WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Việt Phương nghe Thiên Phong cười, cô lườm mắt về phía anh một cái khiến Thiên Phong nghẹn luôn, anh giờ đã hiểu cô đáng sợ đến thế nào, đến Bảo còn sợ. Anh ngượng ngập bảo:

- Vậy anh ra ngoài đây.

Thiên Phong nói xong thì quay lưng. Bảo vẫn còn chần chừ chưa chịu đi, Việt Phương bèn trợn mắt, đưa muôi lên hăm dọa:

- Bảo còn không đi?

Thiên Phong quay lại nhìn, trong đầu anh bỗng xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, anh buột miệng cười nói:

- Em thiếu cái khăn quấn đầu nữa thì sẽ y chang bà Hai.

Thiên Phong vừa nói xong thì lập tức nhìn thấy hai cặp mắt hướng về mình. Ánh mắt của Bảo chứa đầy sự kinh hoàng, còn Việt Phương lại ẩn chứa sự tò mò.

- Bà Hai, ý anh là bà nội tôi hả? - Ai trong xóm này đều gọi bà nội cô là bà Hai cả, quả thật là bà nội cô hay quấn một cái khăn trên đầu theo kiểu cách của người xưa.

- Không... chỉ là buột miệng thôi, có lẽ đó là một nhân vật trong phim ngày xưa thôi. - Thiên Phong bối rối không biết phải trả lời thế nào khi mà những hình ảnh vừa vụt lên đã biến mất rồi.

Thiên Phong lắc lắc đầu rồi bước ra khỏi bếp.

Bảo thì biết rõ người Thiên Phong nói chính là bà nội của Việt Phương. Mỗi khi cả đám qua nhà bà ăn cơm thường hay nghịch lắm, trèo cây, phá phách. Bà nội Việt Phương sợ tụi nhỏ bị té gãy tay gãy chân nên bỏ cả nồi canh chạy ra cầm muôi chỉ vào cả đám mắng, bắt cả nhóm phải leo xuống.

Hình ảnh thân thương đó, Bảo và Việt Phương sẽ không quên.

Nhưng còn Thiên Phong...

Đây có phải là dấu hiệu cho thấy sự phục hồi ký ức của anh hay không?

Bảo càng lúc càng lo sợ, tay anh run run, anh phải siết chặt tay mình lại, từng bước rời khỏi bếp.

Khi Bảo bước ra bên ngoài, Thiên Phong đang đứng lặng im bên cửa sổ, dáng đứng thẳng trầm lặng như một pho tượng. Bảo khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Thiên Phong cũng lặng lẽ đứng bên cửa sổ như thế này trong đầu mình.

- Anh cứ tưởng em ở trên thành phố. - Thiên Phong nhác thấy bóng dáng của Bảo thì chậm rãi quay lưng lại đưa mắt nhìn Bảo đầy vẻ trách cứ. - Nếu đã ở đây thì cũng nên dọn về nhà mà ở, vì sao lại phải sống nơi khác như thế.

- Tôi thích ở đâu thì ở, anh hà tất phải quản tôi như thế. - Bảo lạnh băng đáp lời Thiên Phong.

- Làm thầy giáo cũng tốt, lương bổng và công việc ổn định, rất thích hợp với em. - Thiên Phong gật gù đồng ý với công việc hiện nay của Bảo. Thầy giáo, một công việc khá hay, chỉ là không ngờ người như Bảo lại thích làm thầy giáo. Thiên Phong cảm thấy mừng thay cho Bảo. Anh rất lo cho tương lai của em trai. Thật sự lúc đầu anh muốn Bảo trở về cùng anh chăm lo cho công ty, dù sao sau này công ty sẽ thuộc về hai anh em. Nhưng anh tôn trọng ý thích của Bảo, cũng không muốn ép buộc Bảo đi theo con đường khô khan như thế.

Bảo không nói gì, ngạo nghễ bước đến sofa ngồi phịch xuống, dáng vẻ đạo mạo của một người thầy đã không còn khi tay áo sơ mi được Bảo xắn lên tận khuỷu tay.

- Bây giờ em đang ở đâu? - Thiên Phong bước đến bên cạnh rồi ngồi xuống, anh nhẹ giọng hỏi.

- Nhà một người bạn. - Bảo tỏ vẻ chán nản khi phải đối thoại với Thiên Phong bằng một cái ngáp dài. Bảo vươn tay lấy cái remote bật tivi lên, mắt dán chăm chú lên màn hình, giống như là những thứ trên tivi còn thú vị hơn cuộc trò chuyện nhàm chán với Thiên Phong.

Thiên Phong trầm mặc, anh quay mặt lặng lẽ thở dài, trong lòng không khỏi buồn phiền. Đứa em này, vì sao lại trở nên xa cách với anh và gia đình đến như thế. Cứ như thể anh và ba mẹ đã làm sai điều gì đó vô cùng nghiêm trọng đối với Bảo.

- Anh đi tắm đây. - Thiên Phong không muốn rơi vào hoàn cảnh ngượng ngập với Bảo, cái không khí không mấy hòa thuận này khiến anh thấy khó thở, anh quyết định rời đi.

Bảo nhìn theo bóng Thiên Phong đang khuất dạng thì bực bội ném cái điều khiển lên ghế. Cả người tựa ra phía sau, mệt mỏi nhắm mắt, những hình ảnh năm nào lần lượt ùa về.

Thiên Phong đi không bao nhiêu ngày, bà nội Bảo lâm trọng bệnh và qua đời. Và người đàn bà đó xuất hiện...

Nếu như người đàn bà đó không phải là mẹ ruột của anh, nếu như người đàn bà đó không phải là người thân duy nhất của anh thì anh đã không bị bà ta bắt ép rời khỏi mảnh đất quê hương. Anh thà ngày ngày vất vả làm thuê làm mướn kiếm sống còn hơn theo bà ta qua Mỹ định cư cùng chồng sau của bà.

Anh chẳng muốn, chẳng muốn rời xa nơi chôn rau cắt rốn của mình một chút nào hết, càng không muốn rời xa đám bạn cùng chia ngọt sẻ bùi với mình. Nhưng anh vẫn phải đi, chỉ bởi lúc đó anh chỉ là một cậu nhóc chưa đến 10 tuổi.

Chỉ có điều, anh không ngờ, người mà anh gặp lại nơi xa lạ chưa kịp vui mừng đã trở mặt như kẻ thù.

Đứa con riêng của người đàn ông đó, cha dượng của anh hóa ra lại là Thiên Phong. Hóa ra khi Thiên Phong trở lại thành phố đã bị bắt đi định cư bên Mỹ, cho nên không thể viết thư và gửi cho Việt Phương được.

Bảo cũng nhận rõ được ánh mắt kinh ngạc của Thiên Phong khi thấy mình nhưng trong lòng anh lúc đó chỉ có căm phẫn mà thôi, cảm giác giống như bị lừa dối, bị phản bội một cách nghiêm trọng.

Thiên Phong ra đi, Bảo cũng rất buồn, tuy thời gian bên cạnh Thiên Phong không lâu nhưng Thiên Phong đã giúp đỡ Bảo rất nhiều, Bảo thật sự xem Thiên Phong như anh trai của mình. Tuy anh lúc đó nổi giận trước nỗi buồn của Việt Phương, đã đập nát cái kính vạn hoa của Thiên Phong nhưng chỉ là mong Việt Phương thôi buồn và mong ngóng nữa mà thôi. Chứ trong lòng Bảo cũng buồn chẳng kém Việt Phương bao nhiêu.

Cho nên khi nhìn thấy Thiên Phong ở cùng người đàn ông đã làm tan nát gia đình mình, Bảo thật sự rất giận. Hóa ra Thiên Phong đang lừa dối anh, Thiên Phong là vì biết chuyện ba mình và người đàn bà đó bên cạnh nhau nên mới tốt bụng giúp đỡ đứa con của người đàn bà đó mà thôi, chứ hoàn toàn không thực tâm muốn giúp anh như anh đã nghĩ, đã âm thầm cảm kích.

Bảo không nhớ khi đó mình đã nói gì, chỉ nhớ là khi đó mình đã mắng Thiên Phong rất nhiều. Và không cho Thiên Phong kịp nói lời giải thích, Bảo đã lao nhanh ra khỏi căn nhà mà người đàn bà đó đã nói sẽ là mái ấm sau này của anh.

Chạy và chạy...

Một nơi hoàn toàn xa lạ, chẳng những khác biệt không gian, thời gian mà còn khác biệt cả con người. Một nơi đáng sợ đối với những đứa bé hoàn toàn không biết gì như Bảo.

Bảo chỉ biết cắm đầu chạy không phân biệt phương hướng, không biết được nơi mình đang đứng là đâu. Con đường trước mặt rất đẹp và sạch sẽ, thế nhưng lại vắng bóng người khiến nó trở nên cô độc giống như cậu bé Bảo đang chạy kia.

- Bảo... Bảo...

Giọng Thiên Phong từ phía sau gào tên Bảo. Bảo biết Thiên Phong đang đuổi theo phía sau mình, giọng Thiên Phong đầy sự lo lắng, tiếng kêu của anh gần như lạc đi đầy sự sợ hãi.

Nhưng mặc kệ, Bảo vẫn quyết tâm chạy, Bảo chạy hết sức lực của một cậu nhóc chuyên làm thuê làm mướn của mình.

- Bảo... Bảo... Nghe anh nói đi!

Thiên Phong vẫn đuổi theo đằng sau, hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn, giọng nói đã đứt quãng hơn trước nhiều.

Bảo tin chắc Thiên Phong sẽ không thể nào đuổi kịp mình, cứ thế an tâm mà chạy. Bảo băng qua con đường ở ngã tư mong cắt đứt được Thiên Phong, thế nhưng...

Két...

Một âm thanh vang vọng lên, giống như xé toạc bầu trời xa lạ ra làm đôi.

Tiếng gọi của Thiên Phong ở phía sau cũng im bặt.

Bảo giật mình dừng bước chân lại. Trong lòng sợ hãi, khắp người run lên; không dám quay đầu về phía sau, nhưng Bảo buộc mình phải quay lại....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

80s toys - Atari. I still have