WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Mọi người đều không biết chuyện tôi và Alawn đã tuyệt giao, cứ nghĩ rằng chúng tôi vẫn giữ nguyên mối quan hệ thân thiết như hồi học phổ thông, vậy là đều hét lên đầy hưng phấn: “Alawn, nếu cậu có thì cũng có thể đem theo mà! Đưa đến đây so thử xem bạn gái xinh hơn hay bạn thân xinh hơn nào!” Lại có người hòa theo nói: “Alawn hồi đó nhất định đã thầm yêu Lạc Lạc Tô nhà người ta rồi, người mù cũng có thể nhận ra được, nhưng lại bị An Lương nhanh tay cướp đi mất, đánh nhau bao nhiêu trận thế mà vẫn không ngăn được An Lương hạ độc thủ đối với Lạc Lạc Tô!”.

“Thôi! Thôi! Đừng lôi tớ ra làm trò đùa nữa, hồi nhỏ có hiểu chuyện gì đâu, toàn hành xử lung tung thôi mà.”

Alawn dường như chẳng có chút phản ứng gì trước sự kích động đó, không còn nóng nảy bộp chộp như thời niên thiếu nữa. Cậu ấy chỉ nghiêm sắc mặt lại và nói với lớp trưởng, “Có thật là được phép đem theo không? Bạn gái tớ cứ nằng nặc đòi được đi cùng, tớ cứ nghĩ là không ai đem theo người thân cả, vì vậy không cho cô ấy đi theo. Nhưng đã có người mở ra tiền lệ rồi mà! Tớ bảo tài xế đưa cô ấy tới nhé?”.

Lớp trường đồng ý. Khi nói lời đó, không hiểu vì sao Alawn lại nhìn về phía tôi.

Alawn gọi điện thoại cho tài xế riêng của gia đình, bảo tài xế đưa một cô gái tên là Đình Đình đến thẳng khu nghỉ dưỡng ở trên đỉnh núi…

Tôi quay người lại, nói chuyện với An Lương, An Lương hỏi tôi, hôm nay thời tiết rất đẹp, có cho mấy chú rùa Ba Tư ra ngoài tắm nắng không. Tôi trả lời, đúng rồi, sớm biết thế này thì mặc thêm ít quần áo. An Lương lại hỏi tôi sáng nay đã ăn gì, chốc nữa leo núi sẽ rất tốn sức, rất mau đói. Tôi trả lời quên không mang ô, bố tôi nói chắc trời sẽ không mưa.

Nhận thức được sự mất tập trung của mình, tôi vẫn luống cuống đến nỗi không biết phải che giấu như thế nào. Chỉ đành lảng tránh ánh nhìn từ đôi mắt lá răm tinh tường của An Lương.

Tôi hướng ánh mắt bất lức của mình về phía ngọn núi to lớn trước mặt. Tháng tư rồi, đã không còn lạnh nữa. Hôm nay mặc dù trời thoáng đãng nhưng mặt trời vẫn chần chừ chưa chịu ló dạng, cứ ẩn nấp mãi trong mấy tầng mây kia, chỉ chiếu rọi cho những đám mây ấy trở nên trong sáng. Ngọn núi hùng vĩ sừng sững ngay trước mắt, không thể nhìn rõ được dòng suối chảy lững lờ bên trong, không thể nhìn rõ được trăm hoa đang thi nhau khoe sắc, không thể nhìn rõ được bầy chim và những con thú nhỏ. Chỉ là một ngón núi xanh lạnh lẽo, bị phủ kín bởi những cây tùng dày đặc khoe những tán lá như cái kim nhọn hoắt, lộ rõ vẻ thần bí và uy nghiêm, không thể xâm phạm.

An Lương đau lòng liếc nhìn tôi, đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Tôi lại hoảng loạn từ chối.

Giờ phút này, trái tim tôi thực sự đã bị từ “bạn gái” của Alawn làm chấn động đến rụng rời tan nát. Yếu ớt đến mức không thể chịu nổi một đòn như tôi lúc này, rất cần có người an ủi, vỗ về. Nhưng tôi thà để trái tim tan vỡ rồi chết đi, cũng không muốn Alawn nhìn thấy thân thể tôi bị người đàn ông khác chạm vào. Dù rằng lúc nào đây, Alwn dường như không hề để ý tới sự tồn tại của tôi.

Tham dự lần họp lớp này có tất cả hai mươi chín người, thêm thầy giáo chủ nhiệm lớp hồi đó nữa thành ba mươi người, Thời phổ thông trung học là ba năm chúng tôi giành nhiều sức lực nhất trong đời để tranh đua, vì vậy cũng là ba năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Sau này, thi thoảng trong một vài giấc mơ nào đó, chúng tôi lại mơ thấy mình vẫn đang đi thi, vẫn đang hồi hộp lo lắng, vẫn đang học lớp Mười hai.

Mọi người ai nấy đều rất trân trọng tình cảm thời phổ thông, vừa leo núi vừa nhiệt tình nhớ lại những kỷ niệm đã qua.

Bọn họ bắt đầu thảo luận xem ai ít thay đổi, ai thay đổi nhiều hơn. Nói rằng An Lương chẳng hề thay đổi, vẫn khôi ngô tuấn tú, áo quần bảnh bao như xưa. Nói Alawn thay đổi rồi, trở nên đàn ông hơn. Sau đó, mọi người đồng loạt cho rằng, người thay đổi nhiều nhất chính là tôi, nói tôi ngày xưa hay điên loạn, hay cười đùa như thế nào, bây giờ lại trở nên trầm ngâm ít nói rồi. Tôi đáp lại với một vẻ mặt không chút biểu cảm, thế ư.

Khi nói những lời đó, tôi đưa mắt liếc nhìn Alawn một cái, cậu ấy đang đưa tay lên trán che ánh nắng, mắt nhìn về phía đỉnh núi, phải chăng đang nhìn về hướng có bạn gái của cậu ấy.

Thi thoảng có người lại đem chuyện đồn thổi về tôi và Alawn ngày xưa ra để nói, Alawn đều nghiêm nét mặt lại ngăn cản: “Đừng đem những chuyện từ hồi trẻ con chưa biết gì ra làm trò đùa nữa! An Lương người ta đang ở đây đấy! An Lương mới chính là mối tình đầu của Lạc Lạc Tô cơ mà!”.

Cậu ấy đã đem tất cả những gì từng có giữa chúng tôi hồi đó, gói gọn trong những từ: trẻ con chưa biết gì. Tôi chỉ cảm thấy khóe mắt càng ngày càng cay, mượn cớ trời nắng, che mặt lại hướng lên trên trời chớp chớp mắt.

Alawn vẫn là người hoạt bát nhanh nhẹn. Cậu ấy đeo ba lô giúp thầy chủ nhiệm, giúp những bạn gái nhát gan phủi sạch đám sâu bọ trên người, nói cười với người bạn đã từng ngồi cùng bàn với tôi, hồi tưởng lại những kỉ niệm thú vị khi chơi bóng đá với An Lương. Với bất kì ai, cậu ấy đều nói cười vui vẻ, chỉ trừ một mình tôi.

Cậu ấy chỉ không hề nói gì với riêng tôi, một câu thôi cũng chưa từng nói. Dường như hôm nay tôi không đến, dường như tôi là một người không tồn tại. Đương nhiên, tôi cũng không chủ động tìm cậu ấy để nói chuyện. Mọi người dường như bắt đầu đoán ra giữa tôi và Alawn đã xảy ra chuyện gì đó, vì vậy đã thầm hiểu ý nhau, không lôi chúng tôi làm chủ đề bàn luận nữa.

Tôi không thể leo núi một cách thản nhiên vô tư như không có chuyện gì xảy ra được, bởi vì người đàn ông khiến tôi quên ăn quên ngủ bao nhiêu năm qua, đang hiện diện ở đây.

Cậu ấy đang hiện diện ở đây.

Đồ Đểu Alawn, anh đang tránh em, là bởi vì trong lòng anh còn có em, đúng không vậy không, hả?



Chương 17 - Canh giữ thức ăn


Không biết ai đã nói rằng, trong núi sâu rừng già này vẫn còn có gấu. Một bạn gái trước đây thành tích học tập rất kém nhưng lớn lên lại vô cùng xinh đẹp cao giọng hét lên, kéo theo sau là những tiếng kêu hoảng hốt của đám con gái. Dù rằng mọi người đều không tin vào cái thông tin rằng những ngọn núi ngoại thành này vẫn còn có gấu hoang sinh sống, nhưng vẫn bị bầu không khí kì dị này khiến nảy sinh lo âu sợ hãi. Các bạn nam bắt đầu thể hiện vẻ dũng cảm của họ, thi nhau vỗ về động viên bạn gái đi bên cạnh. Vài năm trôi qua, bọn họ đều đã rũ bỏ hẳn vẻ trẻ con, đã cao lớn đến độ có đủ sức mạnh để bảo vệ những bạn gái yếu ớt bên cạnh. Một bạn nam còn dùng cây gậy gỗ, vừa đánh vài cái vào đám cỏ ở dưới chân, vừa nói: “Gấu thì không có nhưng rắn chắc chắn là có.” Cả nhóm lại được một phen hoảng loạn.

Alawn dùng tay vỗ vỗ vào lưng một bạn gái đi bên cạnh cậu ấy, nói: “Đừng sợ, có tớ đây.” Cô bạn đó lập tức nép sát vào người Alawn.

Thời học sinh, sức hấp dẫn của Alawn với các bạn gái luôn không thua kém gì An Lương. Cậu ấy, gia cảnh giàu có, ngoại hình lại đẹp trai, học lực cũng tốt, chỉ có mỗi một trở ngại là sự tồn tại của tôi, vì vậy các cô gái đó nhiều lắm cũng chỉ dám thổ lộ nỗi lòng trong cuốn nhật ký, không dám khinh suất bày tỏ. Bây giờ, tôi đã ở bên An Lương rồi, vị trí đang bỏ trống bên cạnh Alawn quả là hấp dẫn biết bao. Alawn quả nhiên đã biết cách đối xử dịu dàng với những người con gái khác, cậu ấy cùng một lúc mang hộ cả ba chiếc ba lô cho ba cô bạn gái.

Nhớ lại trước đây, hàng ngày sau khi tan học, Alawn đều mang cặp sách cho tôi, l
<<1...353637


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

XtGem Forum catalog