Tôi không nói gì nữa.
Sau đó, Duyệt Duyệt nhìn tôi có dụng ý, nói một câu: “Anh trai kết hôn, sau em trai lại không tới tham dự nhỉ?”.
Ly rượu trên tay tôi liền bị đổ ra ngoài, rượu đỏ nhuộm hồng cả tấm khăn trải bàn, đỏ đến nỗi nhìn thấy mà giật mình.
Chương 15 - Vợ bé
Bốn năm học đại học coi như đã kết thúc, An Lương tiếp tục học cao học, tôi và Duyệt Duyệt cùng vào làm cho một công ty ngoại thương. Từ chỗ là bạn học nói nói cười cười thân thiết, chúng tôi trở thành những người bạn tri kỷ, thân thiết hơn.
Tần số hẹn hò giữa tôi vào Leo càng ngày càng dày đặc, chúng tôi có quán bar yêu thích riêng, đôi khi, anh chàng có tính trẻ con Leo còn cao hứng rủ đi chơi game online, thoải mái bắn giết trong quán game. Alawn mới có bạn gái, điều này tôi được biết thông qua Leo. Anh ấy vừa điều khiển con chuột vi tính một cách thành thạo vừa bâng quơ nói với tôi: “Đúng rồi, cậu em họ đã chuyển đến Bắc Kinh ở của anh, chính là Alawn, cậu bạn học hồi cấp ba của em đó... em còn nhớ không?” Trái tim tôi nhói đau một hồi, nhưng giả vờ nói còn nhớ một cách thờ ơ, sau đó liền nghe Leo nói, “Cậu bé đó cuối cùng đã có bạn gái rồi, hôm qua đã gửi một bức ảnh của bạn gái nó cho anh, là một cô bé khá xinh xắn đấy! Thằng nhóc đó mãi vẫn không chịu hẹn hò khiến dì của anh lo lắng đứng ngồi không yên, còn cứ nghĩ rằng nó có vấn đề gì nữa chứ, ha ha ha...” Sau đó, Leo tìm tấm ảnh bạn gái của Alawn mà cậu ấy vừa gửi cho tôi xem, trên màn hình máy vi tính, bên cạnh Alawn là một cô gái, trong trắng, ngọt ngào, khi cười còn có lúm đồng tiền, hai người họ dựa vào nhau dưới gốc cây ngô đồng trong vườn trường Đại Học B, trông tình cảm như vừa mới trao nhau những lời non hẹn biển.
“Ha ha, hay quá.” Tôi cười.
Buổi tối, Leo rủ tôi đi chơi, tôi lần đầu tiên đã từ chối. Tôi nói công ty còn nhiều việc phải xử lý. Sau đó, tôi trang điểm thật đậm, ngồi xe đi đến phía ngoại ô yên tĩnh nhất của thành phố, tìm một quán rượu nhỏ, bụng rỗng, uống đến say mèm.
Nôn rồi lại uống, uống hết rồi lại nôn.
Trên sân khấu có một ca sĩ có mái tóc dài, yêu kiều, gợi tình nhưng không xinh đẹp đang hát góp vui. Giọng hát trầm trầm khàn khàn, hát những bài tiếng Anh xưa cũ mang phong cách u buồn. Tiếng hát rất yếu ớt, lời ca lại sâu sắc. Cô ấy hát rằng: “..Are you still mine, I need your love...”.
Đưa tay xoa mặt một hồi, mới phát hiện ra khuôn mặt mình giàn giụa nước mắt.
Tôi cảm thấy phản cảm bởi sự yếu đuối một cách khó hiểu của mình, nhưng bướng bỉnh không chịu suy nghĩ kỹ xem lý do tại sao. Chỉ hằn học tưới đẫm bản thân mình, hết ngụm này đến ngụm khác thứ rượu tây nồng nặc không pha thêm một chút nước nào ấy.
Chốc chốc lại có nhân viên phục vụ đến đưa một mảnh giấy, bên trên hỏi những câu khiến người ta ghê rợn hãi hùng. Còn có những người bạo gan hơn, đến thẳng trước mặt tôi.
Tôi đều nở một nụ cười rất tươi, nói rằng, xin lỗi, tôi đang đợi bạn.
Đúng vậy, tôi luôn đang đợi bạn, xung quang tôi có biết bao nhiêu chàng trai đủ mọi tầng lớp, nhưng trong sâu thăm tâm hồn tôi, trước sau chỉ có duy nhất một người. Hơn nữa, tôi kiên quyết chờ đợi, kiên quyết đợi cậu ấy quay về.
“Em yêu, em đang đau khổ gì vậy? Thật khiến người khác đau lòng!” Một giọng nói vang lên, tôi ngẩng đầu, liền nhìn thấy một khuôn mặt thanh tú, mái tóc cắt ngắn, đeo một sợi dây chuyền có gắn hình đầu lâu, anh ta nâng cốc của mình lên, chủ động chạm cốc với tôi. Những người đến quán bar uống rượu giải sầu đều có những nỗi niềm riêng của mình, chúng tôi đều đã mệt mỏi đến nỗi không còn để ý tới những thứ khác, chỉ một cái chạm ly khe khẽ, một ánh mắt quan tâm ấm áp là có đủ lý do để cùng nhau uống cạn.
Khuôn mặt trẻ trung ấy có chút gì đó thương xót thật lòng, vuốt ve khuôn mặt của tôi, dịu dàng nói, “Xem em kìa, phấn son nhòe nhoẹt hết cả rồi, trông thật giống với một cô bé lang thang đáng thương”.
Tôi không nói một lời nào, chăm chú nhìn người đàn ông lạ mặt, nhưng mỗi lần anh ta chạm cốc với tôi, tôi liền ừng ực uống một hơi cạn ly. Cuối cùng, anh ta ôm tôi vào lòng, tôi cũng chẳng còn chút sức lực nào mà giãy giụa nữa.
Khi An Lương tìm thấy tôi, tôi đang cùng người đàn ông lạ mặt kia trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt, chúng tôi đang trong một tư thế rất nóng bỏng trên sô pha, tay của anh ta thậm chí còn luồn sâu vào trong cổ áo của tôi. Tôi đang trong tư thế nửa đầy ra nửa sán lại gần thì nhìn thấy đôi mắt đỏ rực những tia máu của An Lương.
Chỉ bằng một động tác dứt khoát, cậu ấy lôi phắt cô gái đang say mềm là tôi dậy, đạp một cái thật mạnh vào người đàn ông kia, nghiến răng nói: “Cút ngay cho tao”.
Sau đó, người đàn ông kia vội vã bỏ đi. Trong cơn thịnh nộ, An Lương chắc chắn không để ý đến cái cổ trơn nhẵn bằng phẳng của anh ta - đó là điều đầu tiên tôi chú ý tới, người đó không có yết hầu, anh ta, cần phải nói là cô ta, là một T. (Viết tắt của Tomboy hoặc Transgender (Transsexual) nói về những người mang giới tính nữ nhưng có xu hướng tự coi mình là đàn ông (khác với lesbian))
Rất nhiều năm sau này, khi tôi nhớ lại cảnh tượng đêm hôm ấy, cảm thấy vô cùng cảm kích tấm lòng của An Lương. Nếu không phải là cậu ấy hỏi Duyệt Duyệt về hành tung của tôi, kịp thời cứu tôi thoát khỏi nhân vật T thanh tú kia, có thể lần đầu tiên của tôi đã bị cống nạp cho nhân vật T trẻ trung kia mất rồi.
Đương nhiên, những điều đó An Lương lại không hề biết, những điều cậu ấy nhìn thấy chỉ là tôi đã làm những chuyện đồi trụy với đàn ông trong quán rượu.
Trong con mắt lờ đờ vì say rượu, lần đầu tiên, tôi nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của một người vốn ôn tồn nho nhã như An Lương. Trái tim trăm nghìn lỗ hổng của tôi có chút run rẩy. Tôi đang đoán xem tiếp sau đó, cậu ấy sẽ làm gì với một người đang đứng không vững như tôi, liệu cậu ấy có tát cho tôi vài cái không. Trong lòng tôi vẫn còn có chút lo sợ, tôi nhớ đến việc lần đầu tiên ra ngoài thuê phòng nghỉ với bạn trai, tôi đã bị Alawn mắng là không biết xấu hổ, nhớ lại lúc đó, Alawn đã hằn học nói với tôi rằng: “Cậu làm tớ thất vọng quá...”.
Nhưng cậu ấy không đánh tôi, cậu ấy thậm chí không nói một lời nào cả. Khi cậu ấy quay mặt lại nhìn tôi, đôi mắt đã hồi phục lại nét ôn hòa vốn có, rồi cậu ấy cởi áo khoác ngoài ra, quấn nó quanh người tôi, thận trọng bế bổng tôi lên bằng cả hai tay.
Sau khi bước ra khỏi quán rượu, cậu ấy đưa tôi vào trong chiếc BMW của mình, sau đó tôi đã ngủ thiếp đi trong bầu không khí ấm áp và mùi nước hoa Eau de Cologne.
Ngày hôm sau, tôi giả vờ như ngây dại, không còn nhớ chút gì cả, tôi hỏi An Lương xem tối qua khi trở về, tôi có nói câu gì không. Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái, nói tôi uống say rồi, toàn nói những lời mơ hồ. Tôi không can tâm, tiếp tục truy hỏi. An Lương nói: “Cậu nói ;cơ thể em, đã gìn giữ suốt hai mươi mốt năm là vì anh’.” Sau đó, mặt tôi đỏ lựng lên, cũng may mà An Lương không dò hỏi kỹ xem là gìn giữ cho ai. Chuyện này đã trôi qua như vậy.
Mối quan hệ của tôi và An Lương cứ bình thản giậm chân tại chỗ như vậy. Duyệt Duyệt thường xuyên trách mắng tôi, nói tôi đối xử tàn nhẫn với An Lương, bởi vì tôi chưa từng coi cậu ấy là người yêu, còn cậu ấy trước sau luôn giữ mình như vàng ngọc là vì tôi. Tôi cũng rất muốn đối xử với An Lương nhân từ hơn một chút, vì vậy, tôi đã dọn tới sống chung với Leo.
Leo thuê cho chúng tôi một căn hộ, trong đó có đồ dùng nhà bếp kiểu u tinh xảo, hoàn chỉnh nhưng tôi chưa hề nấu ăn. Tôi cảm thấy nấu ăn cho đàn ông là nghĩa vụ ngọt ngào của người làm vợ, tôi không phải là vợ của anh ấy, tôi chỉ là người thứ ba....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: