WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


- Dạ! - Việt Phương cười buồn rồi đi ra ngoài lặng lẽ thở dài. Cô không buồn vì việc nội thương Việt Tình đến mức tự tay làm như thế. Cô biết bà nội còn thương cô nhiều hơn, chỉ là cô buồn cho tấm lòng của bà nội bao la như thế, Việt Tình không biết có cảm nhận được không?

Trước đây, Việt Tình thường ngủ dậy trễ, bây giờ lại dậy sớm và đi tìm Jonny như thế, xem ra sẽ không về ăn sáng. Nồi cháo của bà nội vất vả nấu, chỉ e là đã uổng công. Cô thật sự không nhẫn tâm nhìn sự thất vọng và buồn bã của bà nội cô chút nào.

Việt Phương nhanh chóng hái ít cọng rau răm xanh mởn đem vào rửa sạch. Nhìn bà nội lui cui làm gỏi, cô lặng lẽ rời khỏi bếp, lấy điện thoại gọi trực tiếp cho Jonny.

Việt Tình nước mắt ngắn dài ôm Thiên Phong khóc lóc thì chuông điện thoại reo lên, Thiên Phong thở dài đẩy Việt Tình ra nói khẽ:

- Anh phải nghe điện thoại đã.

Việt Tình dằn những giọt nước mắt của mình lại ngồi xuống sofa, nhưng trong lòng run sợ, khi thấy Thiên Phong đứng lên, cô đưa tay nắm tay anh giữ lại. Thiên Phong lạnh nhạt đưa tay gạt tay Việt Tình ra, anh mệt mỏi nói:

- Anh nghe điện thoại xong, chúng ta nói tiếp.

Việt Tình đành buông tay anh ra, cô thẫn thờ nhìn theo bóng của Thiên Phong đang đi đến cầm điện thoại lên nghe.

Thiên Phong không nhìn số điện thoại, anh chỉ muốn nhanh chóng trò chuyện vài câu rồi tắt máy, không ngờ giọng nói bên kia truyền đến lại là giọng của Việt Phương.

“Jonny.”

Giọng nói cô rất nhẹ, cũng rất quen thuộc, thế nhưng lại gây trong lòng Thiên Phong một sự chấn động không ngừng. Tim anh từ giây phút nghe thấy giọng của cô bỗng ngừng đập vài giây, tiếp sau đó là đập dồn dập không ngừng đến mức cả người anh run nhẹ.

Đây là lần đầu tiên kể từ lúc anh nhớ lại, giọng nói của cô so với lúc bé đã thay đổi, nhỏ nhẹ hơn, trong trẻo hơn. Thế nhưng anh lại thấy thân thương gần gũi hơn rất nhiều. Đây là giọng nói mà trong những giấc mơ anh muốn nghe thấy.

Giọng nói ở xa vọng vào tai anh, nghe thật gần gũi, cứ như thể cô đang ở trước mặt anh. Bất giác muốn đưa tay chạm vào cô, muốn ôm cô vào trong vòng tay mình, cảm nhận hơi thở quen thuộc và cơ thể mềm mại của cô. Muốn được vuốt ve mái tóc dài đen mượt của cô, và anh muốn nhìn thấy nụ cười e ấp dịu dàng của cô.

Cô khác xa với hình ảnh cô bé trầm lặng nhưng đầy ương bướng năm xưa. Cô dịu dàng, xinh đẹp và khiến người ta rung động nhiều hơn.

Những ký ức vui vẻ của hai người năm ấy lần lượt hiện về trong suy nghĩ của anh, khiến trái tim anh cảm thấy ngọt ngào biết bao nhiêu.

“Jonny?” - Thấy Thiên Phong bắt máy mà không lên tiếng, Việt Phương ái ngại gọi tên anh lần nữa.

Thiên Phong bỗng giật mình tỉnh trí, những hình ảnh lúc xưa như bị cơn lốc cuốn vào trong ký ức trở lại. Anh không muốn cô gọi anh là Jonny, anh thèm được nghe cô gọi anh bằng cái tên Thiên Phong, cái tên đầy quen thuộc cùng giọng gọi yêu thương năm nào.

“Uhm!” - Anh chỉ khẽ ừ chứ không nói nhiều, bởi anh muốn giọng nói của cô đọng lại trong anh.

“Có thể nào...” - Việt Phương hơi ngập ngừng một chút mới nói tiếp: “Bà nội em đã nấu cháo gà cho Việt Tình, anh có thể nào bảo chị ấy về hay không? Em không muốn bà nội buồn, sáng sớm bà đã dậy làm gà rồi. Anh hãy cùng chị ấy về đây ăn sáng luôn đi. Dù sao anh cũng là bạn trai của chị ấy, trước sau gì cũng sẽ gặp, hay là...” - Đột nhiên Việt Phương cảm thấy tim đau nhói, khiến cô không thể nào nói tiếp được nữa.

Mỗi lời nói của cô lại khiến Thiên Phong rơi vào một hố đen đến choáng váng, giống như mình vừa bị một cái búa giáng vào đau đớn đến khủng khiếp, gần như không thở được. Lời nói của cô như vừa nhắc anh, nhắc anh lời ép buộc của Bảo, lời cầu xin của Việt Tình. Lời cô giống như đang nhắc nhở anh, cô và anh khó lòng đến được bên nhau, bởi vì đạo lý luân thường sẽ khó lòng chấp nhận cô đến bên anh khi anh rời bỏ Việt Tình, chị gái của cô. Dù cô có đáp trả tình cảm của anh, cả hai người cũng không thể nào đạp lên nỗi đau của Việt Tình mà sống tiếp, mà có cuộc sống vui vẻ bên nhau.

