Tuy chưa rõ ràng và còn mơ hồ, thế nhưng Thiên Phong đã hiểu rõ một chuyện, hóa ra anh đã nhầm lẫn. Anh nhầm lẫn giữa Việt Tình và Việt Phương. Hóa ra cái cảm giác mà anh không hề có với Việt Tình mà lại có với Việt Phương là do nguyên nhân này.
Chỉ là do anh quá ngốc khi không nghĩ đến chuyện họ là hai chị em song sinh, anh luôn tưởng Việt Phương nhỏ tuổi hơn Việt Tình. Anh cho rằng hai chị em không thể giống nhau nhiều như thế. Và từ thái độ của Việt Tình và Việt Phương, chẳng ai nghĩ họ là hai chị em sinh đôi. Bởi vì sinh đôi luôn có tình cảm gắn bó với nhau chứ không hờ hững lạnh nhạt như thế này.
Tất cả đều là do anh đã sai, anh đã sai lầm nghiêm trọng.
Đầu đau như búa bổ, Thiên Phong đưa tay giữ đầu như sợ nó vỡ tung ra, anh quay cuồng cố làm dịu con đau, cuối cùng lùi người dựa lưng vào tường thở dốc. Anh ôm đầu, kẹp chân giữa hai chân, thở dốc thật lâu...
Đến khi Thiên Phong từ từ ngẩng đầu lên, tâm trạng anh đã khác.
Chương 11: Gió lay động
Bảo đứng trước cửa nhà, lần lữa mãi vẫn chưa vào. Anh biết chuyện Việt Phương biết rõ Jonny là Thiên Phong đã không còn bao lâu nữa, nhất là khi anh thấy ánh mắt của Thiên Phong nhìn Việt Phương càng ngày càng rõ rệt, càng khiến người ta lo lắng không ngừng.
Dù Thiên Phong đã hứa sẽ không nói ra cái tên của mình nhưng anh biết trong tình cảm đôi khi khó kiềm chế được cảm xúc của mình. Chẳng phải đã bao nhiêu lần Thiên Phong suýt buột miệng nói ra cái tên đó nếu không có sự xuất hiện của anh quấy phá. Cho nên lần này, Bảo nhất định bắt Thiên Phong phải hứa sẽ không gặp gỡ hay ở riêng bên cạnh Việt Phương nữa, anh quyết định nói rõ tâm ý của mình với Việt Phương cho Thiên Phong hay, anh biết Thiên Phong nhất định sẽ vì anh mà rút lui.
Dù biết bản thân ích kỷ nhưng ngoài Việt Phương ra, đối với Bảo không còn bất kỳ người thân nào khác. Cho nên không thể chọn lựa.
Suy nghĩ như thế, Bảo đẩy mạnh cửa vào nhà. Vừa bước vào đã gặp Việt Tình đang đi ra, trên tay là một ly trà bóc khói có hương thơm của gừng.
- Jonny đâu?
- Chắc là anh ấy đang tắm trong phòng. - Việt Tình đáp lời.
- Là trà gừng, cô chuẩn bị cho Jonny à?
- Ừ! - Việt Tình khẽ gật đầu.
Bảo nhìn Việt Tình bằng ánh mắt châm biếm.
- Chỉ là nhảy xuống hồ có mấy giây, có cần phải lo lắng đến như thế không?
- Jonny vừa chạy bộ xong, mồ hôi ra nhiều, nước hồ lại lạnh cho nên cần uống chút nước gừng để ngăn ngừa bị cảm. Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. - Việt Tình không để ý lắm đến lời mỉa mai. Ngay khi gặp nhau lần đầu cô đã nhìn thấy ánh mắt chế giễu của Bảo. Bảo tỏ rõ thái độ chán ghét cô nhưng do thái độ của Bảo với Thiên Phong cũng chẳng mấy tốt đẹp, Việt Tình cứ ngỡ là do tính cách Bảo kỳ quặc như thế thôi. Cô cũng không để ý nhiều lắm.
- Haiz, cô thích Jonny đến thế à? - Bảo vẫn nở nụ cười chế giễu nhìn Việt Tình. - Tiếc là anh ấy lại không thích cô.
- Tôi là bạn gái anh ấy. - Việt Tình lấy làm khó chịu, cô chẳng biện giải gì nhiều chỉ nói một câu đủ để khẳng định vị trí của mình.
- Đến khi nào? - Bảo mỉm cười, hỏi tiếp một câu với hàm ý đầy chế giễu.
- Đó là chuyện của chúng tôi, không liên quan đến cậu. - Việt Tình gần như mất kiên nhẫn với Bảo, cô lườm mắt nhìn anh đầy tức giận rồi quay người định đi lên trên lầu.
- Có hứng thú muốn biết vì sao năm xưa Jonny lại chọn cô làm bạn gái trong khi có hàng chục cô gái xinh đẹp vây quanh anh ấy không? - Bảo thấy thái độ không muốn tiếp chuyện của Việt Tình, anh quyết định không bông đùa nữa mà đi thẳng vào vấn đề mà anh muốn cùng cô trao đổi.
Việt Tình nghe đến chuyện này, cả người run lên, bước chân khựng lại, tay cầm ly nước trà gừng nóng hổi run run. Cô nhắm chặt mắt trấn tĩnh, quyết định không muốn nghe tiếp những sự thật mà Bảo sắp sửa nói ra. Cô đặt chân lên bậc cầu thang một cách từ từ, bởi vì chân cô vẫn không ngừng run.
- Xem ra cô đã phát hiện ra lý do rồi đúng không? Cho nên cô mới kêu thảng thốt rằng Việt Phương đang ở ngoài đó và vội vàng chạy ra như thế. - Bảo tiếp tục nói như không để Việt Tình rời đi. - Nếu Jonny biết rõ sự thật thì sẽ thế nào nhỉ?
Việt Tình đanh mặt quay lại trừng mắt nhìn Bảo khi anh buông lời đe dọa:
- Cậu muốn gì?
- Hợp tác. - Bảo thản nhiên mỉm cười nhìn Việt Tình đưa ra lời đề nghị của mình.
Việt Tình hơi nghiêng đầu, hai chân mày cô chau lại, nhìn Bảo đầy khó hiểu:
- Ý cậu là gì?
- Hai chúng ta đều có cùng chung một mục đích, tách hai người bọn họ ra xa. Vậy tại sao không cùng hợp tác! Cô có được Jonny còn tôi có được Việt Phương. - Bảo hài lòng trước thái độ của Việt Tình, anh đứng khoanh tay đắc ý lên tiếng.
- Vì sao tôi phải hợp tác với cậu, những lời đe dọa của cậu chưa biết có phải là sự thật hay không. Tôi đâu dại gì mà giao em gái mình cho cậu như thế chứ? - Việt Tình nhìn Bảo đánh giá, tuy sự hợp tác của Bảo là có lợi cho cô, thế nhưng, cô không biết Bảo có thật lòng muốn giúp mình và muốn ở bên cạnh Việt Phương hay không, hay là có ý đồ gì khác. Nhất là khi gia đình Thiên Phong lại là gia đình giàu có, chuyện tranh giành tài sản trong gia đình vẫn là chuyện xảy ra hàng ngày.
- Vậy thì để tôi nói cho cô biết, tôi trước khi trở thành em trai của Jonny thì đã từng sống ở đây. Có thể nói, Việt Phương với tôi là bạn thanh mai trúc mã, và đặc biệt, chúng tôi cũng là những người bạn tốt của Jonny khi anh ấy về đây sống vào khoảng thời gian nghỉ hè.
Tay Việt Tình siết chặt cái ly trà gừng, cô quay mặt lại, mặt đối mặt với Bảo, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Bảo biết Việt Tình đã bắt đầu chấp nhận sự hợp tác với mình, anh quyết định nói thêm để đánh tan ý nghĩ lưỡng lự của cô vào giây phút này:
- Có biết vì sao khi chúng ta gặp mặt, tôi đã nhìn cô bằng ánh mắt khinh bạc hay không? Lúc tôi nhìn thấy cô, tôi cũng có chút ngạc nhiên vì cô khá giống Việt Phương, suýt chút nữa đã nghĩ cô là cô ấy. Nhưng khi tôi nhìn thấy tấm hình của cô lúc nhỏ trong tay Jonny, tôi nhanh chóng nhận ra cô là Việt Tình chứ không phải Việt Phương. Và tôi biết Jonny đã nhầm lẫn cô với Việt Phương, bởi vì anh ấy bị mất trí nhớ nhưng vẫn giữ bức tranh của anh ấy và Việt Phương. Cho nên đã khẳng định cô là phần ký ức bị mất của mình và đồng ý làm bạn trai của cô.
Việt Tình nuốt nước bọt, sắc mặt tái nhợt nhìn Bảo. Cô lắc đầu giọng khàn đặc nói:
- Tôi không lừa dối anh ấy, tôi chỉ hỏi anh ấy có muốn làm bạn trai tôi hay không? Và anh ấy gật đầu. Tôi không hề nói tôi là cô bé trong bức tranh kia.
- Đúng vậy, đó là sự nhầm lẫn cực kì tai hại. - Một giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự tức giận bên trong vang lên phía sau lưng của Việt Tình.
Việt Tình và Bảo giật mình quay phắt lại nhìn Thiên Phong đang từ từ đi xuống lầu. Gương mặt anh lạnh tanh, hai mắt đỏ ngầu đầy sự tức giận khi phát hiện ra mình bấy lâu nay bị lừa dối.
Việt Tình nhìn thấy ánh mắt giận dữ của Thiên Phong, trong lòng cô đầy sự hoảng hốt và lo lắng. Cả người run bắn lên, mặt tái xanh, hai tay run rẩy nắm vào nhau. Cô há miệng muốn gọi tên Thiên Phong nhưng cổ họng khô khốc, lo lắng chẳng thể nói thành lời.
Từ lâu Việt Tình biết, Thiên Phong luôn ở bên cạnh cô nhưng trái tim anh chưa từng có cô ngự trị. Cho dù cô có cố gắng thế nào đi chăng nữa, có trở thành hình mẫu lý tưởng của Thiên Phong như thế nào thì thái độ của anh đối với cô vẫn chẳng khác người ngoài là bao nhiêu. Những khi cô chủ động tiến gần đến anh, Thiên Phong vẫn đáp ứng thái độ hòa hợp cùng cô, thế nhưng cô chẳng hề có cảm giác chân thật....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: