XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


“Đúng vậy, có tiền còn sợ không kiếm được đàn bà hay sao, việc vì phải giở trò cưỡng hiếp! Giờ thì xong rồi, chuyện bị phanh phui nên bị cảnh sát bắt rồi.”

“Bắt chuẩn đấy, đồ đáng chết! Loại người như vậy cứ ỷ mình có tiền có thế là muốn gì cũng được. Giờ bị buộc tội cưỡng hiếp, ngồi đó mà chờ đi tù!”



Ban đầu, vì chuyện chẳng liên quan đến mình, Bạch Lộ cũng không chú ý tới tin tức này lắm. Lấy vài gói mì rồi ra quầy thanh toán, nghe mấy người đứng đó bàn luận sôi nổi, cô bỗng nảy ra một ý. Một ý tưởng mơ hồ như hạt giống trong lòng đất nảy mầm, vươn lên từng chút một, rồi dần lớn lên thành hình dáng rõ ràng… Trái tim đập loạn trong lồng ngực, cô bị chính ý nghĩ của mình làm cho sợ hãi.

Một tia chớp xanh vụt sáng, một tiếng sấm vang rền nổi lên. Sấm chớp qua đi, cuối cùng những hạt mưa cũng ào ạt rơi xuống. Hàng nghìn, hàng vạn hạt mưa long lanh, như vô số giọt nước mắt đau thương xối xả rơi giữa màn đêm mờ mịt.

Lúc mưa rơi to nhất, Bạch Lộ đội cơn mưa chạy ra ngoài. Cô quyết định đến khách sạn Ariel Bay lần nữa. Cô nhất định phải cứu Dương Quang, dù phải trả bằng bất cứ giá nào. Chỉ hận là cô đã không dâng tặng lần đầu tiên cho Dương Quang.

Bạch Lộ đã từng thử đi con đường đó nên cô luôn tự cảm thấy cuộc đời mình có một vết nhơ. Vì muốn rửa sạch vết nhơ khiến cô càng tự trọng. Cô không để Dương Quang vượt quá giới hạn chính vì không muốn anh nghĩ mình dễ dãi. Nếu cô dễ dàng chấp nhận lên giường với anh, có thể anh sẽ nghĩ cô cũng như vậy với người khác. Quan trọng hơn là sau này, lỡ có người nhắc lại chuyện xưa, anh sẽ càng cho rằng trước giờ cô luôn là đứa con gái dễ dãi.

Nhưng dù cô là người có lòng tự trọng, đêm nay, cuối cùng vẫn phải đi con đường mà chính mình khinh bỉ, tự đem thân hiến dâng đến tận giường của Chương Minh Viễn.

Khi lần nữa bước chân vào khách sạn Ariel Bay, trong mắt Bạch Lộ chứa đầy vẻ đau thương, cam chịu. Năm năm trước, chính tại đây cô đã thử bán mình, Chương Minh Viễn chính là người khách đó. Cô đã nhận tiền của anh nhưng lại không thực hiện cuộc “giao dịch” đó. Còn tưởng đã thoát khỏi kiếp nạn, ai ngờ đời người như một vòng xoáy, chậm rãi quay hết một vòng rồi lại đưa cô trở về nơi cũ. Có phải vận mệnh đang đùa giỡn cô?

Khi gõ cửa phòng, Chương Minh Viễn hiển nhiên không nghĩ rằng cô quay lại, vẻ mặt anh rõ ràng rất ngạc nhiên. Cô hít một hơi thật sâu, nói thẳng: “Tôi đến để lên giường cùng anh.”

Cô đã bất chấp tất cả, không ngờ anh lại tỏ ra không có hứng. “Vậy sao? Nhưng giờ tôi đã đổi ý rồi, tôi không muốn ngủ cùng cô nữa, cô đi đi!”

Vừa dứt lời, anh toan đóng cửa. Cô lo lắng, tìm mọi cách để len vào trong. “Anh không thể nói mà không giữ lời.”

Anh nhìn cô, không còn cự tuyệt nữa, giọng khinh thường: “Giờ tôi phải tắm, cô thực sự muốn ngủ cùng tôi à? Được thôi, vậy thì cởi hết đồ ra rồi cùng tắm đi!”

Cô không nghĩ anh ta sẽ đưa ra yêu cầu đó, nhất thời sửng sốt. Nếu tắm chung, cô có thể lưu lại chứng cứ không? Vậy chẳng phải cô đến vô ích sao? Thấy cô cắn răng không nói, anh cũng chẳng thèm để ý, một mình đi vào phòng tắm, tắm xong liền lên giường đi ngủ, chẳng buồn nhìn cô lấy một lần. “Lúc nào đi nhớ giúp tôi khóa cửa, cảm ơn!”

Nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, trong lòng Bạch Lộ đầy cay đắng. Không ngờ trong thời khắc quan trọng, Chương Minh Viễn lại tỏ vẻ chính nhân quân tử, bộ dạng thẳng thắn, không chút hứng thú với cô, vậy kế hoạch của cô phải thực hiện sao đây? Cô lại không biết cách đối phó với đàn ông, đặc biệt là cách mê hoặc một người đàn ông, một chút kinh nghiệm cũng không có.

Một mình ngơ ngẩn đứng trong phòng khách, Bạch Lộ không muốn ở lại cũng chẳng muốn rời đi. Nghĩ một hồi, thấy không cam tâm nếu cứ rời đi như vậy, cô bèn ngồi xuống sofa trong phòng khách, ôm đầu suy nghĩ.

Cô ngồi ngơ ngẩn hồi lâu mà vẫn không nghĩ được cách gì, cuối cùng chỉ còn nước gọi điện nhờ Thiệu Dung chỉ giáo. Thiệu Dung nghe xong kế hoạch của cô, suy tư một lúc mới lên tiếng: “Em thực sự muốn làm vậy sao? Suy nghĩ kĩ rồi chứ?”

“Em đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Chị Dung, đây là cách duy nhất. Cầu xin anh ta vô tác dụng, em chỉ có thể dùng cách này bức ép, anh ta sẽ không còn đường lùi mà phải giúp em ra tay cứu Dương Quang.”

Thiệu Dung có chút tức giận. “Để cứu Dương Quang mà phải hy sinh bản thân mình, có đáng không? Bố mẹ cậu ta bình thường chẳng coi em ra gì, đến lúc cần lại bắt em phải nghĩ cách cứu con trai họ. Họ không biết tự nghĩ cách cứu con trai mình hay sao?”

“Chị Dung, dù cha mẹ của Dương Quang không tốt nhưng anh ấy đối với em rất tốt. Em không thể nhìn anh ấy vì em mà ra nông nỗi này.”

“Sao lại là tại em, tự cậu ta uống rượu rồi lái xe nên mới gây ra chuyện phiền toái này.”

“Không, em tin là Dương Quang bị oan. Hơn nữa, dù thế nào chuyện này cũng vì em mà nên, em nhất định phải cứu anh ấy.”

Thiệu Dung lại thở dài. “Lộ Lộ, em cũng là người trưởng thành rồi, nếu em đã quyết định, chị cũng không nói nhiều nữa. Được, chị chỉ cho em làm thế nào để đối phó được với Chương Minh Viễn.”

Thiệu Dung bảo Bạch Lộ chờ Chương Minh Viễn ngủ say rồi mới vào phòng của anh ta. “Chẳng phải em nói Chương Minh Viễn vừa uống rượu dưới quán bar sao? Tửu luôn là bà mai của sắc, dễ gây mất kiểm soát nhất đấy. Dù lúc còn tỉnh táo anh ta đã từ chối em nhưng khi đã ngủ say, em vào nằm cạnh khiêu khích anh ta, chỉ cần anh ta là đàn ông sẽ rất dễ hưng phấn mà nảy sinh ham muốn.”

Cửa phòng ngủ không khóa, khẽ vặn là đã mở. Khi bước vào, cơ thể Bạch Lộ hơi run rẩy.

Đêm rất yên tĩnh, đến mức chỉ nghe thấy nhịp tim đang đập. Thình thịch, thình thịch, lại thình thịch… càng đập càng nhanh, như tiếng trống dồn dập trên sân khấu kịch, thúc giục diễn viên bước ra khỏi cánh gà. Đúng vậy, đã đến lúc cô phải nhập vai. Đêm nay, cô sẽ diễn một vai trong truyện Viên mỡ bò1.

Cởi bỏ hết quần áo, Bạch Lộ dùng bàn tay run rẩy vén một góc chăn rồi chui vào. Trong chăn rất ấm, là hơi ấm từ người Chương Minh Viễn, ấm áp như mặt trời tháng Năm nhưng cô vẫn không kìm được mà run cầm cập. Cô đang căng thẳng và sợ hãi.

Mặc dù Chương Minh Viễn đã ngủ say nhưng trong lúc mơ màng, có lẽ cũng cảm nhận được có người vào trong chăn, miệng vô thức “ư” lên một tiếng, một tay mò mẫm về phía cô. Khi bị bàn tay to lớn, nóng bừng chạm vào cơ thể, cô bỗng hơi thu người, lùi lại. Cánh tay đó như một con rắn trườn khắp cơ thể lõa lồ của cô, cuối cùng dừng lại trên bầu ngực. Rất nhanh, người đàn ông đang say giấc nồng trở nên hưng phấn, một cái lật mình, cả người anh nằm sấp trên thân cô…

Khi một cơn đau nhói từ nơi bí ẩn nhất trên cơ thể, Bạch Lộ đã khóc. Từng giọt nước mắt lã chã rơi như chuỗi ngọc trai bị đứt dây, rơi đầy gối.

Căn phòng đã trở lại yên bình, Bạch Lộ nhẹ nhàng ngồi dậy, mặc quần áo, sau đó tìm quần lót của Chương Minh Viễn lau qua những vết bẩn trên giường, rồi dùng một chiếc túi nylon gói lại, bấm máy gọi cho Thiệu Dung tới mang vật chứng này đi trước. Còn cô một mình ở lại, chờ anh tỉnh dậy để nói chuyện.

Thiệu Dung muốn ở lại cùng cô để nói chuyện với anh ta. “Người như Chương Minh Viễn được chiều chuộng quen rồi, em gài bẫy làm anh ta lỗ nặng, chị e anh ta sẽ thẹn quá hóa giận mà giở thói vũ phu. Để em một mình ở lại nói chuyện với anh ta, chị quả thực không yên tâm.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây