Cô kiên quyết từ chối. “Có người lạ ở đây anh ta càng cảm thấy mất mặt, sẽ càng nóng giận mà thôi. Không sao đâu chị, anh ta cũng không nổi nóng đến mức giết người đâu, cứ để anh ta đánh vài cái cũng chẳng sao. Nếu anh ta không hợp tác, em sẽ đem tấm thân tàn đi báo án, như vậy lại càng đáng tin.”
Quả nhiên
Chương Minh Viễn đã ra tay trong cơn nóng giận, một cái tát ập đến, cả người cô bổ nhào sang tay ghế, gò má tê rần và đau nhức, trong miệng có vị tanh của máu.
Anh dùng sức rất mạnh nhưng cô không cảm thấy sợ hãi chút nào, giây phút khiến cô sợ hãi nhất đã qua. Sự hy sinh của cô lớn đến vậy, phải trả giá nhiều như vậy, giờ đã đến thời khắc bức cung, tuyệt đối không thể nhút nhát mà chùn bước. Anh còn chần chừ không hợp tác, cô sẽ tung đòn sát thủ, nhắc nhở anh, chiếc quần lót của anh đang ở trong tay cô. Cô học điều đó từ Lewinsky, cô thực tập sinh ở Nhà Trắng dựa vào một chiếc váy có dính tinh dịch mà khiến Tổng thống Mỹ vướng vào scandal bế bối tình dục. Cô nghĩ,
Chương Minh Viễn cũng chẳng phải kẻ ngu ngốc, hẳn không đến nỗi để sự việc căng thẳng đến mức đó.
Anh suy nghĩ hồi lâu, đáp án đưa ra lại nằm ngoài dự liệu của cô. “Được, tôi có thể nhận lời cứu bạn trai cô, nhưng tôi cũng có một điều kiện.”
Ngừng một lúc, anh nói: “Yêu cầu của tôi rất đơn giản, từ hôm nay, cô dọn đồ đến chỗ tôi ở, đến khi tôi cho phép mới được đi!”
Cô kinh ngạc. “Anh… như vậy là có ý gì?”
Ý của anh là gì, anh nói cho cô rất rõ ràng, rành mạch, ngữ khí bất cần và tàn nhẫn. Cô nghe xong lập tức hiểu ra, thực ra anh không phục vì bị cô giăng bẫy, trong lòng khó chịu vì ngậm một cục tức nên cũng quyết tâm không để cô yên. Anh làm vậy, mục đích chính là ngăn không cho cô và Dương Quang tiếp tục đến với nhau. Anh không cam tâm cứ để bị cô uy hiếp, ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của cô, bèn phản lại một đòn rất bất ngờ: Người được cứu ra rồi thì làm được gì chứ, cô đừng mong có thể tiếp tục cùng anh ta chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, mà chỉ có thể nhún nhường, vì đại cục mà làm người tình của anh. “Nếu không đồng ý, vậy thì cứ việc mặt dày mà làm loạn, tôi sẽ chơi với cô đến cùng, có điều việc của tôi có thể trì hoãn nhưng vụ án của bạn trai cô hẳn không hoãn được lâu.”
Bạch Lộ cứ nghĩ mọi việc đã được cô sắp đặt chu toàn, nào ngờ
Chương Minh Viễn vẫn còn cơ hội phản kích, mà đòn này lại như đánh vào đầu rắn, nhằm đúng điểm yếu của cô. Vẻ mặt anh như mang nỗi hận kiểu không cam tâm khuất phục mà bất cần xông tới.
Hơn nữa, vụ án của Dương Quang cũng không nên kéo dài, cuộc sống tù tội của anh như thế nào, một ngày dài như một năm, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được chứ đừng nói một khi đã chính thức chịu án, chính thức bị đưa vào trại giam, chịu đòn và sự bắt nạt của những tù nhân cũ. Chỉ cần nghĩ một chút thôi, trong lòng cô đã khó chịu đến cực độ. Dương Quang của cô, một chàng trai luôn luôn tỏa sáng, sao có thể bị nhốt trong tù ngục?
Còn cô, phải chăng cũng không còn lý do để tiếp tục đi cùng Dương Quang? Trước đây, cô định sau khi trả hết tiền cho
Chương Minh Viễn sẽ giải thích mọi chuyện với Dương Quang, và tin rằng anh nhất định sẽ hiểu. Nào ngờ vận mệnh lại vô thường đến thế, đất bằng nổi phong ba, Dương Quang vướng phải chuyện khủng khiếp như vậy. Anh cũng vì oán hận cô, ngày hôm đó, ở đồn cảnh sát, anh chẳng buồn nhìn cô lấy một lần, như kẻ xưa nay chưa từng quen biết. Không, thậm chí còn chẳng bằng người lạ, ít ra anh sẽ không hận một người mình không quen.
Hơn nữa, giờ đây cô cũng không còn là cô gái trong sạch Dương Quang từng yêu. Cô đi tìm anh giải thích cũng vô ích. Liệu anh có tin cô vì cứu anh mới lên giường cùng
Chương Minh Viễn? Hay chấp nhận thực ra cô và
Chương Minh Viễn từ lâu đã có mối quan hệ bất chính? Cô không chắc chắn. Một khi đã vậy, cô còn kiên trì làm gì?
Nghĩ đi nghĩ lại, Bạch Lộ biết mình đã không còn lựa chọn. Nhắm mắt lại, trước mặt cô chỉ là bóng tối, cô nghe thấy giọng nói nhẹ như tơ của mình: “Được, tôi đồng ý!”
Hôm sau, Bạch Lộ thu dọn những đồ đạc đơn giản chuyển đến căn hộ của
Chương Minh Viễn.
Chương Minh Viễn cũng giữ lời, lập tức lo lót cho vụ án của Dương Quang.
Âu Vũ Trì không thể lý giải nổi chuyện này. “Minh Viễn, không phải cậu đã nói chắc như đinh đóng cột rằng sẽ không nhúng tay vào việc này hay sao? Sao lại đổi ý rồi, Bạch Lộ thôi miên cậu rồi à?”
Mặt
Chương Minh Viễn không chút biểu cảm, hít một hơi thuốc, giọng cứng nhắc: “Cứ coi như tôi bị cô ta thôi miên đi!”
Hai người vốn là bạn rất thân, Âu Vũ Trì chân thành khuyên bảo: “Minh Viễn, thực ra những chuyện thế này cậu quả thực không nên nhúng tay vào. Vụ án giao thông do người say rượu lái xe giờ rất được dư luận chú ý, rất dễ trở thành đề tài nóng trên internet. Nếu cậu tìm cách giúp Dương Quang thoát tội, không chừng khiến người nhà nạn nhân tức giận, bất mãn mà đi kiện cáo khắp nơi, ít nhiều cũng gây phiền hà cho cậu. Nếu sự việc đến tai ông già nhà cậu thì chẳng tốt đẹp gì đâu! Ông ấy vốn không cho phép chị em cậu lợi dụng những mối quan hệ bên ngoài của ông để làm những chuyện linh tinh, nhất là những sự việc nhạy cảm, dễ kích động quần chúng như thế này.”
Sao
Chương Minh Viễn có thể không biết mình không nên nhúng tay vào những việc như thế nhưng hiện giờ anh đang cưỡi trên lưng cọp nên không thể không theo.
“Tạm thời cậu đừng nói gì nữa, cùng tôi đi gặp luật sư biện hộ của Dương Quang trước đã. Theo Bạch Lộ nói thì cái gã đen đủi này bị đổ oan, nếu quả thực là vậy thì việc tôi nhúng tay vào cũng không có gì phiền phức.”
Tại một quán trà đã hẹn trước, vị luật sư thuật lại cho
Chương Minh Viễn nghe tường tận những chi tiết khả nghi trong vụ án, vừa lắng nghe anh ta vừa suy nghĩ. “Nếu Dương Quang không nói dối, trí nhớ cũng không có gì nhầm lẫn, khi đó quả thực có một người phụ nữ lái xe đưa anh ra rời khỏi quán bar, vậy thì người gây tai nạn trăm phần trăm không phải anh ta mà chính là người phụ nữ kia.”
Luật sư vừa gật đầu vừa buông tay vẻ bất lực. “Tôi tin đương sự của tôi không nói dối nhưng vấn đề ở chỗ không thể tìm ra người phụ nữ kia.”
Âu Vũ Trì như dội thêm gáo nước lạnh. “Cho dù có tìm được cô ta, nếu không có bằng chứng thuyết phục, cô ta cũng có thể kiên quyết không nhận tội.”
Chương Minh Viễn suy tính một hồi, trong đầu bỗng lóe lên một ý. “Giờ muốn tìm người phụ nữ kia quả rất khó, muốn cô ta nhận tội càng không thể, nhưng chúng ta có thể thử tìm xem, khi đó có ai nhìn thấy một người phụ nữ áo tím lái chiếc Jetta màu trắng đi qua. Đoạn đường từ quán bar đến nơi xảy ra tai nạn tổng cộng có vài tuyến đường có thể đi, chúng ta lần lượt liệt kê các tuyến đường, sau đó điều tra theo từng tuyến đường xem có manh mối gì không.”
Đây quả thực là một biện pháp, mặc dù hy vọng rất mong manh nhưng ít ra cũng còn hơn không có hy vọng.
Chương Minh Viễn đích thân đi tìm một vị lãnh đạo cốt cán của ngành công an trong thành phố, thận trọng thỉnh cầu xin giúp đỡ. “Ban đầu, cháu quả thực không dễ mở miệng để cầu xin chuyện này, dù sao cũng là người anh em này không cẩn thận mà gây ra chuyện. Cha cháu thường ngày cũng căn dặn, nếu không có việc gì thì đừng làm phiền các chú, nhưng hai ngày nay cháu mới được biết vụ án này thực ra còn nhiều uẩn khúc, nhiều khả năng người anh em của cháu bị vu oan, cho nên, có thể nhờ chú Điền nói một câu để cấp dưới điều tra lại không ạ?”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: