Mỗi lần, khi Leo có cử chỉ thân mật với tôi, Alawn thường nhìn tôi chằm chằm. Sau khi bị tôi phát hiện ra, lại ngạo mạn quay đầu đi. Vì muốn báo thù cậu ấy, tôi càng cố ý nép sát vào Leo hơn, nhìn khuôn mặt đau khổ vì bị tổn thương của cậu ấy, lòng tôi lại cảm thấy vô cùng thoải mái! Khiến tôi nhớ đến một câu nói của ai đó: Biết anh sống một cách khó nhọc, em liền yên tâm rồi. Tôi cảm thấy tâm lý của mình đang đúng với câu nói đó.
Hôm đó, Leo đã uống không ít. Anh ấy nắm lấy tay tôi, nói đã lâu lắm rồi chưa được vui như thế này.
Leo bỗng nhiên hỏi tôi: “Tiểu Lạc Lạc, em có thích anh không?”.
Khi anh ấy hỏi tôi câu đó, tôi vốn quay sang nhìn Alawn, cậu ấy đang sa sầm nét mặt, ừng ực uống rượu, cậu ấy nhìn thấy Leo đang nắm tay tôi. Ý tứ của cậu ấy rõ ràng là lòng dạ Tư Mã Chiêu, đến người ngoài đi đường cũng biết (司馬昭之心, 路人偕知: Thành ngữ Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân giai tri. Hàm ý lòng dạ hiển hiện rõ ràng ra bên ngoài, đến người đi ngoài đường cũng có thể nhìn ra. Tư Mã Chiêu là đại thần của nước Ngụy thời Tam Quốc, kết bè đảng khuynh đảo triều chính. Sau này, con là Tư Mã Viêm lập đổ nhà Ngụy lập nhà Tấn). Chính vào lúc đó tôi nghe được câu hỏi của Leo, tôi vội vàng quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn Leo. Cặp đồng tử xanh đẹp đẽ đó không hề có chút đùa giỡn hay xảo quyệt nào cả, chỉ chăm chú nhìn tôi.
Một lát sau, trong ánh mắt chờ đợi của anh ấy, tôi gật đầu đúng như thực tế, tôi nói, thích.
“Có thật không?” Anh ấy bị kích động như một đứa trẻ, nắm chặt lấy tay tôi.
“Có thật không?”
Tôi gật đầu một cách nghiêm túc, nhưng lại khẽ liếc nhìn về phía Alawn. Cậu ấy đang nói chuyện với một cô gái có khuôn ngực đầy đặn. Cậu ấy đón ly rượu từ tay cô gái đó, nhấp một ngụm rồi nở nụ cười phóng đãng. Cô gái đó cũng đang cười, lúc đó, sóng tình cuồn cuộn.
Không hiểu tại sao, một cảm giác chua xót nghèn nghẹn trào dâng trong cổ họng tôi, tôi quay đầu lại, nói với Leo bằng một giọng rất to: “Thật ấy! Em thích anh! Anh là người đàn ông đẹp trai nhất, phong cách nhất mà em từng gặp, là thần tượng của em, là kỵ sĩ trong giấc mơ của em, là vị anh hùng tài giỏi! Em sùng bái anh, em thích anh! Leo!” Tôi cố gắng điều chỉnh sao cho giọng nói thật to để ai có mặt trong phòng cũng có thể nghe thấy được. Tất cả mọi người đều nhìn tôi kinh ngạc. Ngay sau đó liền ồ lên, phấn khích cổ vũ, trách đùa rằng chúng tôi không nên thể hiện ân ái nơi công cộng.
Leo rõ ràng không ngờ rằng một cô gái luôn thùy mị, nho nhã như tôi lại có thể thổ lộ tình cảm với anh ấy trước mặt nhiều người như vậy. Anh ấy hưng phấn nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập xúc động, giống như những con sóng bạc đầu ở biển lớn. “Có thật không?” Đầu anh ghé sát vào tôi, khẳng định lại lần cuối cùng, giống như say mà không phải say, ánh mắt lim dim mơ màng.
“Thật!” Tôi khẳng định.
Ngay sau đó, Leo hôn tôi.
Leo một tay giữ đầu tôi, một tay vòng qua eo tôi. Ban đầu là nhè nhẹ chạm vào môi tôi như muốn do thám, sau đó, đôi môi gợi cảm rắn chắc của anh ấy mở rộng ra, nuốt gọn lấy đôi môi tôi, lưỡi anh ấy đưa sâu vào miệng tôi, tôi hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay anh ấy.
Nụ hôn đầu đời của tôi là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước cùng với Alawn trong một trò đùa ác ý, vì vậy, tôi hoàn toàn chưa có chút khái niệm nào về hôn cả. Đối diện với nụ hôn lãng mạn của Leo, chỉ một lát sau, tôi đã choáng váng không chịu nổi nữa.
Kinh nghiệm của anh ấy cùng với sự rụt rè của tôi kết hợp lại thành sự hứng khởi. Khi Leo buông tôi ra, khuôn mặt tôi đã đỏ bừng lên từ lâu rồi, đã hoàn toàn không ý thức được mình đang ở đâu. Phải rất lâu sau tôi mới dần dần định thần lại, ngây ngây sờ lên môi của mình, không dám tin rằng thần tượng trong lòng vừa hôn mình.
“Anh anh anh... sao anh lại hôn em.” Tôi ngây ngô hỏi.
Leo bật cười ha hả, giống như tôi vừa hỏi một câu hỏi ngốc nghếch vậy. Anh ấy trìu mến vuốt tóc tôi, ghé sát vào tai tôi nói: “Em biết không, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã muốn hôn em rồi. Chỉ có điều em còn quá nhỏ, anh sợ làm tô thương đến em, nhưng, anh không thể đợi em lớn thêm nữa, Lạc Lạc yêu quý ạ”.
Trước những lời tình tứ thẳng thắn như vậy, mặt tôi càng đỏ ửng.
Tiếng reo hò và vỗ tay của mọi người đã kéo tôi về với thực tại. Tôi vội né tránh ra khỏi vòng tay của Leo, theo bản năng liếc nhìn về phía Alawn ngồi. Leo biết tôi xấu hổ, cũng mỉm cười buông tôi ra.
Tôi đưa mắt tìm quanh một vòng, không thấy bóng dáng của Alawn trong phòng.
Cậu ấy đi rồi chăng, tôi cuối cùng đã nhẫn tâm báo thù cậu ấy, lại có được nụ hôn của thần tượng, lẽ ra tôi phải mãn nguyện rồi chứ.
Nhưng sao trái tim của tôi, giống như đã bị ánh mắt tuyệt vọng của Alawn làm thủng một lỗ, lỗ thủng đó vẫn đang rỉ máu, đang không ngừng lớn dần lên...
Chương 13 - Một phần tư cuộc đời
Hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy Leo uống say, rõ ràng là anh ấy đã rất vui. Anh ấy và đám bạn đều uống say đến quên cả trời đất, đổ gục xuống bàn không còn biết gì nữa.
Tôi cũng hoa mắt chóng mặt, có phần không xác định nổi phương hướng, lúc đứng lên đi vệ sinh, cuối cùng cũng chẳng còn ai đi theo để bảo vệ.
Từ nhà vệ sinh bước ra, tôi bị một người đàn ông cao lớn kéo nhanh ra khỏi quán karaoke. Một tay anh ta bịt chặt miệng tôi để tôi không thể nào kêu cứu lên được.
Là Alawn. Đôi mắt cậu ấy đỏ ngầu, lôi tôi ra ngoài. Bàn tay cậu ấy dùng lực rất mạnh, khiến tôi cảm thấy đau. Nhưng tôi chú ý đến đôi mắt của cậu ấy. Đôi mắt đau thương đến nỗi giống như một con chó cùng đường đang hoảng sợ.
“Cậu làm gì vậy? Lại điên rồ gì nữa đây!” Sau khi bị lôi ra ngoài, vừa nhận được sự tự do, tôi đã xông thằng vào cậu ấy hét toáng lên.
Đêm đông, ngày lễ ngọt ngào cũng không thể chống đỡ được cái lạnh thê lương của gió bắc. Tôi không mặc áo khoác, đứng trong gió lạnh đến nỗi run lên cầm cập.
Alawn lẳng lặng cởi áo khoác của cậu ấy ra, khoác lên người tôi.
Tôi lạnh lùng cởi nó ra, ném xuống đất.
Alawn không nói câu gì, nhặt áo lên, cương quyết khoác lên người tôi.
Nỗi tức giận trong tôi lại nổi lên, tôi lại cởi ra, ném xuống đất.
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại. Hai chúng tôi đều không ai nói gì nhưng nhất quyết không ai chịu nhường ai.
Cuối cùng, Alawn đã chịu thỏa hiệp. Cậu ấy không còn cong lưng nhặt chiếc áo khoác bị ném xuống nữa, chỉ đờ đẫn nhìn tôi. Mái tóc lòa xòa màu hung vàng, đôi lông mày khẽ cau lại, đôi mắt vốn dĩ tươi cười hớn hở giờ đây lại đang đau khổ. Trong đêm Noel, ánh mắt trống rỗng, dáng người cô đơn, tăng thêm sự tiêu điều hiu hắt cho ngày lễ.
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì!” Tôi không chịu nổi nữa rồi, mở lời trước.
“Cậu có biết Leo đã có bạn gái rồi không.” Cậu ấy nói, giọng nói khản đặc tới nỗi lòng tôi cảm thấy vô cùng xót xa.
“Biết.”
“Quan hệ giữa cậu và Leo là gì.”
“Không biết”
“Quan hệ không rõ ràng, sao cậu lại để anh ấy hôn cậu!” Cậu ấy bỗng dưng như một con sư tử tức tối lồng lộn, gầm lên khiến tôi đau nhức cả màng nhĩ.
“Tớ không biết liêm sỉ mà!” Tôi cố ý dùng câu nói mà cậu ấy dùng để mắng tôi để chọc tức cậu ấy, liền nhìn thấy cục yết hầu trên cổ cậu ấy khẽ động đậy.
Sau đó Alawn hoàn toàn không khống chế được nữa. Cậu ấy kéo mạnh người tôi. Tôi đang đứng không vững liền trượt ngã vào cậu ấy. Tôi nói cậu làm gì vậy, lời còn chưa nói xong, miệng đã bị cậu ấy bịt chặt. Từ đó về sau, tình cảm bạn bè trong sáng giữa tôi và Alawn đã hoàn toàn biến mất theo cơn gió của đêm Noel....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: