WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Cha Chương Minh Viễn từng là cấp trên của vị lãnh đạo này. Con của sếp cũ đích thân đến nhờ cậy, đương nhiên ông không thể không nể mặt mà vui vẻ nhận lời.

Cấp trên đích thân gọi đến hỏi han về vụ án, chỉ ra những uẩn khúc cần điều tra rõ ràng, đội cảnh sát giao thông tuyến dưới cũng không dám coi nhẹ, bèn lật lại vụ án của Dương Quang, điều tra lần nữa. Làm theo ý kiến của Chương Minh Viễn, đánh dấu từng tuyến đường từ quán bar đến địa điểm xảy ra tai nạn, tổng cộng có ba tuyến đường có thể đi. Cả ba tuyến đường đều có người đến điều tra, thăm dò xem hôm xảy ra tai nạn có ai nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo tím lái xe qua. Đối tượng thăm dò trọng điểm đương nhiên là các hàng quán ven đường.

Tại một cửa hàng thuốc, cảnh sát tìm được một manh mối quan trọng. Một nhân viên thu ngân khi bị hỏi đi hỏi lại nhiều lần đã nhớ ra một chuyện, rằng khoảng mười một giờ đêm hôm đó, có một người phụ nữ mặc áo tím đến mua một hộp bao cao su. Cô ta vội vội vàng vàng, thanh toán xong lập tức rời đi. Vì thứ cô ta mua là đồ dùng cho sinh hoạt gối chăn, hơn nữa lại lấy loại đắt nhất nên nhân viên thu ngân không khỏi dùng ánh mắt hiếu kỳ tiễn cô ta ra ngoài, thấy cô ta lên một chiếc Jetta màu trắng đang dừng trước cửa rồi phóng đi.

Cảnh sát lập tức truy hỏi: “Có phải cô ta lên ghế lái không?” “Đúng vậy!”

“Vậy khi đó, cô có thấy người nào ngồi trên ghế phụ không?”

“Khi cô ta mở cửa xe ra, tôi thấy có người nằm bên ghế phụ.” Cô nhân viên thu ngân như sợ cảnh sát nghe không hiểu, còn dùng bút vẽ lại. “Ghế được ngả nằm, người trên đó nằm yên bất động. Tôi đoán có thể anh ta say rượu.”

Lời khai của cô nhân viên thu ngân ở hiệu thuốc khiến người phụ nữ áo tím không còn là lời khai từ một phía của Dương Quang. Các tình tiết như chiếc Jetta trắng cùng một người đàn ông nằm trên ghế phụ mà cô ta nói đến đều chứng thực cho lời khai của anh ta. Để xác minh, cảnh sát còn căn cứ vào lời khai của cô nhân viên thu ngân, xem băng ghi hình tại một ngã rẽ cách hiệu thuốc khoảng vài trăm mét. Camera cũng chứng minh, mười một giờ một phút đêm hôm đó, chiếc Jetta của Dương Quang đã chạy qua. Thời gian này trùng khớp với thời gian người phụ nữ mặc áo tím đi vào cửa hàng thuốc như lời cô nhân viên thu ngân đã nói. Như vậy đã có thể xác định, đêm xảy ra tai nạn, người lái chiếc Jetta không phải Dương Quang mà là một phụ nữ áo tím. Vụ tai nạn xảy ra lúc mười một giờ hai mươi tám phút, cô ta mới là kẻ tình nghi số một.

Nắm bắt cơ hội này, cảnh sát lại tập trung điều tra con đường nhỏ ven bờ sông, nơi phát hiện ra Dương Quang cùng chiếc xe gây tai nạn. Vì sau khi người phụ nữ áo tím lái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy, cô ta nhất định đã xuống xe ở đây và đổ tội cho Dương Quang. Đêm đó, liệu quanh đây có ai vô tình nhìn thấy cô ta?

Công tác điều tra ở con đường này ban đầu có chút không thuận lợi, hỏi rất nhiều người nhưng vẫn chẳng thu thập được gì. Sau này, cảnh sát thay đổi hướng tư duy, sau mười một rưỡi đêm mới cử người đến hỏi thăm những người đi qua đó. Kết quả, khi hỏi một người phụ nữ trung niên vừa tan ca đêm, chị ta đã gật đầu và nói: “Một chiếc xe con màu trắng hả? Cách đây không lâu, một buổi tối khi tan làm về, tôi có thấy.”

Người phụ nữ này nói, đêm đó, sau khi tan ca, đang đạp xe về nhà, một chiếc xe con màu trắng loạng choạng từ phía sau vụt qua, suýt đâm phải chị ta. Lúc đó chị ta còn quát lớn một câu: “Chạy nhanh vậy đi ăn cướp à!”

Sau đó chị ta tiếp tục đạp xe đi, khi rẽ vào con đường gần khu nhà mình, lại thấy một chiếc xe con màu trắng đỗ dưới bóng cây ở phía xa. Cửa bên ghế lái để ngỏ, một phụ nữ đứng trước cửa xe đang cúi người, kéo gì đó trong xe. Chiếc gối dựa màu đỏ đã che mất tầm nhìn, chị ta không thấy người phụ nữ kia kéo cái gì, chỉ cảm thấy cô ta phải kéo rất vất vả, như đang lấy thứ đồ gì vậy, nhưng sau đó lại tay không mà đứng thẳng lên, đóng cửa xe. Dường như phát hiện ra ánh mắt hiếu kỳ, người phụ nữ kia liếc về phía chị ta một cái rồi lập tức quay người bỏ đi theo hướng ngược lại, bước chân vội vàng.

“Khi đó tôi đã thấy cô ta có vẻ hơi kỳ quặc nhưng cũng không để ý lắm. Vì đã về đến nơi nên tôi vội vàng đi lên nhà, gia đình tôi ở ngay trong khu này.”

Khu nhà người phụ nữ trung niên chỉ chỉ cách nơi phát hiện chiếc xe vài trăm mét. Viên cảnh sát nhìn chị ta một lúc rồi hỏi: “Chị có nhớ người phụ nữ đó có đặc điểm gì không? Ví dụ như mặc đồ màu gì?”

Không cần suy nghĩ, chị ta lập tức trả lời: “Màu tím.

Thoạt đầu khi ở dưới bóng cây, tôi không nhìn rõ cô ta mặc màu gì nhưng khi cô ta đi về phía con đường đó, vừa khéo có vài bóng đèn đường, chiếu rõ mồn một, là màu tím nhạt. Phải rồi, tôi còn nhớ hai chữ số cuối cùng trên biển số xe.”

“Ồ, là số nào vậy?”

“Số mười tám, vừa khéo trùng với tuổi con gái tôi.” Biển số xe của Dương Quang có hai số cuối chính là mười tám, mọi chi tiết thu thập được đều trùng khớp. Rõ ràng người phụ nữ mặc áo tím kia sau khi hoảng hốt lái xe khỏi hiện trường gây tai nạn đã cho xe dừng ở con phố này, sau đó kéo Dương Quang đang nằm say khướt ở ghế phụ sang ghế lái, đổ tội cho anh.

Vụ án điều tra tới đây, có thể nói về cơ bản đã rõ ràng. Mặc dù vẫn chưa tìm ra tên tuổi, thân phận người phụ nữ kia nhưng Dương Quang đã được loại khỏi danh sách bị tình nghi, nhanh chóng được thả. Chỉ là, dù anh không phải người lái xe nhưng chiếc xe gây tai nạn là của anh nên phải có trách nhiệm bồi thường một khoản. Tuy nhiên, đối với vợ chồng Dương Thị, con trai thoát khỏi án ngồi tù đã là việc may mắn lắm rồi, bồi thường ít tiền cũng chẳng sao, coi như của đi thay người.

Sau khi Dương Quang được trả tự do, Bạch Lộ không gặp anh lần nào. Cô từng lấy hết dũng khí gọi vào di động cho anh nhưng lại nhận được thông báo là số điện thoại này đã bị hủy. Anh đổi số mà không cho cô biết, thái độ đã hai năm rõ mười. Cô biết mình không cần đi tìm anh nữa rồi.

Việc đến nước này, biết đâu kết thúc trong im lặng lại là kết cục tốt nhất.

Cây dành dành mùa hè đã nở hoa, hương thơm tràn ngập khắp đất trời. Trong đêm mát lạnh, ngát hương hoa, Bạch Lộ ngồi một mình bên cửa sổ, ngắm mảnh trăng non trên trời. Mảnh trăng lưỡi liềm màu bạc hơi ẩm ướt, như mắt ai vừa mới khóc xong, gieo xuống thứ ánh sáng trong veo, lạnh lẽo.

Nhìn rồi lại nhìn, nước mắt cô lặng lẽ tuôn rơi.



PHẦN II: BÊN KIA DÒNG NƯỚC


Bên ngoài ô cửa sổ sát đất, nước sông Thames trôi êm đềm, lặng lẽ. Chương Minh Viễn thẫn thờ đứng trước cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn dòng nước thật lâu. Bên kia bờ sông như phảng phất bóng hình mảnh mai của Bạch Lộ. Một chiếc váy trắng như mộng ảo, cứ khuất dần bên kia làn nước xanh, sương mờ mịt.



Chương 1:



Tháng Tám giữa hè, ánh mặt trời gay gắt. Con đường bị nắng rọi chói chang, nóng đến mức khiến người ta không đứng vững. Đến bữa trưa chẳng có ai muốn xuống lầu ăn cơm, cho nên cơm hộp trở nên đắt hàng.

Trong văn phòng tổng giám đốc Quốc tế Thiên Đô, Vương Hải Đằng và Hoắc Mai đều không có mặt, Bạch Lộ ngồi một mình ở bàn phía ngoài, dán mắt vào máy tính soạn công văn, không để ý đến việc gọi cơm.

Đang lúc bận rộn, kỹ sư mới của phòng Kỹ thuật là Tiểu Trịnh chạy đến gõ cửa, đôi mắt hấp háy ánh cười, thân thiện hỏi: “Bạch Lộ, em đã gọi cơm chưa? Phòng Kỹ thuật bọn anh đang gọi, anh gọi luôn cho em một suất nhé?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

Old school Easter eggs.