Trút được cơn giận, lòng dạ
Chương Minh Viễn thoải mái hơn nhiều, cao hứng cùng Âu Vũ Trì cụng hai ly. Gần mười hai giờ, Âu Vũ Trì nhận được một cuộc gọi, cô nàng minh tinh mới đổ của anh ta nhõng nhẽo đòi anh ta đến phim trường thăm. “Tối nay phải diễn đến quá nửa đêm cơ, buồn ngủ và đói chết đi được, anh cũng không đến thăm em sao?”
Âu Vũ Trì hỏi
Chương Minh Viễn có muốn đi cùng không, anh chẳng nghĩ đã lắc đầu. “Không có hứng, không đi! Tôi uống hơi nhiều rồi, lên lầu ngủ thôi!”
Chương Minh Viễn có chút choáng váng, một mình đi về phòng, chuẩn bị tắm rồi đi ngủ. Vừa cởi được cúc áo đầu tiên thì nghe thấy có người gõ cửa, anh ta tưởng Âu Vũ Trì quên gì quay lại lấy liền ra mở cửa, lại là Bạch Lộ đứng ngay trước mặt, khuôn mặt trắng bệch, như bất chấp tất cả. “Tôi đến để cùng anh lên giường.”
Anh sững sờ, sau đó cười một tiếng đầy vẻ giễu cợt. “Vậy sao? Nhưng giờ tôi thay đổi ý định rồi, không cần cô nữa, cô đi đi!”
Nói xong, anh ta toan đóng cửa nhưng cô vẫn cố chen vào. “Anh không thể nói mà không giữ lời. Anh từng nói, chỉ cần tôi làm cho anh thỏa mãn ở trên giường, anh sẽ cân nhắc việc cứu bạn trai tôi.”
Vừa rồi cô cũng rõ anh chỉ nói đùa, còn giận dữ hắt ly nước cam vào anh, bảo anh đi chết đi, giờ lại quay lại đứng trước cửa. Xem ra cô quả thực coi anh ta như cọng cỏ cứu mạng cuối cùng nên bám lấy không rời.
Anh chẳng buồn dây dưa với cô, cố tình dùng giọng khích bác. “Giờ tôi phải tắm, cô thực sự muốn ngủ cùng tôi à? Được thôi, vậy thì cởi hết đồ ra rồi cùng tắm đi!”
Cô như bị đông cứng, không nói thêm gì nữa. Anh biết cô chỉ là nhất thời làm liều, mang một nỗi niềm bi thương, sẵn sàng hy sinh vì tình yêu. Nếu không phải là anh mà là gã đàn ông khác, lẽ nào mỡ đến miệng mèo lại không ăn. Nhưng anh không hứng thú với những trường hợp không cam tâm tình nguyện thế này.
Cũng không nói thêm gì nữa, anh đi thẳng vào phòng tắm, cởi quần áo tắm rửa. Khi từ phòng tắm bước ra, anh thấy cô vẫn đứng ngẩn người trong phòng khách.
“Cô vẫn chưa đi à?”
Cô im lặng chẳng nói một lời, anh cũng mặc cô đứng đó, trước khi đóng cửa phòng ngủ còn lạnh lùng nhắc nhở: “Lúc nào đi nhớ khóa cửa giúp tôi, cảm ơn!”
Nằm trên chiếc giường rộng rãi và êm ái, sau khi thoải mái thả lỏng toàn thân, cộng thêm hơi men Brandy,
Chương Minh Viễn nhanh chóng rơi vào giấc ngủ sâu.
Mơ màng trong cơn say, anh lờ mờ cảm thấy như có người vừa nằm xuống bên cạnh. Mơ hồ với tay qua, tay chạm phải một mảng da thịt mượt mà và mềm mại, mũi phảng phất ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ, là mùi của hoa nhài. Anh mơ màng mò mẫm tiếp, những ngón tay trượt trên làn da mịn màng, lòng bàn tay đột nhiên chạm phải bầu ngực nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, mướt mát như đào mật. Trong phút chốc, dòng máu pha chút hơi men trong huyết quản giống như rơm gặp lửa, bốc cháy không cách nào ngăn chặn. Cơ thể bị dục tình thức tỉnh lập tức bùng cháy…
Chương Minh Viễn ngỡ mình nằm mơ, một giấc mộng xuân cực đẹp. Nhưng sau khi anh mơ hồ tỉnh dậy, lại phát hiện việc này không giống giấc mộng xuân biến mất không dấu vết, Bạch Lộ đang lặng lẽ ngồi trên chiếc sofa ở bên cạnh.
Cô đã mặc quần áo chỉnh tề, vẻ mặt cũng vô cùng bình tĩnh. Xem ra cô đã ngồi đó cả đêm như không có chuyện gì xảy ra cả nhưng anh biết rõ, đêm qua cô đã lên giường của anh, nhân lúc anh đang say ngủ. Anh không ngờ cô lại dám làm như vậy.
Sau phút kinh hoàng, anh bỗng ngồi thẳng dậy, thẹn quá hóa giận. “Ai cho cô vào đây? Tôi đã nói không cần cô lên giường với tôi, cô vẫn mặt dày tìm đến. Tôi chưa thấy cô gái nào tệ như cô. Tôi nói cho cô biết, cho dù cô có ngủ cùng tôi, tôi cũng không cứu bạn trai cô đâu, cô cứ ở đó mà chờ tiễn anh ta vào tù.”
Những lời cay độc của anh, Bạch Lộ nghe mà không chút xao động, bộ dạng bình tĩnh, giọng nói cũng đều đều: “
Chương Minh Viễn, bây giờ tôi không cầu xin anh nữa mà nói cho anh biết, anh phải cứu bạn trai tôi.”
Anh giận dữ, cười lạnh nhạt. “Vì sao tôi phải giúp cô? Dựa vào cái gì? Dựa vào việc cô đã hiến thân cho tôi một lần sao? Cô tưởng mình còn là gái trinh mười tám tuổi chắc! Đã là đồng nát chẳng đáng một xu rồi!”
“Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ báo cảnh sát rằng anh cưỡng bức tôi.”
Lời nói thốt ra từ đôi môi Bạch Lộ nhẹ tựa lông hồng, nhưng khi lọt vào tai
Chương Minh Viễn lại nặng tựa ngàn cân khiến toàn thân anh chấn động. Lúc này anh mới hiểu ra mọi chuyện, vì sao đêm qua rõ ràng cô đã hùng hổ bỏ đi, rồi lại quay trở lại, cô đã diễn một vở kịch để lừa anh. Chẳng trách đêm qua, khi anh bảo cô cởi quần áo cùng vào tắm, cô nhất định không vào, anh còn tưởng cô lại nuốt lời, thực ra cô sợ lúc tắm chung mà phát sinh quan hệ thì sẽ chẳng giữ được chứng cứ gì.
Không ngờ Bạch Lộ lại uy hiếp anh. Mặt anh xám lại, trả đũa bằng giọng không hề yếu thế: “Cô muốn kiện tôi tội cưỡng bức? Được, có bản lĩnh thì cô cứ kiện đi, xem cô có thể thắng kiện không. Tối qua, rất nhiều bạn bè tôi ở đây có thể chứng minh rằng tôi vốn chẳng thèm nhìn cô thì làm sao cưỡng bức cô được? Hơn nữa, cô có tin không, tôi có cách để cơ quan công an lấy lý do không đủ chứng cứ mà không nhận thụ lý vụ án của cô.”
“Cơ quan công an không thụ lý, tôi sẽ tìm đến Bộ Công an, Bộ Công an không thụ lý, tôi sẽ đến Quốc hội kêu oan. Tôi sẽ đăng bài lên mạng, tố cáo anh dựa vào gia thế mà cưỡng bức tôi. Giờ những bài viết thế này có tỉ lệ người xem rất cao, rất dễ thu hút sự quan tâm của xã hội. Cho dù cuối cùng tôi không thắng kiện, người khác cũng chẳng nghĩ anh trong sạch, mà cho rằng anh đã ỷ vào thế lực của gia đình để dẹp chuyện rắc rối này. Hơn nữa, nếu chuyện loan ra khắp thành phố, nhất định anh sẽ rất mất mặt. Những kẻ có gia thế như anh hẳn sẽ không chịu vì thế mà mất mặt đâu nhỉ? Dù sao cũng chẳng còn gì để mất, cái danh trong sạch tôi cũng không cần nữa.
Chương Minh Viễn, anh nghĩ cho kĩ đi, có muốn chết chung với tôi không?”
Giọng Bạch Lộ bình thản như đang nói về một người khác vậy, nhưng từng từ đều thể hiện rõ quyết tâm - quyết tâm dồn anh đến đường cùng.
Chương Minh Viễn lại lần nữa bị cô làm cho tức giận, lửa giận hừng hực cháy trong lòng, nóng đến mức anh không có cách nào giữ được bình tĩnh nữa, liền giận dữ lật tung chiếc chăn, nhảy xuống giường, xông tới tát cô một cái. “Bạch Lộ, cô giỏi lắm!”
Anh tát rất mạnh, một bạt giáng xuống khiến cả người Bạch Lộ lảo đảo, ngã bổ nhào ra tay vịn của sofa.
Đây là lần đầu tiên
Chương Minh Viễn đánh phụ nữ, trước đây anh luôn coi thường những kẻ đánh phụ nữ, cảm thấy những kẻ ỷ thế mạnh trời cho mà uy hiếp một cô gái yếu đuối quả thực quá làm mất mặt đấng nam nhi. Nhưng lần này anh thực sự quá giận, lửa giận thiêu rụi cả lý trí, đến bản thân chưa mặc gì cũng không để ý, cứ thế nhảy từ trên giường xuống tát cô. Tát xong mới chợt nhớ mình vẫn đang lõa thể, vội vàng quay người tìm quần áo.
Anh nhớ đêm qua sau khi tắm xong còn mặc quần con, cái quần đó giờ ở đâu rồi? Theo bản năng, anh tìm trên giường trước, lật chăn lên, bỗng nhiên ngây người. Trên giường có vết máu, một màu đỏ thẫm loang lổ trên ga trải giường.
Điều đó… thực sự ngoài dự liệu của anh. Anh không nghĩ đây là lần đầu tiên của cô, còn tưởng cô yêu bạn trai mình đến vậy, không thể nào vẫn còn trong trắng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: