có mà nhắc tới thằng nhóc đó, con bé Phương nghe thấy lại buồn.

Bà nội Việt Phương liền im lặng, sau đó thở dài nói một câu:

- Con bé giống ai mà đa sầu đa cảm như vậy không biết. Cái gì cũng giữ làm kỷ niệm rồi cứ nhìn nó mà buồn. Tui nhớ hồi xưa, nó giữ kỹ cái đầm nó bận về đây lúc bị ba mẹ bỏ. Nói thế nào cũng không chịu bỏ, cứ bảo mặc thế ba mẹ mới nhận ra nó rồi đưa nó về nhà.

- Con gái mà đa sầu đa cảm thì chỉ có khổ mà thôi. - Ông nội than dài một câu thương cho số phận đứa cháu gái của mình.

- Tui chỉ hy vọng, sau này nó gặp được một thằng nào tốt, yêu thương nó, để cho đời nó bớt khổ. - Bà nội cũng rưng rưng nước mắt rầu rĩ nói.

- Tui thấy thằng Bảo cũng được. Cái thằng thật thà hiền lành, cũng là người hiểu chuyện. Nghe nói nó đang xin dạy học ở trường con Phương, xem như đã có nghề nghiệp tốt rồi. Để tui hỏi ý nó có ưng con Phương hay không, tui gả con Phương cho nó.

- Cái ông này, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên. Ông chưa hỏi ý con Phương, đã vội đặt đâu con ngồi đấy rồi. Lỡ con Phương nó không thương thằng Bảo thì ông làm sao? Nửa đời trước con nhỏ đã chẳng có một gia đình hạnh phúc rồi, chẳng lẽ nửa đời sau ông muốn nó cứ bất hạnh hoài như vậy sao? - Bà nội bèn lên tiếng rày ông nội.

Việt Phương nghe xong khẽ cười, cô lắc đầu bước ra ngoài, vòng tay ôm lấy bà nội nhõng nhẽo nói:

- Con có ông nội, bà nội và gia đình chú Nhân yêu thương, con đâu có bất hạnh, con sống rất hạnh phúc. Bây giờ con vẫn còn trẻ mà, chuyện lấy chồng để thêm vài năm nữa hãy tính. Con muốn được phụng dưỡng ông bà nội thêm ít năm nữa.

Bà nội nghe cháu gái nói, thương đứa cháu hiền lành ngoan ngoãn, bà vuốt tóc Việt Phương, giọng khàn khàn bảo:

- Thương cho cháu gái của bà. Con phải biết phụ nữ sợ nhất là chọn lầm chồng. Bây giờ con phải kiếm cho mình một người, tìm hiểu thêm ít thời gian nữa để hiểu rõ con người nó. Sau đó hẵng lấy, rồi sống cuộc sống hạnh phúc bên chồng con. Ông bà nội già rồi, sống được bao nhiêu năm nữa đâu. Con cứ ở bên cạnh ông bà, đến khi ông bà nội chết đi, con sẽ thế nào? Có người già nào nhẫn tâm nhìn cháu mình một thân một mình cô đơn như thế chứ. Con với Việt Tình, hai chị em tuy sinh đôi nhưng tính tình lại khác nhau như vậy, thật không hiểu nổi. Mà người nội thương nhất chính là con, lo nhất cũng chính là con. Đến khi thấy con lấy chồng sinh con sống hạnh phúc, nội có chết cũng thấy an lòng.

- Nội à! Nội với ông nội chắc chắn sẽ sống thọ mà. Chắc chắn sẽ thấy được cảnh con lấy chồng sinh con. Ông nội còn phải đặt tên cho cháu cố, còn nội phải hát ru cho cháu cố chứ. - Việt Phương gục đầu trên vai bà nội đầy yêu thương đáp.

Ông bà nội nhìn nhau không ai nói gì, đứa cháu này luôn khiến người ta yêu thương vô hạn.

Mấy ngày sau, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, có điều Việt Phương không còn gặp Thiên Phong nữa. Chỉ vô tình thấy xe của Thiên Phong đến đón Việt Tình đi làm và đưa về, chứ cô không hề giáp mặt với anh.

Bảo thì từ lúc bày tỏ với Việt Phương, anh thường xuyên lui tới nhà. Ông nội vốn yêu mến Bảo thì càng yêu mến hơn, bà nội tuy cũng không ép buộc Việt Phương nhưng lời qua ý lại tán thành ngầm cho hai đứa, cũng không ngừng khen Bảo. Việt Phương chỉ biết cười trừ cho qua chuyện, bởi vì cô biết, cô đối với Bảo mãi mãi là bạn.

Những đêm đi dạo cùng Bảo ngoài bờ hồ, cô bất giác nghĩ đến cái đêm ở bên cạnh Thiên Phong dưới ánh trăng sáng kia. Gương mặt cùng nụ cười của anh khiến tim cô đập nhanh, tâm trạng bỗng trở nên hỗn loạn.

Mỗi một con người đều hy vọng lúc đau buồn, miệng luôn nói vẫn ổn nhưng vẫn có người biết mình nói dối, nhận ra nỗi buồn của mình. Lúc bật khóc, có người bên cạnh đưa khăn để mình lau nước mắt và dỗ dành cho mình vui. Tất cả đều có thể dù đó là tình bạn hay tình yêu.

- Sao vậy? - Bảo đi bên cạnh, thấy tâm trạng Việt Phương trở nên khác lạ bèn hỏi.

Việt Phương bỗng giật mình quay lại nhìn Bảo bối rối lắc đầu.

- Mình không sao. Lúc nãy Bảo nói gì?

Bảo nhìn cô chuyên chú rồi mới nói:

- Thảo đã lãnh lương rồi đó. Tháng lương đầu tiên ở chỗ làm mới, nên bạn ấy có nói muốn đãi tụi mình ăn một bữa.

- Vậy sao? Thảo dạo này cũng ít gặp mình, chỉ nhắn tin nói là mới vào làm mà công việc bận ngập đầu. Ngày nào cũng than ngắn thở dài. - Việt Phương nghĩ đến bộ dạng của Thảo mà thấy buồn cười.

- Vậy tụi mình hẹn gặp nhau vào tối mai nhé! Mình đã gọi điện thông báo cho mọi người hết rồi. Mà tuy Thảo có than thở nhưng mình thấy Thảo rất thích công việc này thì phải.

Việt Phương gật đầu cười nói:

- Vậy thì lần này phải bắt Thảo đãi thật to mới được....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây

Ring ring