WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Tôi nói: “Không phải vấn đề sĩ diện. Mà là đã chẳng còn ích gì nữa rồi. Tớ hiểu con người Alawn. Nếu cậu ấy muốn làm lành, nhất định sẽ gọi điện trước. Da mặt cậu ấy đặc biệt dày. Hơn nữa, cứ cho là cậu ấy tìm tớ làm lành, tớ cũng không đồng ý. Làm bạn với cậu ấy thật mất tự do. Tớ giờ đây tự do tự tại biết bao nhiêu, muốn đi đâu thi đi, muốn hẹn hò với ai thì hẹn hò với người ấy, không bị gò bó, không bị trói buộc, không dây dưa phiền hà.” Càng nói càng cảm thấy thê lương, ngẩng đầu lên, nước mắt đã ngân ngấn đầy khóe mắt.

Thực ra, tôi quá hiểu Alawn. Cậu ấy vốn có định kiến về tình cảm. Trước đây, ngay cả việc thấy bạn gái nào thân thiết với tôi, cậu ấy cũng cảm thấy khó chịu. Cậu ấy không thể tha thứ cho một đứa con gái không có lòng tự trọng như vậy được.

Duyệt Duyệt nói, thật không thể chịu nổi các cậu nữa.

Sắp đến ngày lễ Noel rồi, đâu đâu cũng tràn ngập bầu không khí lễ hội ngọt ngào. An Lương và Leo cũng hẹn tôi đi chơi vào đêm Bình An. Tôi đau đầu không biết phải nhận lời ai nữa. Duyệt Duyệt lại bắt đầu bình luận về Leo, Duyệt Duyệt nói Leo không thể tin tưởng được, rõ ràng có bạn gái lại còn dụ dỗ nữ sinh trong trắng nữa chứ. Tôi cũng không muốn giải thích. Tôi thực sự đã thay đổi đến nỗi càng ngày càng lười biếng, ngay cả một chút sức lực để nói cũng muốn lưu giữ lại.

Duyệt Duyệt vẫn đánh giá cao An Lương, cô ấy nói An Lương là người tốt, đẹp trai lại lạnh lùng, đá bóng cũng rất cừ, lại cũng rất phong độ, thành thực, không bao giờ trăng hoa, luôn giữ bản thân mình trong sạch... Những ưu điểm nho nhỏ ấy được tổng kết thành một tràng dài. Tôi bỗng nhiên nhận ra, tôi hỏi cậu ấy tốt như vậy, có phải là cậu đã thích cậu ấy rồi không?

Duyệt Duyệt vừa nghe thấy câu nói đó, làm rơi mất một cốc cà phê, đánh vỡ luôn một chiếc gương nhỏ, sau đó vừa xua tay vừa lắc đầu, ấp a ấp úng nói: “Đâu có thích! Đâu có thích gì đâu!” Vừa nói vừa lấy tay ôm mặt chạy ra khỏi phòng.

Tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. Duyệt Duyệt thích An Lương. Hóa ra, một người mạnh dạn như Duyệt Duyệt, cũng có lúc lộ rõ vẻ mềm mại, thẹn thùng của một cô gái trước một chàng trai mình yêu mến.

Vậy là tôi từ chối An Lương, nhận lời đi chơi với Leo.

Leo tỏ rõ vẻ vui sướng. Đây là ngày lễ quan trọng nhất của người phương Tây bọn họ. Anh ấy hy vọng được đón ngày lễ bên người mà anh ấy coi trọng nhất. Bạn gái anh ấy phải về Pháp, Leo nắm tay tôi nói, ngoài bạn gái anh ấy ra, người em gái bé nhỏ là đây chính là người mà anh ấy coi trọng nhất trong lòng.

Biết tôi từ chối An Lương, Duyệt Duyệt phập phồng giáo huấn tôi một hồi. Vậy là tôi hướng dẫn cô ấy chọn một món quà thật ý nghĩa tặng cho An Lương, hẹn cậu ấy đi xem phim hay uống cà phê gì đó. Nếu không, một mình cậu ấy đi đón Noel cũng thật cô đơn. Duyệt Duyệt ngại ngùng hồi lâu, cuối cùng cũng đỏ mặt đồng ý. Hóa ra, cô gái ngốc nghếch này ngay cả chuyện hẹn hò yêu đương thế nào cũng không hiểu rồi.

Một đêm trước đêm Bình An, An Lương đợi tôi phía dưới khu ký túc xá. Thân hình rắn rỏi của cậu ấy đang nghiêng nghiêng dựa vào gốc cây hoa quế dưới sân ký túc xá nữ, không hề động đậy. Đêm hôm đó, mặt trăng rất to, không biết có phải do được ánh trăng trắng bạc bao phủ hay không, nụ cười của An Lương vô cùng dịu dàng.

Nhìn thấy tôi, cậu ấy liền đứng thằng người lên nói, cậu đến rồi à.

Tôi thấy cậu ấy vẫn giữ khuôn mặt hay cười như xưa, những lời nói liên quan đến việc từ chối bỗng nhiên khó thốt thành lời.

Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nhanh chóng biến mất trên cửa sổ phòng ở của tôi.

Vậy là, tôi nghiêm túc nói: “An Lương, Noel tớ có hẹn rồi, cảm ơn lời mời của cậu”. Nói xong, không dám nhìn cậu ấy một cái, tôi quay người đi luôn.

Khi đi đến cổng của khu nhà, tôi nghe thấy tiếng gọi của An Lương.

Cậu ấy đuổi kịp tôi, đưa cho tôi một hộp quà còn ấm như nhiệt độ cơ thể cậu ấy, “Lạc Lạc Tô, tặng cậu, Noel vui vẻ.”

Tôi áy náy nhìn An Lương, tôi nói tôi quên không chuẩn bị quà cho cậu ấy.

Cậu ấy nhún vai một cách không vấn đề gì, nói: “Đều là trong dự đoán của tớ.” Sau đó, vẫn là khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng, nho nhã.

Giây phút ấy, cảm giác áy náy trào dâng trong lòng tôi cứ lớn dần mãi. Tôi nhớ lại trước đây, mỗi khi đến dịp Noel, tôi đều ở bên Alawn, đều cùng chọn những món quà tinh tế cho nhau. Mà cũng là bạn thân, nhưng An Lương lại dễ dàng bị tôi bỏ quên như vậy.

Vậy là tôi nói một cách nghiêm túc: “Cậu thích gì? Ngày mai mới là Noel mà, tớ vẫn kịp chuẩn bị”.

An Lương nói một cách không cần suy nghĩ: “Hãy trả lại tấm ảnh cậu tặng tớ hồi trung học nhé.”

Hóa ra, cậu ấy vẫn cương quyết muốn có tấm ảnh đó. Đôi mắt bỗng nhiên thiếu đi ánh cười, khuôn mặt vô cùng dịu dàng tuấn tú của cậu ấy dưới ánh trăng, lại trùng lặp với những hình ảnh vụn vặt của Alawn khi đứng đợi tôi dưới gốc cây hoa quế, nó khiến tôi chợt thất thần, mãi lâu sau mới ngây ra trả lời: “Để tớ tìm lại đã.” Sau đó lẩn trốn đi như một chú thỏ.

Leo và đám bạn của anh ấy đã đặt sẵn một phòng ở quán Karaoke. Hôm đó, rất đông người tới tham dự. Phần lớn trong số đó đều biết Leo đã có bạn gái. Nhưng sau khi rượu vào vài chén, liền đều nhất loạt gọi tôi là chị dâu.

Một hồi lâu sau, cửa được mở ra, một người đàn ông loạng choạng bước vào, miệng nói Marry Christmas! Mọi người đợi lâu rồi phải không!

Đó lại là Alawn.

Chỉ hai tháng không gặp, vậy mà dài như thể tôi đã ngồi khô héo dưới ánh đèn xanh suốt hai thế kỷ rồi. Cậu ấy thay đổi rồi, râu ria không thèm cạo, mái tóc dài lòa xòa, là bộ dạng lôi thôi lếch thếch nhất mà tôi từng nhìn thấy trong suốt mười tám năm qua.

Cậu ấy chợt nhìn thấy tôi đang ngồi cạnh Leo, sắc mặt biến đổi rõ rệt, rõ ràng là cậu ấy không biết rằng tôi cũng có mặt ở đây. Nhưng chỉ trong giây lát, cậu ấy đã lấy lại tinh thần, bước về phía tôi, nói một cách lịch sự và xa cách, Lạc Lạc Tô, chào cậu.

Tôi vốn đã dự định sẽ giữ một thái độ tốt đẹp và nói “Noel vui vẻ”, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lõm sâu của cậu ấy, tôi không kìm nén nổi thốt lên: “Cậu gầy đi nhiều quá”.

Sau đó đôi mắt Alawn liền đỏ ngầu.

Chúng tôi không nói với nhau nhiều, mỗi người ngồi một đầu sô pha, ai làm việc của người đó, không ai làm phiền ai. Chỉ đến khi chọn bài hát, thường chọn đúng bài hát của nhau, bởi vì trong mười tám năm qua, mỗi ngày chúng tôi đều ở bên nhau.

Mỗi khi có người hỏi, bài này là bài gì, bài này ai chọn, tôi và Alawn đều đứng dậy và nói, của tôi.

Sau khi đứng dậy, nhìn thấy đối phương, lại cùng nhau ngồi xuống, từ chối nói: Cậu hát đi.

Leo còn nói tôi và Alawn là một cặp đôi thường khéo nhường nhịn. Alawn cười nhạt một tiếng, tôi cũng quay mặt đi hướng khác.

Dường như không biết những khúc mắc giữa tôi và Alawn, Leo vẫn giữ tinh thần phấn khởi. Lúc thì bón hoa quả cho tôi ăn, lúc thì cùng tôi song ca một bài hát. Có người tâng bốc nói tình cảm của chúng tôi quá tuyệt vời, Leo lại ôm lấy eo tôi cười vui vẻ: “Đương nhiên rồi”.

Suốt quãng thời gian sau đó, anh ấy thường xuyên nắm tay tôi, ngay cả khi tôi đến phòng vệ sinh cũng đi theo cứ như sợ tôi biến mất vậy.

Có lúc, chuông điện thoại của Leo vang lên, tay anh ấy đang ướt vì rượu, tôi liền thân mật lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần anh ấy ra, đặt sát vào tai cho anh ấy nghe....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

pacman, rainbows, and roller s