Bữa cơm của ba người vốn ngon lành tự nhiên trở nên gượng gạo. Cuối cùng Bảo đưa Việt Phương trở về nhà.
- Dù sao đây cũng là nhà mình, em dọn về ở đây đi! - Khi cánh cửa vừa mở, Thiên Phong bỗng lên tiếng yêu cầu Bảo.
Tay cầm nắm cửa của Bảo khẽ run, anh rất sợ Thiên Phong bỗng nhiên nói ra đây là căn nhà cũ của gia đình chứ không phải là căn nhà mới mua như Việt Phương đã nghĩ cho nên dù không muốn, Bảo cũng đành trả lời:
- Được, ngày mai em sẽ dọn về.
Anh mở cửa khẽ đẩy Việt Phương rời đi không để cho Thiên Phong nói thêm lời nào.
Trên đường về, Bảo rơi vào trầm tư, anh biết chuyện Jonny là Thiên Phong trước sau gì cũng bại lộ nhưng trước khi đó, anh muốn nhanh chóng thổ lộ với Việt Phương, và hy vọng Việt Phương chỉ xem những ký ức về Thiên Phong như những ký ức đẹp về một người bạn.
Chỉ còn vài bước là đến nhà của Việt Phương, Bảo siết tay quyết định nói rõ lòng mình với cô.
- Việt Phương! - Bảo gọi khẽ
Việt Phương quay đầu lại nhìn Bảo.
- Mình...
- Chuyện gì? - Việt Phương tròn mắt nhìn Bảo hỏi, cô cảm thấy dường như Bảo có phần căng thẳng khác lạ.
- Thật ra mình...
Từ trong nhà tiếng chó bỗng sủa lên vang dội làm đứt đoạn lời nói của Bảo. Việt Phương sợ làm ồn nên đành nói:
- Có gì mai nói đi. Mình vào nhà trước đây.
Bảo miễn cưỡng gật đầu chào tạm biệt Việt Phương và ra về.
Chương 10: Kỷ niệm đánh mất
Việt Phương vừa dạy học xong, định đến lớp Bảo rồi cả hai cùng về nhà Hải lấy đồ đạc của Bảo để dọn về nhà Thiên Phong thì bắt gặp Bảo đang cùng một cô gái trò chuyện trước cửa lớp. Việt Phương nhìn vẻ mặt bối rối cùng khó xử trước cô gái kia. Rồi nhìn sang cô gái ấy, từ ánh mắt cô ta nhìn Bảo cũng có thể thấy, cô ấy đã bị vẻ đẹp nam tính của Bảo thu hút rồi. Nhìn cái cách cô ta tấn công đến nỗi một anh chàng vốn lạnh lùng ít nói như Bảo cũng phải đỏ mặt cười ngượng thì cũng đủ biết.
Việt Phương thấy tội nghiệp cho Bảo, cũng thấy buồn cười trước thái độ lúng túng của cậu bạn. Cô lắc đầu mỉm cười rồi bước nhanh đến choàng tay Bảo lên tiếng gọi một cách nũng nịu:
- Anh! Hết giờ rồi, chúng ta mau về nhà thôi!
Bảo giật mình quay đầu nhìn Việt Phương, liền bắt gặp cái nháy mắt của cô, ngay lập tức hiểu ý liền nhìn cô gái kia nói:
- Cũng phải, trễ rồi, về thôi!
Nói xong nắm tay Việt Phương gật đầu chào cô gái kia một cái nhanh chóng bước đi rời khỏi cửa lớp.
Việt Phương cũng giả vờ vô tình chạm vào ánh mắt thất vọng của cô gái kia mỉm cười nhẹ mới cùng Bảo rời đi.
Khi hai người đã đi một đoạn xa thì Việt Phương mới rút tay ra khỏi tay Bảo. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại và ấm áp rời đi khiến Bảo thấy luyến tiếc, anh khẽ siết tay lại, nhẹ nhàng đưa ra sau lưng, muốn lưu giữ hơi ấm của cô vào trong tim mình mãi mãi.
- Người lúc nãy là ai vậy? - Biết rằng cô gái lúc nãy là phụ huynh của một em học sinh nào đấy nhưng Việt Phương vẫn giả vờ không biết để trêu Bảo. - Nhìn cũng xinh lắm nha! Nhưng mà tội quyến rũ phụ huynh học sinh là bị nghiêm cấm ở trường đó.
- Oan cho mình quá đi mất. Cô ấy là dì của một em học sinh, hôm qua đến đưa đồ cho cháu của cô ấy đúng lúc mình đang đứng tiết, thế là cô ấy gần như bám lấy mình hỏi chuyện. Hôm nay lại đến đón cháu, cũng hỏi mình nhiều lắm. Còn muốn hẹn mình ra ngoài uống nước, nói là muốn hỏi mình về Anh văn một chút. May mà Phương đến kịp. - Bảo ảo não giải thích.
Việt Phương nhìn vẻ lúng túng của Bảo thì phì cười, cô tiếp tục trêu:
- Bảo cũng ghê quá đi nha, không biết bên Mỹ Bảo sống thế nào, về đây lập tức trở thành sát thủ đào hoa ngay. Hôm qua mấy chị trong trường đều bị Bảo đánh gục hết rồi, hôm nay lại là phụ huynh học sinh, ngày mai không biết tới ai đây...
Bảo dừng chân đứng lại, môi mấp máy muốn nói nhưng không thành lời. Việt Phương thấy Bảo đứng lại, cô nghĩ Bảo đang sợ gặp phải mấy bà cô như hổ báo vồ mồi thì quay người vỗ vai Bảo rồi cười nói:
- Mình đùa thôi mà. Bảo đâu cần phải sợ đến thế cơ chứ.
- Không phải mình sợ, mà là...
- Sao? - Việt Phương nghiêng đầu tròn mắt nhìn Bảo.
Trước ánh mắt của Việt Phương, tim Bảo rung lên. Anh đưa tay nắm lấy tay cô, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, quyết định bày tỏ hết tất cả tình cảm của mình.
- Nếu như chúng ta giống như Thắm và Hiển thì... - Bảo hít một hơi thật sâu dùng hết sức lực để nói.
Bảo đang nói thì Việt Phương rụt tay ra khỏi tay Bảo, cô trợn mắt nhìn Bảo mắng:
- Trời ơi, đang ở trường học mà nắm tay nắm chân thế này bị người ta nhìn thấy sẽ hiểu lầm đó. Thôi đi, Bảo muốn nói gì thì cứ về nhà nói.
Việt Phương nhanh chóng kéo Bảo lên xe ra về.
Cả hai nhanh chóng thu xếp xong xuôi mọi thứ và chuyển hết đồ đạc về nhà Thiên Phong. Việt Phương có chìa khoá nhà, cho nên cô cứ thế mở cửa mà vào.
- Để mình tự dọn đồ đạc được rồi, Phương cứ ngồi đó chơi đi. - Bảo xách hành lý đi vào nhà, rồi đưa tay lấy cái túi trên tay cô nói.
- Cũng được, Bảo sắp xong rồi về nhà mình ăn cơm! - Việt Phương gật đầu đồng ý, dù sao thì đồ đạc của Bảo cũng là đồ đàn ông, cô cũng không nên quá nhiệt tình giúp đỡ làm gì thêm ngại.
Bảo đi vài bước thì Việt Phương đã hỏi:
- Tối này Bảo muốn ăn gì, để mình nấu cho?
Bảo dừng lại, quay người lắc đầu.
- Không cần đâu, sau này Phương không cần phải đến đây nữa. Mình sẽ tự nấu, mình biết nấu ăn mà. Đã làm phiền Phương bao lâu nay rồi, không thể cứ bắt Phương nấu ăn như thế mãi được.
- Thật ra cũng không có gì vất vả lắm, dù sao mình cũng rỗi nên đồng ý giúp thôi.
- Nhưng mà giúp không công thì sẽ khiến mình rất ngại, nếu vậy thì hàng tháng mình sẽ gửi tiền cho Phương nhé! - Bảo biết tính của Phương nên cố ý nói. - Một là Phương nhận tiền nếu không mình không chấp nhận việc Phương làm osin thế này đâu?
- Chuyện này... - Việt Phương thấy khó xử nói. - Vậy thì thỉnh thoảng mình sẽ sang nấu cho hai người ăn.
- Cũng được. - Bảo gật đầu rồi đi lên lầu dọn dẹp đồ đạc của mình.
Việt Phương ngồi buồn, sau này cô không thể đến đây thường xuyên nữa rồi, cô quyết định đem bức tranh mình vẽ về nhà. Cô đi lên lầu, mở cửa phòng Jonny ra, đi thẳng đến bên cánh cửa nhìn ra ban công. Nơi đặt giá vẽ kèm bức tranh kia.
Việt Phương đưa tay giở tấm khăn phủ ra, trong lòng cảm thấy xao xuyến, bởi vì chỉ cần mở tấm khăn ra cô sẽ lại nhìn thấy gương mặt của Thiên Phong.
Nhưng khi tấm khăn phủ được mở ra, bức tranh không còn nữa.
Việt Phương sửng sốt, cô như không tin vào mắt mình, đưa tay sờ vào khung tranh bên trong để xác định chắc chắn bức tranh không còn nằm trên đó nữa.
Việt Phương quay đầu nhìn khắp căn phòng, không thấy có sự di dời bức tranh, cô định lục tìm xem Jonny để bức tranh ở đâu nhưng tay vừa chạm tủ định kéo ra thì trong đầu lại cảm thấy không nên. Dù sao đây cũng không phải nhà cô, cô không thể tự tiện lục đồ đạc của Jonny được. Lần trước mò mẫm điện thoại của anh cô vẫn cảm giác ngại ngùng, lần này thì không thể được. Cô hơi hoang mang, vội vàng lấy điện thoại bấm máy gọi cho Jonny.
Tiếng điện thoại đầu dây bên kia vang lên khiến lòng Việt Phương như có lửa đốt, cô cố gắng hít thật sâu, dù sao bức tranh cô vẫn có thể vẽ lại, nhưng tập bản thảo của Thiên Phong thì không thể để mất được. Cô không biết Jonny lấy bức tranh đi đâu nhưng cô không thể không mau chóng đòi lại tập bản thảo, chỉ sợ Jonny làm hư hay làm mất nó thì cô sẽ tự trách bản thân cả đời....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: