WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Một hôm, tôi nhận được một bức thư, là thư của cô bạn Lý Như - người ngồi cùng bàn thời trung học. Trong thư kể vắn tắt về tình hình hiện nay của cô ấy, đã ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa hát, đã có hai ca khúc đơn, cũng có thể coi là đã bước những bước chân đầu tiên trên con đường sự nghiệp mà cô ấy hằng mơ ước. Phần còn lại của bức thư đều dùng để hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp thời còn học chung.

Cô ấy cũng nhắc tới Alawn, trong thư cô ấy còn khẳng định một câu chắc nịch: “Alawn chắc chắn là rất thích cậu!”.

Duyệt Duyệt quả là một cô gái tốt. Cô ấy lại gần tôi, dùng bàn tay ấm áp, mềm mại của mình nắm lấy tay tôi, nói: “Đừng sợ, còn tớ rất yêu thương cậu!”.

Cảm tạ ông trời, một người gian trá như Lạc Lạc Tô cũng được ngài ưu ái ban cho một người bạn tri kỷ chân thành, tốt bụng.

Chớp mắt một cái, bốn năm đã trôi qua. Tôi từ một sinh viên mới nhập trường năm thứ nhất, giờ đã trở thành sinh viên năm cuối sắp tốt nghiệp. Không còn việc hàng ngày giương đôi mắt bồng bột ngây thơ đi tìm lý tưởng, không còn tâm tư nghĩ đến chuyện tìm mọi lý do để bỏ học nữa. Đã học được việc đối nhân xử thế, đã nhìn rõ được thói đời ấm lạnh. Đối với tôi, những từ ngữ hay câu chữ liên quan đến chuyện tình yêu mới chớm nở, những rung động đầu đời... dường như chỉ là một giấc mộng từ kiếp trước, sau khi tỉnh dậy, chỉ còn lại những vệt nước mắt nhạt nhòa mà rầu rĩ.

Thiếu nữ đã trưởng thành rồi.

Trong suốt bốn năm học đại học, tôi cũng từng thử hẹn hò với vài người bạn trai, nhưng cuối cùng đều thất bại. Bởi vì trong lòng tôi, không thể chứa một mình bóng nào khác nữa rồi.

Alawn là Đồ Đểu!

Tôi đã từng nhận định về chuẩn mực của tình yêu: cần phải có tiếng sét ái tình, cần phải có cảm giác tim đập chân run như điện giật, cần phải có những hành động cử chỉ dịu dàng làm rung động con tim... Alawn lại chẳng có chút biểu hiện nào như thế.

Nhưng vì vậy mà tôi lại nhớ cậu ấy, đâu có cần lý do tại sao.

Tôi làm giống như đã từng làm với Alawn, mỗi lộ trình tình cảm của mình, tôi đều báo cáo lại với người anh em An Lương, sau đó để cậu ấy giúp tôi phân tích, nên tiến hay lùi, nên cứu vãn hay rũ bỏ. Trước đây, bất kể một sinh vật nào, bất kể cao gầy béo thấp, chỉ cần mang giới tính đực là Alawn chỉ có một câu duy nhất: Tránh xa! An Lương lại vô cùng quân tử, cậu ấy biết dùng góc nhìn của người thứ ba, bình luận một cách khách quan, phân tích một cách lý tính. Hơn nữa, cậu ấy còn luôn nghe theo ý nguyện của tôi, chỉ cần tôi cảm thấy vui vẻ.

Cậu ấy quả thật là vĩ đại như vậy đấy. Cho dù niềm vui của tôi có được xây dựng trên nỗi buồn của cậu ấy, chỉ cần tôi thích, cậu ấy đều chiều theo.

Duyệt Duyệt đã có bạn trai rồi, là một anh khóa trên đã tốt nghiệp được ba năm, tướng mạo rất thanh tú, thái độ khiêm tốn, nhã nhặn, cũng có nét quân tử giống An Lương. Anh ấy đối xử với Duyệt Duyệt rất tốt, tôi cũng yên tâm rất nhiều.

Thực ra, tôi không hề ghét An Lương, nhưng cũng không thể coi là thích cậu ấy được. So sánh một chút, tôi thích Leo hơn.

Anh chàng Leo khôi ngô tuấn tú ấy vẫn ở lại trong thành phố này. Mối quan hệ giữa tôi và anh ấy đã tốt đẹp hơn, thường xuyên gặp gỡ nhau, người quen thì cho rằng tôi là em anh ấy, người không rõ nội tình thì chỉ lại chỉ biết rằng tôi là người tình của anh.

Bạn gái chính thức của Leo cũng biết rõ sự tồn tại của tôi, cô ấy biết theo cách tôi là em của Leo. Mặc dù tần số xuất hiện của tôi trong thế giới của Leo nhiều đến bất thường, nhưng dường như cô ấy thấy tôi không hề có chút uy hiếp nào cả, vì vậy cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, mặc kệ cho đứa con gái giả danh em của Leo này xuất hiện cùng anh ấy ở khắp các buổi tiệc tùng gặp mặt.

Có lúc, tôi và bạn gái của Leo còn ở chung dưới một mái nhà, chúng tôi thậm chí còn nhìn nhau mỉm cười một cách lịch sự, điều này khiến người khác không thể không cảm khái về cách nghĩ kỳ lạ của cái người gây ra sự việc này.

Tôi thích Leo, và cũng không hề che giấu điều đó với anh ấy. Tôi thích đôi mắt xanh lam u buồn của anh ấy, thích mái tóc xoăn màu vàng của anh ấy, thích hàng lông mi cong dày của anh ấy, thích làn da trắng ngần của anh ấy, còn cả việc anh ấy dùng giọng phổ thông đáng yêu của mình để gọi tôi là bé Lạc Lạc nữa. Nhưng tôi chưa bao giờ nói từ yêu cả.

Leo thường hỏi tôi có yêu anh ấy không, tôi nói tôi không biết, tôi không hiểu thế nào là yêu.

Leo liền nói anh ấy yêu tôi, thậm chí ngay cả trước ngày cử hành hôn lễ với bạn gái, anh ấy còn ôm tôi trong vòng tay, nói rằng anh ấy yêu tôi.

Anh ấy nói thích tính cách của tôi, sau đó anh giống như một người ca tụng, nói tôi trầm tĩnh, tôi không hay khóc, tôi ngoan ngoãn nghe lời, tôi hiểu biết nên không hay gây chuyện...

Khi anh ấy miêu tả tính cách của tôi, tôi cảm thấy rất buồn cười, lại ấm ức.

Bởi vì, trước khi gặp anh, tính cách của tôi đáng ra phải tương phản với những gì anh ấy nhìn thấy. Tôi hiếu động, tôi hay khóc, tôi không ngoan ngoãn lại không chiu nghe lời, hơn nữa lại rất có chính kiến, thế giới nội tâm rất phong phú... Leo cảm thấy nước mắt chỉ là một loại mánh khóe để gây chuyện một cách vô lý của phụ nữ. Anh ấy thích những cô gái tĩnh lặng, khi lên giường thì phóng đãng, trước mặt người khác thì tỏ ra ngây thơ thánh thiện, sau lưng lại là một người tình lơi lả, hơn nữa, những biểu hiện đó lại phải được diễn ra một cách tự nhiên. Còn tính cách ung dung không hề lo nghĩ, vui vẻ cười đùa của tôi đã là chuyện của rất lâu rất lâu trước đây rồi. Lâu đến nỗi mỗi lần chợt nhớ lại, lại cảm thấy như là từ kiếp trước. Là bởi vì anh ấy đến rồi, Alawn rời xa rồi, vì vậy tính cách của tôi, đã hoàn toàn méo mó hết cả.

Hôn lễ của Leo, tôi cũng đến tham gia. Tôi vừa bóc vỏ tôm, vừa nhìn Leo đang ôm hôn cô dâu của anh ấy một cách thắm thiết, cũng giống như đêm hôm trước, anh ấy say mê ôm hôn tôi. Dù rằng Leo có nói với tôi, giữa anh ấy và bạn gái đã không còn tình yêu nữa rồi, việc kết hôn với cô ấy chỉ là vì lý do sinh tồn. Tôi ngoan ngoãn mỉm cười, không hề góp thêm suy nghĩ của mình.

Tôi cũng chẳng thể suy nghĩ gì cả.

Leo hỏi: “Anh kết hôn rồi, em có còn ở bên anh nữa không?”.

Tôi nói anh còn cần em nữa không, anh ấy liền ôm chặt tôi trong lòng.

Vậy là thân phận của tôi được chuyển từ người tình lên vợ nhỏ, tôi quả thật là một người con gái không biết liêm sỉ.

Leo dắt tay cô dâu đến chỗ chúng tôi chúc rượu. Tôi bỏ miếng tôm đã được bóc vỏ vào miệng, thản nhiên nâng cốc rượu lên, nói câu chúc mừng cặp đôi trời sinh, chúc họ trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử. Cô dâu mỉm cười nhìn tôi nở một nụ cười khinh miệt, tôi ung dung mỉm cười, cố gắng né tránh sự khiêu khích của cô dâu, làm ngơ vẻ thị uy của cô ấy.

Khi đi qua chỗ tôi, Leo cố ý nhìn tôi một cái.

“Chị dâu thật xinh đẹp.” Tôi nói với Leo một cách vô tư. Không phải tôi ra vẻ cao siêu khác người, tôi nghĩ, nếu như hôm nay tôi còn nồng nhiệt với Leo nữa thì quả là chẳng có chút nhân tính nào cả. Duyệt Duyệt ngồi bên cạnh hỏi tôi, cậu đã có An Lương rồi, tại sao vẫn còn quấn quýt bên Leo như vậy, hơn nữa, Leo bây giờ đã kết hôn rồi, lẽ nào cậu vẫn muốn làm vợ bé nữa ư?

Tôi nói mà không chút suy nghĩ, cứ làm vậy đi.

Duyệt Duyệt kinh ngạc than thở, cậu thật sự yêu anh như vậy sao?

Tôi lắc đầu.

“Có phải là cậu đang muốn trả thù Alawn? Bởi vì anh ta là anh họ của Alawn?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây

XtGem Forum catalog