“Được, lát nữa anh sẽ đưa cô ấy về.” - Những lời nói ra khiến tim Thiên Phong rỉ máu, anh đang chấm dứt quan hệ giữa hai người.

Cháo cuối cùng cũng nấu xong, thịt gà được xé nhỏ bóp với chuối thêm ít rau răm thật thơm ngon. Việt Phương phụ bà nội dọn dẹp bàn ăn. Thím út cũng vừa quét dọn xong sân nhà, đang vệ sinh cho nhóc Minh.

Bà nội ghé mắt vào phòng nhìn, quay qua hỏi Việt Phương:

- Chi hai con đâu?

- Sáng sớm tôi thấy nó mở cổng đi ra ngoài rồi. - Ông nội vừa rửa mặt xong đi vào nghe thấy thì bảo.

- Nó đi đâu? Ông có hỏi nó hay không? - Bà nội ngạc nhiên nhìn ông nội cô hỏi.

- Tui có kịp hỏi nó đâu. - Ông nội lắc đầu đáp.

- Chị ấy đi dạo sáng một chút thôi nội á, chút nữa sẽ về ngay. - Việt Phương bèn lấp liếm đáp.

- Đi tìm gọi chị con về! Cháo nóng ăn mới ngon. - Bà nội vội vàng giục Việt Phương đi tìm Việt Tình.

Việt Phương thở dài, đành đi đến nhà Thiên Phong tìm Việt Tình. Nhưng khi cô chỉ mới vừa mở cửa đi ra ngoài thì đã gặp Việt Tình và Thiên Phong đi đến. Việt Tình đang nắm chặt tay Thiên Phong, tuy ánh mắt có chút hoe hoe đỏ nhưng miệng nở nụ cười cực kì thoải mái.

Vừa nhìn thấy Việt Phương mở cửa đi ra ngoài, Việt Tình đã lên tiếng hỏi:

- Em đi đâu vậy?

- Em đi tìm chị. Nội nấu cháo gà nên giục em đi tìm chị, mọi người đang chờ chị trong nhà. - Việt Phương nhìn Thiên Phong một cái rồi nhìn tay hai người bọn họ, cố cười đáp.

- Vậy chúng ta vào nhà thôi! Lâu rồi em không được ăn cháo gà do bà nội nấu. - Việt Tình liền quay sang Thiên Phong cười giục.

Việt Tình vừa định nắm tay Thiên Phong kéo vào bên trong thì anh đã khựng lại, vuột tay mình ra khỏi tay Việt Tình. Thiên Phong lạnh lùng nhìn Việt Tình bảo:

- Em vào nhà trước đi! Anh đưa đồ cho Việt Phương rồi vào ngay.

Việt Tình nhìn Thiên Phong rồi nhìn tập bản thảo trong tay anh, cô lưỡng lự một chút rồi gật đầu xoay người đi vào trong nhà. Việt Tình vừa đi vài bước thì Thiên Phong đã đưa tay trước mặt Việt Phương, trên tay anh là tập bản thảo quen thuộc. Giọng anh trầm ấm, ánh mắt anh nhìn Việt Phương đầy dịu dàng. Tuy rằng, anh nhìn Việt Phương qua đôi kính của mình, thế nhưng Việt Phương vẫn cảm thấy xấu hổ đến đỏ mặt.

- Trả lại cho em.

- Anh cứ giữ đi, chẳng phải anh nói muốn tìm ký ức qua nó hay sao? - Việt Phương đưa đôi mắt đen trong suốt của mình nhìn anh lắc đầu nói. - Chỉ cần anh bảo quản nó cho tốt là được.

- Đã không cần nữa rồi. Những thứ đã mất đi, đôi khi không cần phải tìm lại, bởi vì... - Lời nói sau cùng anh đành nuốt vào trong lòng, mãi mãi không thể nói ra. Bởi vì, càng tìm lại chỉ càng khiến anh thấy nhung nhớ nhiều hơn, như vậy chỉ càng khiến anh đau đớn nhiều hơn mà thôi.

Việt Phương thoáng buồn, cô đưa tay nhận lại tập bản thảo. Rõ ràng có thể cầm được tập bản thảo mà mình yêu quý, lại chẳng hề cảm giác vui sướng gì.

- Vào nhà thôi! - Thiên Phong lạnh nhạt nói một câu, rồi bước thẳng qua Việt Phương mà đi vào nhà.

Việt Phương khép cửa lại, bước theo bóng Thiên Phong đi vào nhà. Cô cảm thấy hụt hẫng, có một điều gì đó trong lòng buồn da diết.

Vừa nhìn thấy Thiên Phong, Việt Tình vội vàng choàng tay anh hớn hở giới thiệu với ông bà nội:

- Đây là Jonny! Anh ấy là bạn trai của con. Lần này là anh ấy về đây để thực hiện một kế hoạch xây dựng cho công ty. Anh ấy cũng là cấp trên của con....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Snack's 1967