WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Cô nhích lại gần người của Bảo thì thầm vào tai Bảo mấy câu:

- Anh ta chính là cái tên biến thái lẫn hắc ám mà mình đã nói cho Bảo nghe đó.

“Biến thái”, “hắc ám”, Bảo không nghĩ Việt Phương lại dùng hai từ đó để miêu tả Thiên Phong, vừa nghe cũng phải phì cười.

Thiên Phong trước giờ chưa từng thấy Bảo ở trước mặt mình cười như thế, anh bất giác nhìn Việt Phương, xem ra hai người bọn họ rất thân với nhau.

- Bây giờ anh phải về nhà luôn sao? - Việt Phương chán nản nhìn Thiên Phong hỏi.

- Uhm. - Thiên Phong gật đầu.

- Xin lỗi, chúng tôi đã có hẹn cùng đi ăn cơm trưa với nhau rồi. - Bảo nắm lấy cánh tay của Việt Phương, nhìn Thiên Phong với ánh mắt vừa khiêu khích vừa de dọa. Anh thật sự muốn Thiên Phong rời đi càng sớm càng tốt, anh không muốn Việt Phương biết rõ mối quan hệ giữa mình với Thiên Phong.

Việt Phương hơi bất ngờ khi nghe Bảo nói như thế, hai người chẳng qua là về nhà cô ăn cơm mà thôi, nhưng nghe cách nói của Bảo cứ như thể hai người họ hẹn hò với nhau. Việt Phương nghĩ Bảo chẳng qua là bất bình cho việc cô phải làm osin không công cho Thiên Phong mà thôi.

Thiên Phong thấy ánh mắt của Bảo, trong lòng có chút khó chịu, tuy trước giờ Bảo có khó chịu với anh nhưng chưa bao giờ dùng ánh mắt đó nhìn anh như thế. Trong lòng bỗng nhiên muốn đáp lại ánh mắt khiêu khích đó. Anh liền lên tiếng nói:

- Dù sao cũng là ăn cơm, sao chúng ta không cùng ăn! Dù sao hai anh em mình cũng chưa ăn chung với nhau bữa cơm nào từ lúc về Việt Nam. Sẵn đây ta làm một bữa cơm luôn đi!

Bảo cứng cả người, anh biết trước mọi việc thế nào cũng bị Thiên Phong nói ra, càng muốn tránh thì càng bị nó bám theo. Vây giờ đã giáp mặt rồi thì chuyện này là điều không thể tránh khỏi.

- Anh em... - Việt Phương tròn mắt hết nhìn Thiên Phong rồi nhìn Bảo.

- Theo ý anh đi, chúng ta về nhà anh ăn cơm. - Bảo lập tức nhận lời mời của Thiên Phong. - Anh về trước đi, tôi chở Việt Phương đi chợ một chút, dù sao anh đã nói là làm một bữa cơm gặp mặt mà, không thể làm qua loa được.

Nói xong, Bảo lôi Việt Phương còn đang trong tình trạng ngơ ngác lên xe của mình rồi chạy đi.

Thiên Phong nhìn theo chiếc xe gắn máy, cảm giác chơi vơi đầy khó chịu. Anh không biết vì sao, nhưng nhìn cảnh Bảo nắm tay Việt Phương đi một cách tự nhiên như thế thì trong lòng cảm thấy có chút bực bội.

Anh quay người lên xe lái về nhà.

Việt Phương ngồi ở sau xe của Bảo một lúc mới hoàn hồn, lên tiếng hỏi:

- Sao Bảo với anh ta lại là anh em chứ?

- Chuyện này dài lắm. Mẹ mình kết hôn với ba anh ấy, nhưng mà... - Bảo lưỡng lự không biết nên nói thế nào với Việt Phương, giải thích hay chỉ là nói sơ qua để cô hiểu, nhưng quyết không để lộ ra người đó là Thiên Phong. - Thật ra, anh ta từng gặp tai nạn và mất trí nhớ. Khi ba anh ta cưới mẹ mình, anh ta cứ tưởng mẹ mình là mẹ ruột của anh ấy. Và cho rằng mình là em ruột của anh ta. Ba dượng và mẹ đều không cho mình nói ra sự thật cho nên sự việc cứ chìm trong im lặng như thế.

- Có chuyện như vậy sao? Mà mình thấy như thế cũng hay. Dù sao để anh ý nghĩ mọi người là ruột thịt còn hơn là dì ghẻ với con mẹ ghẻ, như thế khoảng cách sẽ xa lắm. Thế bao nhiêu năm qua, anh ấy đối xử với Bảo có tốt không?

Bảo im lặng không đáp khiến Việt Phương cũng cảm nhận được sự buồn bã và cô đơn trong những năm tháng sống dưới mái nhà kia. Cô biết Bảo căm giận mẹ mình và căm giận cả cái gia đình đã cướp mất mẹ của mình khiến gia đình trở nên ly tán như thế.

- Được rồi. Bây giờ có công ăn việc làm rồi. Chỉ cần Bảo cố gắng, sau này Bảo sẽ có một gia đình hạnh phúc thuộc riêng về Bảo. - Việt Phương bèn vỗ vai Bảo an ủi, động viên. - Đừng nhìn quá khứ nữa, hãy nghĩ đến tương lai!

Bảo khẽ cười, trong lòng anh khẽ nói: ”Tương lại đó, mình mong có Phương bên cạnh.”

Việt Phương đứng giữa nhà bếp chau mày hết nhìn Bảo rồi nhìn Thiên Phong, hai người này nãy giờ giằng co với nhau trông khá là buồn cười, cứ như là hai đứa trẻ đang giành đồ chơi với nhau vậy.

Lúc cô và Bảo đi chợ về, vừa định mở cửa bước vào nhà Thiên Phong đã ra đón, anh mở cửa nhà và giúp cô xách mấy túi hàng vừa đi chợ về trong sự ngơ ngác của Việt Phương. Việt Phương tròn mắt gần như không tin được vào mắt mình, bởi vì hôm nay Thiên Phong đột nhiên tốt đột xuất, đích thân anh mở cửa mà còn không sợ bị bẩn mà giúp cô đem đồ vào bếp như thế.

Nhớ mấy hôm trước đây, vì dù sao tiền đó cũng chẳng phải của mình, Việt Phương tha hồ đi chợ mua đồ mà chẳng buồn mặc cả, cô mua nhiều đồ để dành nấu cho cái tên khốn ăn. Về nhà thấy Thiên Phong đang đứng tập thể dục, cô nhờ anh giúp cô xách vào trong. Thiên Phong nhìn mấy bịch thịt vẫn còn dính đầy máu với ánh mắt ghê tởm, lắc đầu từ chối.

Thật sự lúc đó, Việt Phương bị anh chọc tức gần chết, xém chút nữa thôi là hộc cả máu, sống ở nông thôn quen rồi nên cô không thể ngờ mình có thể gặp một kẻ kỹ tính và mắc căn bệnh sợ vi khuẩn đến như thế. Cô thật sự khinh bỉ anh.

Bây giờ nhìn lại, thịt vẫn dính máu, vậy mà anh vẫn khăng khăng giữ lấy túi để xách vào bếp.

Việt Phương thật muốn lên tiếng hỏi: ”Có phải anh đổi tính rồi không?” Nhưng cô thấy có vẻ không ổn lắm nên cuối cùng đành thôi.

Và bây giờ cô thấy Thiên Phong thật sự là đổi tính rồi, bởi vì anh đang giành việc nhặt rau với Bảo, công việc mà từ trước đến giờ anh không hề nhúng tay vào.

- Anh từ trước đến giờ, có bao giờ lặt rau đâu. Cứ lên nhà ngồi đi, em và Việt Phương làm là được rồi! - Bảo ngăn Thiên Phong lại thẳng thắn bảo.

Việt Phương gật gật đầu thấy Bảo nói có lý.

- Không biết có thể học mà, để hai người làm mà anh ngồi chơi, vậy thì anh chẳng khác nào người tàn phế. - Thiên Phong liền dùng lý lẽ biện minh.

Việt Phương thấy Thiên Phong nói cũng có lý.

Có điều, cô thấy lặt rau cũng không có gì đáng để học cả vì thật chất nó không có khó. Và lặt rau có thể hai người cùng làm mà, vì sao Bảo lại lại nhất quyết không cho Thiên Phong đụng tay vào.

Cô hết nghiêng đầu qua trái rồi nghiêng đầu qua phải, nhìn hai người họ giành qua giành lại cái rổ rau mà thấy phiền não chết đi được, cứ giằng co thế này đến bao giờ mới có thể lặt rau xong cơ chứ. Mà hai người này, ai cũng cao lớn cả, đứng vào trong căn bếp này thì càng khiến cho căn bếp thêm chật chội.

Việt Phương nấu cơm cũng cảm thấy khó chịu.

Cô bực bội, tay cầm cái muôi múc canh vẫn chưa kịp đảo, tay cầm lấy rổ rau mà hai người kia đang giành giật, nhìn hai người họ quát lớn:

- Dẹp ngay! Cả hai biến hết khỏi đây cho tôi, không cần ai phải làm hết!

Thiên Phong và Bảo im lặng liếc mắt nhìn nhau, không ai bảo ai dám lên tiếng lời nào, cũng không nhúc nhích.

Việt Phương thấy hai người họ vẫn ngoan cố cầm chặt cái rổ rau trong tay mình, không ai chịu buông tay hết, cô bèn dùng cái muôi gõ lên tay bọn họ một cái thật mạnh.

Thiên Phong và Bảo bị đánh đau quá, không hẹn mà cùng buông tay. May mà Việt Phương cầm chắc rổ rau nếu không thì nó đã rơi xuống đất hết rồi. Việt Phương cau mày lườm hai người một cái rồi quay lưng đi đến bồn rữa.

- Để mình phụ cho, trước đây mình vẫn làm mà; với lại bên đó, mình dọn ra ngoài sống, vẫn thường tự nấu ăn cho mình. - Bảo cố thuyết phục Việt Phương để mình giúp cô.

Việt Phương không thèm đáp lời cầu khẩn của Bảo, cô bất ngờ giơ cái muôi múc canh lên trước mặt Bảo với vẻ mặt đằng đằng sát khí đến nỗi Bảo phải nuốt nước miếng im lặng vì sợ.

Thiên Phong không ngờ Bảo lại sợ Việt Phương đến thế, trước giờ bộ dạng của Bảo là bất cần đời. Cả đám dân Mỹ đầu gấu như thế mà Bảo cũng không sợ, vẫn chọi tay đôi với chúng mãi, vậy mà lại tỏ vẻ sợ Việt Phương như này. Bộ dạng khiến Thiên Phong bật cười....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

XtGem Forum catalog