Có lẽ đêm qua đã không ngon giấc, quầng mắt hiện lên rất rõ. Duyệt Duyệt nói, nếu tôi cứ tiếp tục gầy đi như vậy sẽ chết dần chết mòn mất. Tôi sờ lên chiếc xương quai xanh của mình, Leo cho rằng xương quai xanh của tôi rất hấp dẫn. Lúc còn nhỏ, tôi thường ngưỡng mộ những cô gái có chiếc xương quai xanh xinh đẹp, tôi cảm thấy họ rất hấp dẫn. Lúc đó, Alawn thường nhìn vào cổ tôi, lắc đầu nói tôi không thể nào như họ được. Theo cách nói của Alawn, có nghĩa là: “Ngực, mông, xương quai xanh, cậu chẳng có cái gì cả, rốt cuộc không biết có phải là phụ nữ không”. Nghĩ lại những lời nói lúc nhỏ, tôi nói đợi đến lúc ngực tôi đầy lên, mông tôi mẩy lên, cậu sẽ phải ân hận... Nghĩ đến lại buồn cười, cười xong lại thấy vô cùng thê lương. Không biết là lưu luyến thời niên thiếu thanh xuân hay là lưu luyến người của cái thuở tươi trẻ ấy.
Còn hôm nay, cô gái đến từ phương xa ấy, tôi cũng không buồn hỏi Leo xem anh ấy dự định sắp đặt cho cô ấy địa vị như thế nào, trên tôi hay là dưới tôi nữa.
Tôi thậm chí còn cao hứng phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình: anh ấy và cô ấy sẽ cùng nhau nghỉ ở khách sạn nao? Liệu có ân ái cuồng nhiệt trên chiếc giường trải ga trắng tinh không?
Tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh đã dừng lại, tôi vội vàng chui vào trong chăn giả vờ đang ngủ.
Leo bước ra ngoài, bắt đầu mặc bộ quần áo mà tôi đã chuẩn bị sẵn. Anh ấy đã quen với việc đó một cách tự nhiên. Anh ấy dường như cảm thấy rằng, quần áo luôn tự động được thay giặt sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng trong tủ để chờ được anh ấy sử dụng.
Trước khi đi, anh ấy gọi tôi vài ba câu, thấy tôi không phản ứng gì, Leo bèn dụi dụi vài cái vào mớ tóc xoăn ngắn của tôi, sau đó vang lên tiếng đóng cửa.
Bấy giờ tôi mới ngồi dậy, ngây người ra nhìn căn phòng ngủ còn phảng phất hương thơm của mùi sữa tắm.
Điều tôi quan tâm lo lắng duy nhất lúc bấy giờ là Leo lấy đâu ra thời gian và sức lực để có thể xoay vòng giữa ba người phụ nữ như vậy.
Gần ba tháng sống chung với Leo trong căn hộ này, thời gian đã lâu đến độ khiến Leo có thể để vài bộ quần áo ở đây. Quần áo mặc đi chơi cũng có, trang phục công sở cũng có. Còn có cả chiếc áo sơ mi trắng năm đó bị rơi mất khuy, phải dùng khuy của tôi để đơm vào, đã có chút vết tích bị ố vàng. Đã rất lâu rồi, Leo không mặc chiếc áo ấy, tôi lại thường xuyên lôi nó ra, đặt lên tầng cao nhất của tủ quần áo hy vọng chủ nhân của nó chiếu cố lại. Nhưng Leo nói, nó đã cũ quá rồi.
Thu qua xuân tới, mới cũ luân phiên là chuyện thường tình.
Giờ đây, chiếc áo sơ mi trắng đó đang nằm trong góc sâu nhất của tủ quần áo. Tôi lại lôi nó ra, tỉ mỉ là lượt cẩn thận, mân mê chiếc khuy bằng gỗ đính trên đó, thẫn thờ. Tự cảm thấy mình giống như chiếc khuy áo này, kiểu cách đã cũ, không còn là chính mình.
Bỗng nhiên, chiếc khuy áo trong tay bị tuột chỉ, chiếc khuy áo do chính tay tôi đơm năm đó đã rơi xuống đất, lăn vào trong gầm giường. Tôi bò vào trong đó tìm kiếm hồi lâu mới tìm lại được nó.
Nghĩ rằng khuy áo cũng giống như người vậy, rốt cuộc cũng kho6ng phải là người vợ đầu. Khi thời gian thế thân đã kết thúc, cần phả ra đi, dù cố níu kéo cũng chẳng được.
Tôi cẩn thận là chiếc áo sơ mi tới độ không thể tìm thấy một vết nhăn nào, treo nó lên chỗ bắt mắt nhất trong tủ quần áo, còn chỗ thiếu chiếc khuy ấy, lại hiện lên một nút chỉ thắt thô lỗ. Tôi tưởng ra bộ dạng ngốc nghếch của mình năm mươi tám tuổi ấy, vụng về nhưng chuyên tâm mà khâu vá. Tôi còn nhớ rất rõ hồi ấy, khi ngồi khâu cúc áo bên cạnh Leo, trái tim của tôi đã đập rộn rã như thế nào, từng nhịp từng nhịp, vừa mạnh mẽ lại vừa loạn xạ.
Rốt cuộc cũng bật cười thành tiếng.
Tôi rời khỏi căn hộ mà Leo thuê cho tôi. Toàn bộ trang sức trân châu mã não, vàng bạc vòng xuyến mà Leo tặng cho tôi, tôi đều không mang theo thứ gì, ngoại trừ chiếc khuy bằng gỗ mà năm xưa tôi đã cắt từ áo của mình ra để khâu lên áo sơ mi cho Leo. Tôi nắm chặt chiếc khuy đó trong lòng bàn tay, không muốn nó lưu lại nơi hoang đường rối rắm này.
Trên đường về nhà, tôi đưa tất cả các số điện thoại của Leo có trong điện thoại di động vào danh sách đen, nói nhỏ với lòng mình rằng: “Tạm biệt, chàng kỵ sĩ mắt xanh của em!”.
Ánh mặt trời bỗng trở nên nhợt nhạt, tôi nheo mắt lại, cảm nhận mặt trời mới mẻ của mùa xuân năm nay.
Bỗng nhiên nhận được điện thoại của An Lương, An Lương nói, Lạc Lạc Tô, tối nay cùng nhau ăn cơm nhé.
Tôi nói, được thôi.
Tắt điện thoại đi, dù rằng ánh mặt trời vẫn dịu dàng như vậy, cũng không ngăn được những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt tôi.
Tình yêu không phải là thứ duy nhất trong thời thanh xuân, nhưng sau khi xa anh rồi, tôi cũng không còn vô tư thưởng thức kẹo mềm vị chanh nữa. Đã biết cuộc sống vốn buồn tẻ không chút ý vị như thế này, vậy những người đàn ông khác bước vào phòng tôi rồi lại bước ra có ý nghĩa gì đối với tôi đây?
Điều đáng sợ nhất là, tôi thậm chí không thỏa mãn với việc “không hẹn mà gặp” với anh, mà lại cố chấp để chờ đợi việc “quay lại vì tôi” của anh.
Mặc xác cái thời thanh xuân thối nát, mặc xác thứ tình yêu xa xỉ!
Tôi loạng choạng bước đi, tôi làm vợ bé của người ta, tôi đi hẹn hò với người khác.
Nhưng...
Đồ Đểu, em vẫn còn, vẫn còn, vẫn còn rất nhớ anh!
Em đã mang tên anh ở sau lưng, có xóa được không?
Chương 16 - Buổi họp lớp
Mùa xuân của năm hai mươi hai tuổi ấy, đã xảy ra không ít chuyện.
Chuyện thứ nhất, chính là Duyệt Duyệt đã có thai rồi, chàng kỵ sĩ của cô ấy đã nhân cơ hội đó cầu hôn với Duyệt Duyêt. Duyệt Duyệt mặc dù không muốn bị trói buộc vào chuyện gia đình sớm như vậy, nhưng không thể cưỡng lại sự nhõng nhẽo quấy rầy của em bé và bố của nó, đành vác bụng bầu tiến vào lễ đường để cử hành hôn lễ. Đêm tân hôn của Duyệt Duyệt, cô ấy cùng tôi ngồi ôn lại những chuyện thú vị đã qua của thời sinh viên. Cô ấy nói rằng, lần đầu tiên nhìn thấy tôi là lúc tôi đang nói chuyện một mình với bồn hoa, cô ấy đã cảm thấy tôi là một người kỳ lạ. Tôi nói với cô ấy rằng, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy đã thề rằng không thể chơi với con người này, vì tôi không thích chơi với cô gái nào xinh đẹp hơn tôi. Tôi lại nói, lần đầu tiên chúng tôi đặt nền móng cho tình bạn thân là khi cùng nhau bỏ học tiết học đầu của giờ học buổi chiều, sau đó, cô ấy còn hồi tưởng về thời tiết khi ấy nóng bức như thế nào… Mặc dù đã là một bà bầu nhưng Duyệt Duyệt vẫn hoạt bát nhanh nhẹn như bốn năm về trước, như khi tôi mới quen cô ấy, mỗi lần kể đến đoạn gì đó kích thích, cô ấy còn hứng chí vỗ đùi, dùng đầu lưỡi liếm liếm mép rồi lại kể tiếp. Đến hai giờ sáng, chồng của Duyệt Duyệt đến yêu cầu tôi trả lại cô dâu để về động phòng, tôi và Duyệt Duyệt mới ôm nhau cùng cười, rồi lại gục lên vai nhau thút thít khóc. Khi tôi cầm tay Duyệt Duyệt trao cho chồng cô ấy, trái tim tôi vô cùng trống rỗng, cảm thấy chỉ cần tôi buông tay ra, những thứ tôi từ biệt, cũng giống như khi tôi từ biệt tuổi thanh xuân, sẽ không bao giờ lấy lại được nữa. Nhưng Duyệt Duyệt lại đang cười, cô ấy nhìn chồng cười một cách vô tư. Vậy là tôi đã phấn chấn trở lại, mừng vì người bạn tốt của mình đã tìm được một hướng đi mới.
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: