WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Đối với tôi, Leo có thân phận quan trọng biết bao. Anh ấy là thầy dạy tôi biết trang điểm sao cho tinh tế mà độc đáo, biết suy nghĩ một cách thấu đáo, dạy tôi đi lại một cách nho nhã, dịu dàng, dạy tôi ăn nói lịch lãm, đúng chỗ, dạy tôi cách liếc mắt đưa tình lả lơi, dạy tôi từ bỏ món nước chanh để thư thái uống rượu, dạy tôi những bước đầu tiên từ chỗ đang dò dẫm tìm đường đến khi tự tin bước chân vào xã hội.

Anh ấy là ước mơ của tôi, người đàn ông lãng mạn ân cần này, anh ấy không thể lấy tôi, vì vậy cũng không miễn cưỡng ép tôi phải bị tiêm nhiễm những khói lửa của nhân gian, không để tôi phải khom mình phục vụ đàn ông. Nhà bếp và tủ lạnh của chúng tôi chỉ dùng để lưu trữ rượu tây và rượu vang. Chọn một đêm với lý do đi công tác, Leo lại có thể thắp nến, bật ngọn đèn nhỏ, cùng tôi ngồi lặng lẽ nhâm nhi ly rượu, thưởng thức cuộc sống, thưởng thức phong vân tình trường, thưởng thức nhân tình thế thái.

Anh ấy là tình nhân của tôi. Chúng tôi trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt, vuốt ve lẫn nhau, cũng ngâm nga quên mình, cũng từng an ủi vỗ về cho nhau. Dù rằng anh ấy không phải là cậu ấy, còn tôi cũng sớm đã không phải là tôi của ngày xưa rồi.

Tôi dường như là nhân vật thứ ba ưu tú nhất trên thế giới, tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại di động của Leo, với những hàng động giấu đầu hở cuối của Leo, tôi cũng có thể không nghe, không nói, không bao giờ chủ động khiêu khích cãi lộn, không ích kỷ, không đố kị cũng như không nghi ngờ. Hai chúng tôi luôn thẳng thắn với nhau như đôi mắt của anh ấy, không cần thiết phải khách sáo giả tạo, không nghi kị lừa dối lẫn nhau. Thái độ của tôi luôn khiến Leo vừa thích thú lại vừa rầu rĩ, anh ấy thậm chí còn hy vọng tôi có một chút ghen tị thường tình như những người phụ nữ khác để chứng minh trong lòng tôi có anh ấy. Với tôi, không thể không nói rằng Leo chính là người đã hướng dẫn tôi thoát xác thành bướm. Tôi vừa không đếm xỉa đến mối quan hệ với Leo, lại vừa vô cùng cảm kích với sự dạy bảo của anh ấy.

Nhưng đối với Leo, tôi dần dần đã mất đi sự hấp dẫn.

Lại đến đầu xuân của một năm mới, cả thế giới vừa được gội rửa bởi những cơn mưa nhỏ, ngay cả ánh nắng ban mai lọt vào trong phòng cũng mơn mởn xanh non.

Tôi vùi đầu trong ô chăn, phả hơi thở về phía giữa eo của Leo, chỗ đó của anh ấy đặc biệt nhạy cảm, chỉ cần chạm vào đó là anh ấy sẽ cảm thấy rất buồn và ngứa ngáy.

Leo choàng tay kéo tôi lại, lật người nằm đè lên tôi, dùng mũi cọ cọ vào mũi tôi, cười một cách xảo quyệt “Em không sợ anh sẽ ăn thịt em sao?”.

“Anh không dám.” Tôi lẳng lơ khiêu khích. Tôi mê khóe môi hơi nhếch lên của anh ấy, mê giọng nói khàn khàn của anh lúc sáng sớm. Né tránh bàn tay đang xâm phạm cơ thể mình của anh ấy, tôi nói một cách vô tội: “Bên ngoài trời mưa rồi, có thể không đi được không?”.

“Cô ấy một mình đến thành phố này tìm anh, ngoài anh ra thành phố này hoàn toàn xa lạ đối với cô ấy, em nói xem anh có thể không đi đón cô ấy được không?” Leo dịu dàng nói, ngón tay vẫn đang dò dẫm trong làn áo ngủ của tôi, nhẹ nhàng mơn man như đang chơi đàn.

Leo yêu quý của tôi vẫn là người quan tâm, ân cần với phụ nữ như vậy đấy.

Tôi đẩy tay anh ấy ra, đúng lúc đó, điện thoại di động của Leo rung mạnh phía dưới gối, trái tim tôi cũng đang tan vỡ, tan vỡ theo từng nhịp rung của nó...

"Đã lên máy bay rồi ư? Hử? Em yêu." Leo nói với người phụ nữ trong điện thoại với cùng một giọng nói ấm áp dịu dàng như vậy, thậm chí còn không thèm thay đổi một chút cho khác với điệu bộ khi nói với tôi, cứ thẳng thắn xoay chuyển như thế, đem chút hấp dẫn đó dành tặng cho người con gái trong điện thoại.

Tôi lật người, cưỡi lên người anh ấy, cúi đầu gặm nhấm vùng cổ trơn bóng trắng ngần của Leo như một chú kiến nhỏ, tôi đã học được cách làm thế nào để chọc ghẹo đàn ông. Còn Leo, anh chỉ cần gạt nhẹ một cái là có thể dẹp tôi sang một bên, vẫn nói vào điện thoại như không có ảnh hưởng gì: “Đồ ăn sáng trên máy bay tệ lắm, em đừng ăn nhé, bữa sáng cứ để anh lo, sau hai giờ đồng hồ em sẽ được toại nguyện. Phải ngoan nhé, được rồi, ừm, hôn em...” Sau đó, anh ấy dí môi vào điện thoại, phát ra những tiếng hôn rõ ràng.

