The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Tôi giãy giụa rồi ngồi bệt xuống đất, bắt đầu khóc nức nở, liên tục kêu đau đầu.

Leo càng ôm tôi chặt hơn, khe khẽ an ủi: “Đau không? Lát nữa uống chút trà xanh sẽ không còn đau nữa đâu, Tiểu Lạc Lạc ngoan nào... thật sự là không nên đưa em đến!” Anh ấy ôm tôi, đi về phía khách sạn gần đó.

Người tình trong mộng của tôi, người đàn ông đầu tiên khiến tôi sùng bái và ngưỡng mộ điên cuồng trong đời, lúc này đây anh ấy gần tôi như vậy, tôi đang nằm trong vòng tay anh ấy. Nếu như, đêm nay thật sự xảy ra chuyện gì, ấy là bởi cái cau mày lo lắng cho tôi của anh... tôi không có tư cách nào chống đối? Bởi vì trước mặt anh, mọi thứ, cho dù là thứ nhỏ bé nhất trong tim tôi đều cam tâm tình nguyện rồi.

Tôi cuối cùng cũng thì thầm vào tai Leo: “Anh ... là kỵ sĩ chân chính trong lòng em.”

Ngay sau đó, tôi chẳng còn biết gì nữa.

Sáng hôm sau, vừa cựa mình thức giấc, tôi chỉ cảm thấy đau đầu một cách khủng khiếp.

Mở mắt ra nhìn, chỉ thấy một căn phòng lạ lẫm, máy điều hòa không khí đang bật, ga trải giường màu trắng tinh, tôi đang nằm vùi giữa đống chăn.

Tôi cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối hôm qua, đêm, quán bar, Leo, khiêu vũ, say rượu, sau đó, vì đã quá muộn nên không thể về trường học được, Leo đã đưa tôi đến khách sạn... khách sạn!

Tôi sờ soạng lên người mình, hết rồi, tôi... lúc nãy chỉ mặc mỗi chiếc quần lót! Lúc bấy giờ tôi mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại, trong phòng không có ai cả, Leo không biết đã đi đâu từ lâu rồi, còn tôi, tại sao lại không mặc quần áo. Tôi đã bị thất thân rồi ư? Nhưng tôi không thể nhớ được điều gì cả. Tôi bỗng cảm thấy lo sợ, cảm thấy có lỗi với bố mẹ, cảm thấy tủi nhục, cảm thấy bản thân mình thật dâm đãng, thật tầm thường.

Lúc đó có người gõ cửa, tôi cảnh giác lấy chăn che người mình lại, hét to lên: “Ai đấy?”

Người đó mở cánh cửa từ phía bên ngoài. Một cô khoảng trên dưới năm mươi tuổi bước vào, nói với tôi bằng một gương mặt không chút biểu cảm: “Cô tỉnh dậy rồi à? Đây là quần áo của cô, đã được giặt sạch rồi”

Tôi đón lấy quần áo của mình, nghi ngờ hỏi: “Ai bảo cô mang quần áo của cháu đi giặt khô vậy?”

“Anh trai người nước ngoài của cô! Hôm qua, anh ấy đưa cô vào khách sạn, thuê phòng xong liền bảo tôi giúp cô thay quần áo và đi luôn. Quần áo của cô bẩn hết cả, cũng là do anh ấy dặn tôi mang đi giặt.”

“Ồ”, tôi thở phào một hơi dài, coi như đã được một phen hoảng hồn. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng lại cảm thấy thất vọng, thấy rằng mình chẳng có chút hấp dẫn nào đối với Leo cả.

Tôi hỏi cô phục vụ xem mấy giờ rồi, tôi giật mình khi nhận được câu trả lời: “Bốn giờ”

“Cái gì? Bốn giờ chiều?” Hôm nay tôi còn phải lên lớp nữa chứ.

Tôi vội vàng mặc quần áo rồi lao ngay về trường.

Thế giới bên ngoài trong lành, tươi mới đến nỗi tôi càng cảm thấy bất ổn, tôi dường như đang trốn chạy khỏi khách sạn, tự cảm thấy mình là một phụ nữ toàn thân ô uế. Tôi cũng không dám ngẩng đầu lên, sợ nhìn thấy sự coi thường và khinh bỉ từ ánh mắt của những người đi đường – một nữ sinh trốn học, thuê phòng ngủ với đàn ông!

Trong taxi, điện thoại di động vừa bật lên liền nhận được hơn năm mươi tin nhắn, hơn ba mươi lời nhắn. Trong đó có hai tin nhắn của Duyệt Duyệt, số còn lại đều là của Alawn!

Còn chưa kịp định thần, màn hình lại hiện lên cuộc gọi từ số của Alawn. Tôi đã làm một việc xấu xa, nên đã nghe điện thoại trong một tâm trạng thấp thỏm.

“Phù thủy Gà Mên, cậu chết dí ở đâu thế hả?” Giọng nói của Alawn sắp làm tôi thủng cả màng nhĩ.

Tôi nhớ lại lời dặn dò của mình với Duyệt Duyệt, vậy là nên giả bộ yếu ớt nói, tớ đang ở trong bệnh viện.

“Bệnh viện cái đầu cậu! Duyệt Duyệt đã nói cho tớ biết hết rồi, cậu không bị bệnh! Cậu đang ở đâu nói mau lên!" Alawn lại còn mắng tôi! Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy nổi giận với tôi như vậy khiến tôi càng thêm lo lắng. Trong lòng thầm nguyền rủa kẻ phản bội Duyệt Duyệt một trận.

Sau đó, tôi đành phải nói tôi đang ở trường.

“Trường cái đầu cậu! Ta đây đang ở trường của các cậu đây! Cậu còn muốn tiếp tục nói dối à? Có muốn tớ nói cho mẹ cậu biết không?” Đầu dây bên kia, Alawn đã trở nên vô cùng tức giận rồi. Người ta nói, thường xuyên đi lại bên sông, làm gì có chuyện giầy không ướt, sao tôi lần đầu tiên ra bờ sông, đã làm ướt hết cả giầy rồi thế này.

Tôi vô cùng lo lắng, lời nói dối bị vạch trần ngay trước mặt khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Chó cùng cắn dậu, tôi hét lên trong điện thoại với Alawn: “Cậu dựa vào cái gì mà quát tháo thế hả?!”.

“Cậu đi qua đêm không về trường mà còn biện minh nữa hả! Một đứa con gái, sao lại không biết xấu hổ như thế chứ!” Alawn hét lên.

Tôi đã bị kích động làm cho hoàn toàn nổi giận, bởi vì lời nói của cậu ấy như một mũi kim vừa châm vào đã rớm máu, không chút nương tình, khiến tôi không có cách gì chống lại được. Tôi nghĩ thầm, Alawn cũng chẳng phải là gì của tôi cả, dựa vào đâu mà đòi quản tôi, tôi có biết xấu hổ hay không cũng đâu đến lượt cậu ấy dạy bảo! Vậy là tôi ngắt cuộc gọi của cậu ấy. Alawn tiếp tục gọi, tôi nhẫn tâm tắt máy luôn. Lúc bấy giờ mới phát hiện ra, tay của tôi đang run rẩy.



Chương 11 - Viên kim cương


Vừa rụt đầu rụt cổ về đến trường, tôi đã bị Alawn tóm gọn. Cậu ấy túm lấy áo tôi, xoay cứng vai tôi lại rồi hét lên: “Cậu đã đi đâu vậy hả? Tớ hỏi cậu, cậu đã đi đâu! Lại còn đi suốt đêm không về trường! Còn sai Duyệt Duyệt bày trò nói dối để lừa tớ! Cậu làm tớ thất vọng quá!”

Duyệt Duyệt yếu ớt theo sau Alawn thảm thương nói: “Lạc Lạc, cậu nói thật đi, không nói thì phòng kí túc xá của bọn mình sắp bị cậu ấy phá tung hết cả lên rồi...”

An Lương cũng bị kinh động rồi, khuôn mặt đầy vẻ quan tâm hỏi tôi đêm qua cũng đã đi đâu. Nhiều người như vậy nhiều đôi mắt như vậy, tôi phải nói thế nào với họ đây, rằng tôi đã đến quán bar, đã uống rượu say đã cùng đàn ông đi thuê phòng ngủ... Tôi xấu hổ đến mức sắp sửa ngất đi được, mà câu nói tôi làm cậu ấy thất vọng của Alawn lại càng khiến tôi sợ hãi vô kể.

“Nói đi! Cậu câm rồi à?” Alawn túm lấy tay tôi, kéo mạnh một cái, tôi vốn đã hoa mắt chóng mặt đứng đang không vững liền ngã nhào xuống đất.

Duyệt Duyệt cao giọng hét lên, An Lương chạy lại đỡ tôi dậy.

Những người xung quanh vây lại vì tò mò càng ngày càng nhiều, mọi người nhìn thấy chúng tôi với ánh mắt hiếu kì.

“Đồ Đểu, Alawn!” Tôi vừa xấu hổ vừa tủi nhục vừa tức giận, bật ngay dậy, càng dấn sâu vào lầm lỗi chỉ thẳng vào Alawn mắng nhiếc “Cậu sao vậy hả? Cậu muốn đánh tớ ư? Cậu là bố tôi? Là hiệu trưởng của tôi? Cậu quan tâm tôi đi đâu ư, tôi đi sa đọa hay đi lang thang, tôi qua đêm hay không về trường hay đi bán mình mua vui thì liên quan gì đến cậu!”.

“Tớ... Phù thủy Gà Mên, cậu ngã có đau không?” Alawn thấy tôi bị ngã, khuôn mặt lộ rõ vẻ ân hận, chỉ muốn hỏi thăm tôi, không hề truy cứu chuyện gì khác.

Tôi bắt đầu được thể lấn tới, đem tất cả nỗi bực dọc đổ hết lên đầu cậu ấy, giống như một bà cô mắng chửi nơi đầu đường xó chợ, nhảy lên chồm chồm chỉ vào Alawn: “Không cần cậu quan tâm! Tốt nhất là cậu đẩy tôi ngã chết đi! Từ nhỏ đến lớn, cậu đều quản lý tôi như vậy, tôi làm chuyện gì, cậu đều hỏi, đều quản lý cả! Cậu dựa vào cái gì? Rốt cuộc cậu cho mình là ai? Là cái gì của tôi? Dựa vào đâu để quản lý tôi? Cậu nói! Cậu nói! Ai cho cậu cái quyền đó? Tôi thật sự rất ghét cậu! Căm ghét cậu!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây