Trong khi vội vã, nhìn thấy chiếc quần dài vắt trên kệ để đầu giường,
Chương Minh Viễn mặc tạm quần dài trước, rồi mặc áo sơ mi. Sau khi mặc quần áo chỉnh tề, anh tìm bao thuốc lá, lấy một điếu rồi châm lửa, hít một hơi thật dài. Trong lòng thấy vô cùng hỗn loạn, như một mớ dây tìm mãi chẳng thấy đầu, cứ xoắn xít vào nhau thành một cục.
Sau khi hứng cái tát của anh, cơ thể mong manh của Bạch Lộ sõng soài trên tay ghế hồi lâu mà vẫn không ngồi thẳng người lên được, như cành lau mảnh mai bị bẻ gãy.
Chương Minh Viễn biết mình vì quá giận mà ra tay hơi mạnh, muốn tới xem cô thế nào nhưng lại có chút chần chừ, do dự.
Năm năm trước, chính tại khách sạn này, anh từng bị cô lừa gạt. Năm năm sau, anh lại bị lừa lần nữa. Cô vì muốn cứu bạn trai mà đã bày ra màn kịch để đưa anh vào tròng khiến anh vô cùng tức giận.
Yên lặng một hồi, cuối cùng Bạch Lộ cũng từ từ ngồi thẳng dậy. Một bên má đã sưng đỏ, mép trái còn vương sợi máu. Trên gương mặt trắng nhợt của cô, sợi máu ấy như cành mai Chu Sa1 được chấm phá trên giấy Tuyên Thành màu trắng tuyết. Cô nhìn anh, trong mắt là một vẻ thê lương, u ám như sương mù, giọng nói cũng vô cùng lạnh lẽo, như tiếng sáo tiêu điều dưới đêm trăng. “
Chương Minh Viễn, anh đừng trách tôi, là anh ép tôi phải làm vậy. Tôi biết uy hiếp, đe dọa thế này là không hay nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi bất đắc dĩ mới phải làm thế này và cũng đã phải trả giá cho nó. Anh đã thấy rồi đấy, mặc dù tôi không còn là cô bé mười tám tuổi nhưng tôi vẫn còn trong trắng, không phải thứ đồng nát gì. Tôi quả thực rất hối hận, hối hận khi còn yêu Dương Quang đã không dâng hiến cho anh ấy. Cho anh ấy rồi, giờ dùng tấm thân này để bẫy anh, tôi cũng không đến mức phải hy sinh quá lớn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là số mệnh. Năm năm trước đây, tôi đã lần đầu tiên bán mình cho anh, nhưng lại vì hoảng sợ mà bỏ chạy. Còn cứ nghĩ mình may mắn nên thoát được vận này nhưng rốt cuộc vẫn phải tự mình đến dâng cho anh lần nữa.
Chương Minh Viễn, lần này tôi thực sự không còn nợ anh bất cứ thứ gì, nên anh cũng đừng giận quá, giúp tôi cứu Dương Quang ra ngoài, tôi bảo đảm sau này không đến làm phiền anh nữa.”
Chương Minh Viễn vẫn chẳng nói một lời, chỉ trầm lặng hút từng hơi thuốc. Khói thuốc nhả ra hết vòng này đến vòng khác, như con tằm liên tục nhả tơ, khói thuốc màu xanh nhạt khẽ lượn lờ, vấn vít xung quanh anh như một cái kén vô hình.
Sự trầm lặng của anh khiến giọng nói của Bạch Lộ càng trở nên lạnh lẽo. “
Chương Minh Viễn, anh biết quần lót anh đang ở đâu không?”
Anh kinh ngạc, vừa rồi không tìm thấy quần lót, anh cũng không để ý lắm, giờ nghe cô nói mới thấy có gì đó bất thường. “Là cô đã giấu nó sao?”
“Đương nhiên, đó là bằng chứng giá trị nhất để tôi có thể khởi kiện anh, không phải sao? Nhưng anh cũng đừng mất công tìm kiếm ở chỗ tôi, một vật chứng quan trọng như vậy, tôi không dám giấu trong người. Anh là đàn ông, khỏe hơn tôi, lỡ có chuyện gì tôi đánh chẳng lại anh, cho nên nửa tiếng trước tôi đã gọi bạn đến mang nó đi rồi.
Chương Minh Viễn, thứ anh để lại trong người tôi không bảo quản được lâu, để tránh anh dùng kế hoãn binh, cho nên tôi không thể không cẩn thận. Anh yên tâm, chỉ cần Dương Quang không sao, tôi lập tức trả nó lại cho anh, tuyệt đối không dùng nó để uy hiếp anh nữa. Tôi thề với trời!”
Bạch Lộ nói hết những tâm tư trong lòng,
Chương Minh Viễn lại im lặng hồi lâu. Cô gái mảnh mai như cọng lau trước mắt, mỏng manh như chỉ một trận gió thổi qua là sẽ đổ, đến khi bắt buộc phải tàn nhẫn lại dường như không để cho người ta một lối thoát.
Hít mạnh một hơi thuốc, cuối cùng anh cũng quyết định: “Được, tôi có thể nhận lời cứu bạn trai cô, nhưng tôi cũng có một điều kiện.”
Vẻ mặt Bạch Lộ hơi kinh ngạc, hẳn cô không nghĩ anh vẫn còn ra điều kiện, cho rằng anh đã chẳng còn đường nào khác. Có lẽ anh không cam tâm bị hạ gục dưới tay cô như vậy, dù cùng đường cũng phải mở một con đường máu, nếu không thì thất bại thảm hại quá!
“Yêu cầu của tôi rất đơn giản, từ hôm nay, cô dọn đồ đến chỗ tôi ở, đến khi tôi cho phép mới được đi!”
Cô tròn mắt kinh ngạc. “Anh… Vậy là ý gì?”
Lúc này,
Chương Minh Viễn đã hoàn toàn trấn tĩnh, dúi mạnh mẩu thuốc vào gạt tàn, nói bằng giọng bất cần và tàn nhẫn: “Ý gì tôi còn phải nói thẳng ra sao? Bạch Lộ, đây là tự cô đến chọc ngoáy tôi, giờ cô nói không muốn đến làm phiền tôi nữa nhưng tôi lại muốn làm phiền cô đấy. Cô đừng có nằm mơ! Tưởng tôi giúp cô cứu bạn trai ra ngoài thì cô và anh ta có thể hạnh phúc đến với nhau? Muốn tôi ra tay cứu anh ta cũng được nhưng cô phải dọn đến làm tình nhân ở cùng tôi trước đã. Tóm lại là, tôi sẽ không để cô được vẹn cả đôi đường. Nếu cô không bằng lòng thì cứ kiện tôi đi, muốn làm ồn ào thế nào cũng được, tôi cũng chơi với cô đến cùng, cùng lắm thì chỉ là mất mặt thôi! Có điều, tôi phải nhắc nhở cô, chúng ta có thể từ từ chạy maraton kiện cáo chuyện trai gái, nhưng việc của bạn trai cô e chẳng đợi được đâu. Những vụ án kiểu như thế này, không chạy chọt thì chỉ còn nước ngồi tù. Mà nghe nói phạm nhân mới vào tù đều bị đánh rất thảm, cũng chẳng biết có ăn uống được không, có khi bị đánh đến tàn phế cũng nên. Thế nào? Có bằng lòng hay không cô hãy mau quyết định, cô biết tôi không phải người kiên nhẫn mà!”
Anh nói xong, Bạch Lộ thừ người ra không nói, mặt tái nhợt như lớp băng dày nghìn năm trên thảo nguyên Pamirs.
Chương Minh Viễn cũng không nói thêm nữa, lại châm một điếu thuốc. Đầu thuốc đỏ lửa kẹp trên tay anh ta lúc mờ lúc tỏ, thiêu đốt đoạn thời gian trầm lặng.
Sau khi hắt ly nước cam, Bạch Lộ hùng hổ rời khỏi khách sạn Ariel Bay. Cô thề rằng sẽ không cầu xin
Chương Minh Viễn nữa bởi cô biết có tiếp tục cũng vô dụng, không chỉ lãng phí thời gian mà còn bị anh ta giễu cợt. Con người này vốn chẳng có chút lòng thông cảm.
Sấm rền từng hồi, lúc xa lúc gần, mà mưa mãi vẫn chẳng chịu rơi, không khí vô cùng oi bức. Cô chưa đi được mấy bước mà mồ hôi đã đầm đìa, quần áo ướt dính cả vào người, rất khó chịu. Về đến nhà cô liền đi tắm, vừa ra khỏi phòng tắm thì nhận được điện của Thượng Vân, hỏi cô đã nhờ được
Chương Minh Viễn chưa?
Cô không biết phải trả lời thế nào, nói quanh co đối phó vài câu, đầu máy bên kia bỗng vô cùng phẫn nộ: “Rốt cuộc cô có để tâm đến chuyện của Dương Quang hay không hả? Đừng quên rằng nó vì cô mà ra nông nỗi này, nhanh chóng nghĩ cách cứu nó ra ngoài là trách nhiệm của cô.”
Cúp máy, giọng nói sắc nhọn của Thượng Vân như vẫn còn văng vẳng trong đầu Bạch Lộ. Chán nản ôm đầu ngã xuống giường, cô không biết phải làm sao mới được. Dạ dày âm ỉ đau, cô chợt nhớ buổi tối chưa ăn gì. Mặc dù chẳng muốn ăn vẫn phải cố nuốt thứ gì đó, nếu không sẽ đau dạ dày ngay. Cô bò dậy kiếm đồ ăn, loanh quanh một vòng trong phòng mà chẳng thấy có thứ gì bỏ bụng được, đành gượng sức xuống siêu thị dưới lầu mua mì ăn liền.
Trong siêu thị, bà chủ đang ngồi cắn hạt dưa, xem ti vi. Ti vi đang phát tin Tống Sơn Mộc, tổng giám đốc tập đoàn Sơn Mộc vì có liên can đến vụ cưỡng hiếp nhân viên mà bị bắt giam. Có vài người khách cũng đứng xem, vừa xem vừa bày tỏ ý kiến.
“Sao phải khổ vậy chứ! Một tổng giám đốc mà lại đi cưỡng hiếp nhân viên.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: