Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng nhưng thân thuộc vang lên phía trên đầu tôi: “Không cần tìm nữa, tôi không cần đâu”.

Tôi không ngẩng đầu lên, không cần nhìn cũng biết đó là Alawn. Tôi hiểu cậu ấy đến nỗi chỉ cần nghe hơi thở nặng hay nhẹ cũng đủ phân biệt được biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy lúc đó là vui hay buồn.

“Tớ tìm đồ của tớ, liên quan gì đến cậu!”. Tôi nức nở nói.

“Vậy cậu tiếp tục đi.” Alawn nói bằng một giọng lạnh lùng từ tước tới giờ chưa từng có, khiến tôi vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa cảm thấy sợ hãi.

Bỗng nhiên tôi sờ phải một đống phân của một động vật, nhày nhày nhụa nhụa dính hết cả vào tay, vừa hôi thối vừa buồn nôn, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức không kìm nén được òa lên khóc nức nở.

“Không cần lần nào cũng dùng nước mắt để che đậy hành vi tội lỗi của mình, người trưởng thành cần phải chịu trách nhiệm về việc của mình làm! Không muốn tìm thì mau đi về đi”. Alawn vẫn tiếp tục đứng xa buông những lời lạnh lùng.

“Không cần cậu quản!” Tôi nổi giận túm lấy đống phân ban nãy ném về phía cậu ấy.

Alawn không tránh kịp bị ném trúng người, phẫn nộ nói: “Cậu là đồ không biết lý lẽ!”.

“Cậu cút đi! Tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa!”

“Được! Tôi cút!” Sau đó, cậu ấy thực sự biến đi mất rồi.

Nhìn bóng dáng mất hút trong bóng đêm không một chút vương vấn của cậu ấy ngay sau đó, lần đầu tiên tôi biết thế nào là lòng dạ sắt đá của đàn ông. Lúc tốt đẹp thì mềm mại ân cần như nước, một khi đã quyết tâm ra đi, người ta sẽ đi một cách vô cùng đường hoàng mà dứt khoát.

Tôi tiếp tục bò cả lên bãi cỏ để lần tìm, khóc lóc một cách vô cùng thương tâm, thậm chí còn suýt nữa thì ngất đi vì ngạt thở. Có hạt bụi bay vào mắt đang đỏ ngàu, sưng húp, tôi liền đưa tay lên dụi mắt, khiến bộ dạng trở nên vô cùng lem luốc.

Cuối cùng, khi sắp đến mười giờ tối, dưới ánh đèn đường, một đốm sáng nhỏ bé lọt vào tầm nhìn của tôi, tôi lao tới như bắt được báu vật, rón rén thở khẽ, vạch tìm trong đám cỏ, chiếc khuyên tai gắn kim cương quen thuộc đó đang nằm ngay trước mắt, phát ra những tia sáng yếu ớt.

Tôi lập tức moi nó lên, cẩn thận phủi sạch bụi đất bám lên đó, lại cọ cọ vào vạt áo cho thật sạch, nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Nhớ lại sự tuyệt tình của chủ nhân viên kim cương, nước mắt tôi lại lã chã rơi xuống.

Lúc đứng dậy, bởi vì đã quỳ quá lâu, hai chân tôi bị tê cứng, suýt nữa thì ngã nhào xuống. Cũng chính chỗ này đây, tôi nhìn thấy một bóng đen quen thuộc nép bên cạnh cành cây, nhanh chóng biến đi mất.

Tôi nhìn nhưng không để tâm, quay trở về ký túc. Cũng chẳng buồn để ý Duyệt Duyệt đang bịt mũi hét lên: “Trời ạ! Cậu bị rơi xuống hố phân hay sao thế?”.

Tôi đem chiếc khuyên tai có gắn viên kim cương cùng tình cảm của chủ nhân của nó cẩn thận cất giấu tận nơi sâu nhất trong chiếc hộp đựng đồ trang sức của mình.

Tôi nghĩ, kim cương, bản thân nó đã đại diện cho sự vĩnh hằng rồi.




Chương 12 - Nụ hôn của kỵ sĩ


Cứ mỗi trận đá bóng, An Lương đều mời tôi đi xem. Cậu ấy mời tôi, tôi liền đi. Thực ra trong trường học, An Lương được rất nhiều bạn gái chú ý, nhưng cậu ấy lại luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không thân mật với bất kì bạn gái nào cả, chỉ nói chuyện với một mình tôi. Tôi vừa cảm động vừa hổ thẹn day dứt, sợ sẽ làm cậu ấy lỡ dở. Lần nào cậu ấy cũng mỉm cười nói rằng không sao cả. Vậy là, xem cậu ấy đá bóng, giữ hộ quần áo trở thành cách duy nhất để tôi có thể báo đáp chân tình đó. Những cô gái khác, khi xem bạn trai của mình thi đấu trên sân đều khua chân múa tay, hò hét cổ vũ tinh thần cho họ cố gắng, duy chỉ có mình tôi luôn im lặng. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi trong một góc khuất nhất.

Cho dù tôi ngồi ở đâu, An Lương vẫn có thể chỉ cần quay đầu lại là phát hiện ra, sau đó vẫy vẫy tay về phía tôi.

Tôi vốn dĩ không thích giao lưu với ai khác, giờ đây càng trở nên ít nói hơn nhiều.

Duyệt Duyệt lo lắng cho tôi, để khuấy động không khí, cô ấy vừa đùa vừa nói: “An Lương là chàng trai không tồi, có thể cậu ấy thật sự thích cậu, cậu thử nhận lời hẹn hò với cậu ấy xem sao.”

Đối với trò đùa này, tôi thường chỉ mỉm cười cho qua chuyện.

Không có tin tức gì của Alawn, nhưng có tên của cậu ấy, phía sau lưng tôi, bên trên cạp quần.

Cách ba bốn ngày, Leo lại hẹn gặp tôi. Anh ấy đã có một thời gian học vẽ tranh, đôi khi chúng tôi cùng đi đến một thị trấn cổ kính để vẽ phác họa, ngắm nhìn đám mây trắng với những hình dạng kì lạ lướt qua những con phố cổ in đầy dấu ấn lịch sử; có lúc lại đến quán cà phê ngồi chơi, tâm tình mọi chuyện. Anh ấy nói rằng bạn gái anh ấy rất ngang ngược, nhưng lại rất có ích cho sự nghiệp của anh ấy, không thể đắc tội được; anh ấy nói áp lực của cuộc sống quá lớn, mọi người xung quanh đều nhìn nhận anh là một người xuất sắc, thực ra, anh ấy cũng chỉ là một người bình thường. Nói đến đây, anh ấy thường cười lớn hỏi tôi: “Tiểu Lạc Lạc có cảm thấy anh là siêu nhân không?”.

Vậy là tôi liền trả lời một cách nghiêm túc: “Em cảm thấy anh là một kỵ sĩ.” Anh ấy sững người lại một chút, sau đó ân cần xoa lên tóc tôi.

Có khi Leo cũng đưa tôi tham gia những buổi tối gặp gỡ bạn bè, đi nói chuyện với những bậc học giả uyên bác, đến những buổi tiệc rượu cao cấp; đi dùng bữa tối ở những nơi mang đậm phong cách Trung Quốc cổ xưa, thưởng thức phong cách Tần Hán, thưởng thức hoa nở hoa tàn. Đi hát Karaoke, đi leo núi, đi chơi tennis. Có người bạn còn lầm tưởng tôi là bạn gái anh ấy. Ban đầu Leo còn nghiêm mặt ngăn cản những lời đàm tiếu đó: “Đừng nói lung tung, cô ấy còn nhỏ, cô ấy chỉ là em gái tôi thôi.” Sau đó thì anh ấy cũng chẳng buồn biện minh nữa, nghe những lời phán đoán anh ấy chỉ thường nhún nhún vai, sau đó nhìn tôi cười một cách chẳng biết phải làm thế nào, nói: “Có phải là do chúng tôi quá đẹp đôi không?”

Vẫn chẳng có tin tức nào của Alawn. Tên của cậu ấy vẫn ở sau lưng tôi, khắc trên máu thịt tôi, khắc một cách sâu đậm mà quả cảm.

Từ sau khi tuyệt giao Alawn, đêm nào tôi cũng nằm mơ. Có những lúc mơ thấy Alawn đến dỗ dành tôi, cầu xin làm lành với tôi, nhưng đợi tôi vừa đồng ý làm lành rồi, cậu ấy lại đi mất, bỏ lại một bóng dáng tuyệt tình. Xem ra, hình ảnh bỏ đi hôm đó của Alawn quả thực đã trở thành một cú sốc tinh thần đối với tôi. Buổi sáng, tôi thường tỉnh giấc trong nước mắt. Có khi tôi mơ thấy tôi và Alawn không hề cãi cọ, chúng tôi vẫn hòa hợp như trước đây. Khi tỉnh dậy, ngẩn ngẩn ngơ ngơ, cẩn thận hồi tưởng lại giấc mơ đó, cảm thấy sao chân thực đến vậy. Nhưng càng là những giấc mơ đẹp chân thực, sau khi tỉnh dậy càng cảm thấy bản thân bị hiện thực tàn khốc công kích đến nỗi mình đầy thương tích. Nỗi đau như cắt ruột này còn mãnh liệt hơn nỗi đau trước đây khi tôi bị An Lương bỏ rơi nhiều. Nó gần như là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời.

Alawn rốt cuộc đã thật sự rời xa rồi.

Duyệt Duyệt không chịu được nói: “Nếu nhớ cậu ấy như vậy thì gọi điện cho cậu ấy đi! Sao lại phải dày vò bản thân mình! Sĩ diện quả thực quan trọng đến thế sao?”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây