Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Và trước mắt, một hình ảnh khủng khiếp, vô cùng khủng khiếp khiến Bảo khuỵu cả người xuống đất.

Thiên Phong nằm đó, cách đầu xe ba mét, một dòng máu chảy ra không biết từ nơi nào trên thân thể Thiên Phong.

- Bảo! - Việt Phương đi lên nhà bắt gặp gương mặt Bảo hơi tái, mắt nhắm nghiền lại, vầng trán đã tuôn tràn mồ hôi; cô đưa tay áp trán Bảo, tay còn lại khẽ lay cậu.

Bảo hoàn hồn mở mắt, giật mình sợ hãi khi thấy trước mặt mình là Việt Phương, vẻ mặt cô có chút khác lạ.

- Bảo sao vậy? Không phải là bệnh đấy chứ?

- Mình không sao, ngủ quên một chút thôi. - Bảo ngồi thẳng dậy gạt tay Việt Phương ra khỏi trán mình, cụp mắt xuống lẩn tránh ánh mắt của Việt Phương, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay của Việt Phương không rời ra.

Việt Phương bị Bảo nắm chặt tay cũng hơi bối rối, cô không biết có nên giật tay mình ra khỏi tay Bảo hay không thì có tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống. Ánh mắt Thiên Phong nhanh chóng nhìn vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau, sắc mặt anh bỗng lạnh tanh, cao giọng hỏi:

- Cơm nấu xong chưa?

- Xong rồi. - Việt Phương xấu hổ vội vàng giật tay mình ra khỏi tay Bảo rồi nói. - Ăn cơm thôi!

Cô quay người đi thẳng xuống bếp. Mắt Bảo và mắt Thiên Phong bỗng nhìn nhau, giống như cả hai đều nhận ra suy nghĩ sâu xa của nhau. Thiên Phong nhanh chóng phớt lờ ánh mắt của Bảo rồi quay người cất bước theo chân Việt Phương đi vào bếp.

- Tôi nhớ anh đã có bạn gái rồi. Không biết bây giờ cô ấy ra sao? - Bảo đứng dậy nhìn Thiên Phong nói với theo bằng một giọng đầy mỉa mai.

- Sao tự nhiên em lại hỏi cô ấy? - Thiên Phong cau mày quay người lại nhìn thẳng Bảo, anh tỏ vẻ không hiểu hàm ý trong câu nói nhưng đồng thời bày tỏ thái độ không vui với giọng nói của Bảo.

- Không có gì, chỉ là muốn quan tâm đến anh một chút thôi. Chỉ sợ anh ở đây một mình lo nhìn ngó cô gái khác mà sẽ quên mất bạn gái của anh. - Bảo vẫn dùng cái giọng khó nghe để nói với Thiên Phong. Hàm ý của Bảo quá rõ ràng, là nhắc nhở Thiên Phong đã có bạn gái rồi thì đừng có bất cứ ý đồ gì với Việt Phương nữa.

- Em cứ lo tốt công việc của em đi, chuyện tình cảm của anh không cần em phải bận tâm. - Thiên Phong lạnh lùng đáp, cũng nói rõ chuyện anh có để ý Việt Phương hay không cũng không liên quan gì đến Bảo, sau đó đi thẳng xuống bếp.

Bảo nhìn theo bóng của Thiên Phong, ánh mắt thoáng buồn, trong lòng bức bối vô cùng. Tình cảm của anh đối với Thiên Phong thật phức tạp.

Bảo theo bước Thiên Phong đi vào bếp, lập tức hít vào một hơi rồi lên tiếng khen ngợi:

- Thơm quá!

- Chỉ là vài món làm nhanh thôi, chỉ được hương thơm thôi chứ mùi vị còn phải xét lại. - Thiên Phong ngồi trên ghế quan sát những món ăn mà Việt Phương dọn trên bàn, thờ ơ lên tiếng.

Việt Phương lén bĩu môi, sau đó tươi cười nhìn Bảo nói:

- Bảo, mau ngồi đi! Mình cố tình làm những món này cho Bảo ăn đó.

Cô cố ý nói lớn cho Thiên Phong nghe, ý trong lời nói của cô khá rõ ràng là cô làm cho Bảo ăn chứ không phải cho anh ăn, anh chỉ là ăn ké thôi, đừng có mà lên tiếng. Cô còn kéo Bảo ngồi gần phía mình, vô hình trung, Việt Phương ngồi giữa hai người đàn ông mà không hay biết.

Thiên Phong tất nhiên nhận ra được ngụ ý trong lời nói của Việt Phương, anh trừng mắt nhìn cô, sau đó cầm đũa chống mạnh xuống mặt bàn đầy sự giận dỗi.

Không thèm để ý đến hai người trước mặt nữa, Thiên Phong đưa đũa lên muốn gắp thức ăn nhưng chần chừ chưa biết nên ăn món gì trước.

Việt Phương nấu ăn rất bắt mắt, mấy món ăn cũng đầy màu sắc rất đẹp.

Thiên Phong thử gắp một thớ thịt cá cho vào miệng, rất thơm và mềm, ngon không gì diễn tả được. Chân mày anh hơi nhướn lên cho thấy anh rất thích món này.

- Đó là món cá chép kho riềng, em nấu với lá trà xanh và mía đó, thơm đúng không?

Thiên Phong không thèm đáp, anh đưa tay gắp dĩa thịt bên cạnh; miếng thịt có màu rất đẹp, màu vàng không quá vàng cũng không quá trắng. Cho vào miệng nhai, thịt vừa mềm vừa thơm, vị rất dễ ăn.

- Món đó là sườn non hấp sốt tương, em có cho thêm đậu hũ non vào, ăn vào chắc chắn rất ngon. - Việt Phương lại lên tiếng giới thiệu, đây chẳng qua là thói quen mà thôi, trước đây, khi nấu cơm xong Thiên Phong đều yêu cầu cô nói cho anh biết tên mấy món ăn mà cô nấu. Bởi vì anh ở Mỹ mới về, cho nên đối với các món ăn Việt Nam vẫn hoàn hoàn không biết gì nhiều lắm. Biết tên món ăn, khi anh thích, anh có thể yêu cầu cô làm lại. Từ đó về sau, Thiên Phong không hỏi, Việt Phương cũng đã tự động giới thiệu.

- Sáng nay anh ăn vội, ăn rất ít, tốt nhất bây giờ uống chút nước canh trước rồi hãy ăn cơm!

Thiên Phong đưa mắt nhìn tô canh, đó là một tô canh lạ. Một tô canh ớt chuông xanh.

- Nó the the nhưng giòn, nhồi thịt ăn rất ngon, anh ăn thử đi! - Việt Phương đẩy giá canh về phía Thiên Phong.

Anh nghe lời cô, uống một chút canh, quả thật là ấm bụng, canh cũng rất vừa miệng.

Bảo ngồi im lặng nhìn thấy ánh mắt của Việt Phương cứ tập trung về phía Thiên Phong thì trong lòng hơi khó chịu dù anh biết là Việt Phương chỉ đơn thuần muốn biết Thiên Phong đánh giá mấy món ăn do cô nấu thế nào mà thôi, nhưng anh vẫn không làm sao dẹp được cảm giác trong lòng mình.

Một thứ cảm giác sợ hãi mơ hồ...

- Oa, lâu rồi mình chưa được ăn món ăn do chính tay Phương nấu đó, lần trước bị hụt ăn, lần này mình phải ăn bù mới được. - Bảo cầm đũa lên vui vẻ gắp thức ăn, sau đó chỉ vào món cá chép hỏi. - Món này có phải bà nội Phương dạy hay không? - Bảo cố ý không nói hai từ “bà Hai” để tránh Thiên Phong nhớ lại.

- Em cũng vất vả nấu ăn rồi, cũng ăn chút gì đi. - Thiên Phong ân cần gắp một miếng thịt bỏ vào bát của Việt Phương.

- Phải đó, Phương cũng phải ăn nhiều một chút. - Bảo thấy vậy cũng gắp một lát cá cho vào bát của Việt Phương.

- Tàu hủ cũng rất tốt, ăn nhiều một chút cũng hay. - Thiên Phong liền gắp cho Việt Phương một miếng tàu hủ non tròn rất mềm mại.

- Rau xanh cũng tốt, ăn nhiều vào đi. - Bảo lập tức gắp cho Việt Phương một ít rau.

Cái chén lưng lửng cơm nhanh chóng đã đầy tràn. Việt Phương nhìn thấy cũng hoảng hồn, cô thật sự không biết phải bắt đầu ăn từ đâu. Mà hai người này lại cho người ta một cảm giác kỳ lạ. Cô tằng hắng lườm hai người bảo:

- Hai người làm thế này thì người khác làm sao ăn đây?

Thiên Phong và Bảo nhìn nhau rồi thu đũa về.

- Không phải hai người là anh em sao? Sao em cảm giác như hai kẻ thù vậy? - Việt Phương ngô nghê hết nhìn Bảo rồi nhìn Thiên Phong thắc mắc.

Sắc mặt hai người hơi tái, họ đưa mắt nhìn nhau khẽ đằng hắng. Thiên Phong nhanh tay hơn, gắp cho Bảo một ít rau và nói:

- Rau tốt, em ăn đi!

- Tàu hủ này cũng tốt, anh cũng ăn đi! - Bảo cũng hiểu ý gắp thức ăn cho Thiên Phong.

Việt Phương nhìn thái độ kỳ lạ của hai người cứ như đang diễn cảnh thân thiết cho cô xem, định lên tiếng hỏi thì Thiên Phong đã nhanh miệng hỏi cô trước:

- Hai người có vẻ thân nhau quá đấy. Anh nghĩ em cũng chỉ mới về đây không lâu.

- Trên mạng. - Do Bảo kể cho Việt Phương nghe chuyện Thiên Phong bị mất trí nên luôn nghĩ Bảo và mẹ anh là gia đình thật sự của mình, là ruột thịt thân thiết. Việt Phương không muốn Thiên Phong nghĩ ngợi nhiều nên đành nói dối. - Bảo tham gia vào hội những người Việt Nam xa nhà. Em cũng muốn nghe tâm sự của họ về nỗi nhớ quê nhà cho nên gặp Bảo, cả hai thường trò chuyện với nhau như những người bạn tri kỷ nên cũng khá thân.

- Đúng đúng... - Bảo cũng vội vàng gật đầu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0035 giây