Cuối cùng cuộc điện thoại cũng đã kết thúc.

Tôi chăm chú nhìn vào mắt của Leo, cố gắng tìm trong ánh mắt đó một chút áy náy, nhưng nào có chút gì. Leo cười nhẹ với tôi, véo má tôi nói: “Sao, lại ghen cơ à? Chẳng phải hôm qua em còn giúp anh chọn quà tặng cho vợ anh hay sao? Cô bé Lạc Lạc biết điều đâu rồi? Hử?”.

“Nhưng cô ấy không phải là vợ của anh.” Tôi nhắc nhở anh ấy.

Đúng vậy, hôm qua tôi còn hớn ha hớn hở đi cùng với Leo để chọn quà tặng cho vợ anh ấy, còn giúp anh ấy phân tích một cách nghiêm túc xem nên chọn loại quà tặng nào để vợ anh ấy cảm thấy vui vẻ. Đôi lúc, Leo còn rất cảm động anh ấy thường ôm chặt lấy tôi, nói rằng cô bé Lạc Lạc, sao em lại tốt như vậy, nếu một ngày nào đó, em rời xa anh, anh sẽ phải làm thế nào?

Nhưng tôi vẫn còn chưa rời xa cơ mà, bây giờ lại có một cô gái đang trên máy bay, chỉ vì một câu nói đầy sức hấp dẫn của Leo “anh nhớ em quá” đã vội vàng bất chấp tất cả để bay đến đây. “Cô gái hôm nay đến đây, cô ấy có biết em không?” Tôi hỏi.

Leo véo nhẹ vào mũi tôi, nói sao có thể để cô ấy biết được. Anh ấy mãi mãi sở hữu nụ cười mê hoặc như ánh nắng chiều rọi khắp mặt đất này, lo gì những khi phải đối mặt với nghi vấn và đối chất của phụ nữ.

“Nhưng em lại biết cô ấy.”

Leo không nói gì cả, chỉ nâng bàn tay tôi lên, đặt lên đó nụ hôn thắm thiết.

“Anh quen cô ấy như thế nào” Kìm nén mãi, cuối cùng tôi vẫn hỏi câu đó.

“Qua mạng.” Leo vẫn tiếp tục nụ hôn của anh ấy.

“Em yêu, anh rất hy vọng em sẽ nói rằng cô ấy là người thân của em.”

Sau đó, Leo bắt đầu thể hiện chính sách lôi kéo sở trường nhất của anh ấy, “Em là cô bé Lạc Lạc mà, em là người biết điều nhất mà.” Leo nâng cằm tôi lên, nói “Nào, hãy thể hiện một cử chỉ chăm sóc đi chứ.”

Cử chỉ chăm sóc? Sau đó, tôi tặng anh ấy một nụ cười tươi rói rạng rỡ, lộ rõ cả hàm răng nhỏ trắng tinh, Leo yêu quý, đây là cử chỉ chăm sóc mà anh muốn ư?

Leo rất hài lòng với biểu hiện của tôi. Anh ấy nói, anh ấy rất tâm đắc với tôi, dù tuổi đời còn trẻ nhưng lại có tấm lòng độ lượng. Sau đó, ánh mắt anh ấy bắt đầu phát ra những tia nhìn đầy dục vọng. Tôi chủ động hướng đôi môi của mình lên chờ đợi. Khi Leo cúi đầu xuống, dùng răng cởi lớp áo ngủ của tôi, tôi đã khóe léo đẩy anh ấy. Ánh mắt của Leo hiện rõ vẻ thất vọng khi nhu cầu dục vọng không được đáp ứng.

Tôi làm tình nhân của Leo ba năm, nhưng trong ba năm ấy, Leo chưa một lần nào có được thân thể tôi. Anh ấy là một người đàn ông không thích cưỡng ép phụ nữ, anh ấy nói rằng sẽ đợi đến ngày tôi chủ động hiến thân cho anh ấy.

Nhưng ngày đó vẫn còn chưa tới, đã có một cô gái khác vội vội vàng vàng hiến thân rồi.

Anh ấy nói rằng chính bởi vì tôi không thỏa mãn anh ấy, nên anh ấy mới đi tìm cô gái khác để thay thế. Một lý do kín kẽ biết bao!

Sau đó, anh ấy khẽ hôn lên trán tôi, vỗ vỗ vào má tôi thể hiện sự sủng ái.

Anh ấy bước vào phòng vệ sinh, bên trong vọng ra tiếng nước chảy cùng với tiếng huýt sáo sảng khoái của Leo.

Tôi bước chân trần xuống giường, giúp Leo chuẩn bị áo sơ mi đã được giặt sạch, là phẳng. Tôi vẫn rất thích ngắm nhìn cơ thể cao lớn mạnh mẽ của anh ấy khi mặc áo sơ mi trắng. Khe khẽ xịt một chút nước hoa, tôi đặt chiếc áo sơ mi đã được gấp cẩn thận xuống. Khi đi đến trước gương, nhìn thấy xương quai xanh của mình bỗng nhô lên, không biết từ bao giờ, tôi đã trở nên gầy rộc như vậy....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

XtGem Forum catalog