Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


“Thôi cậu cứ việc mơ hão đi”, Trịnh Vi nói, “Biết đâu đến khi các cậu gặp nhau trong trường đại học dành cho người già, cả hai đều đã chết vợ chết chồng, anh ấy mới nói với cậu như vậy”.

“Xí.” Tiểu Bắc lảo đảo vồ tới, Nguyễn Quản vội can ra, “Trịnh Vi, thử kể về ước mơ lớn lao của cậu xem nào”.

Trịnh Vi chống tay lên cằm đã đỏ ửng, “Các cậu có biết vùng đất có tên là Vụ Nguyên không?”.

“Biết, có phải cái khu du lịch rất nổi tiếng vì mùa hoa cải không?”, Tiểu Bắc nhanh miệng trả lời ngay.

“Ừ, đúng là nơi đấy, ước mơ của tớ là được đi Vụ Nguyên.”

Nguyễn Quản liền cười, “Nếu tớ nhớ không nhầm thì Vụ Nguyên thuộc quê cậu, muốn đi thì có gì là khó, cần gì phải mơ với chả ước?”.

“Đúng đấy, uống say quá rồi”, lưỡi Tiểu Bắc có phần líu lại. Trịnh Vi khua khua tay, “Các cậu không hiểu. Đúng là Vụ Nguyên cách nhà tớ không xa nhưng tớ chưa bao giờ đến nơi đó.

Từ nhỏ, tớ hay được nghe mẹ kể ở Vụ Nguyên có một làng nhỏ tên là làng Lý, là nơi ngày xưa mẹ tớ về tham gia lao động, trong làng Lý có một cây hòe già. Mẹ tớ bảo, năm đó bà đã gặp mối tình đầu của mình ở dưới cây hòe đó và cũng tự đính ước chuyện trăm năm ở đó, cuối cùng còn đưa tiễn người mà bà yêu thương nhất ở mảnh đất đó. Mọi nỗi yêu thương, thù hận của bà thời trẻ đều có cây hòe già làm chứng, lãng mạn vô cùng. Tớ luôn nghĩ đến cây hòe già đó, cảm thấy nó như đang ở trong lòng mình, vì thế nhất định phải đi Vụ Nguyên để tìm cây hòe. Dĩ nhiên không phải đi một mình mà là với người tớ yêu - và cũng là người yêu tớ, để cây hòe già cũng làm chứng cho tình yêu của tớ”. Nói rồi, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của Trịnh Vi lại sầm xuống, “Lúc đầu cứ tưởng rằng tớ có thể đi với Lâm Tĩnh, nhưng bây giờ thì tớ không biết nữa”.

“Các cậu đang làm gì vậy?”, chủ đề của Trịnh Vi đang bàn bị ngắt quãng bởi tiếng đẩy cửa, Duy Quyên và Lục Nha về cùng một lúc, thấy bộ dạng của họ, Lục Nha liền há hốc mồm vì ngạc nhiên còn Duy Quyên thì dậm chân kêu, “Ba cậu uống bia trong phòng. Sao lại như thế được? Nếu để thầy cô giáo và cô quản lý ký túc xá nhìn thấy thì gay to, thật sa đọa quá!”.

Trịnh Vi nhếch mép, “Kể cả thầy cô giáo có đến, người gặp rắc rối cũng chỉ có ba chúng tớ thôi, làm sao dám liên lụy đến cậu, cậu giãy lên như đỉa phải vôi thế làm gì?”.

Tiểu Bắc phủi mông rồi đứng lên, “Đồng chí Duy Quyên, hình như Trưởng phòng của chúng ta không phải là cậu đúng không nhỉ? Vì thế cậu cũng không phải lo lắng quá như vậy, bọn tớ biết nên làm gì, sa đọa là việc của bọn tớ, cậu cứ việc giữ vẻ cao thượng của cậu có được không?”.

Chỉ có Nguyễn Quản cúi đầu vừa thu dọn vỏ bia vừa nói: “Thôi mỗi người bớt một câu có được không?”.



Chương 3: Lâm Tĩnh, tạm biệt



Trong giấc mơ, Lâm Tĩnh cầm tay Trịnh Vi, lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố G, ăn đủ các món ăn vặt mà cô thèm từ lâu. Mặt trời chuẩn bị xuống núi, Lâm Tĩnh nói: “Muộn quá rồi, em cũng đã mệt, mình quay về nhé”.

Trịnh Vi lắc tay anh, “Em không muốn về đâu, không mệt chút nào cả”.

Lâm Tĩnh vẫn chưa trả lời, Trịnh Vi liền cụt hứng vì nghe thấy tiếng Tiểu Bắc, “Đương nhiên là cậu không mệt tí nào rồi, còn tớ gọi mệt quá rồi đấy, mau dậy đi, cậu quên là hôm nay có hai tiết đầu à? Nguyễn Nguyễn đợi cậu lâu lắm rồi đấy”.

Có tiết! Gay rồi, gay rồi. Trịnh Vi ngồi bật dậy như cái lò xo, hất chăn định xuống giường ngay nhưng lại nghe thấy “binh” một tiếng, vội quá không để ý đâm ngay vào tường, đầu óc quay cuồng, mắt nổ đom đóm.

May mà có một đôi tay kịp thời đỡ cô, Nguyễn Nguyễn dở khóc dở cười hỏi, “Sai hướng rồi, bên đó là tường, bên này mới là chỗ xuống giường cơ mà, va có đau không?”.

Trịnh Vi kêu lên một tiếng thảm thiết, gắng sức xoa xoa trán, không biết là do cơn say tối qua chưa hết hay vừa bị va mạnh quá mà cô thấy choáng váng kinh khủng. Mãi mới xỏ được đôi dép thì thấy Tiểu Bắc vuốt ve bức tường với vẻ xót xa, “Bức tường đáng thương này, mi có tội tình gì chứ?”.

“Cậu thật không có tình người!”, Trịnh Vi trợn mắt, lườm Tiểu Bắc một cái rồi lê dép đi đánh răng.

Nguyễn Nguyễn đã ăn mặc chỉnh tề giục Trịnh Vi, “Sách tớ cầm cho cậu rồi nhé, mau lên không muộn đấy!”.

“Xong rồi, xong rồi, xong ngay đây”, Trịnh Vi đứng ở bồn rửa mặt thò đầu ra trả lời, đúng lúc nghe thấy chuông điện thoại réo “reng reng”. Giường Trác Mĩ gần máy điện thoại nhất nhưng cô vẫn đang ngủ một cách ngon lành, Tiểu Bắc không có tiết, mồm lẩm bẩm, “Ai gọi điện vào lúc sớm tinh mơ thế này nhỉ?”. Tiện tay Tiểu Bắc nhấc lên, hỏi được hai câu liền gọi lớn: “Trịnh Vi, tìm cậu!”.

Trịnh Vi chưa đánh răng xong, thấy gọi mình vội xông ngay vào, “Đưa tớ đưa tớ, chắc chắn là Lâm Tĩnh”.

“Giọng con gái, mẹ cậu”, Tiểu Bắc lườm Trịnh Vi một cái rồi đưa ống nghe cho cô.

“Mẹ, sớm thế này mẹ gọi con làm gì?”, Trịnh Vi miệng dính đầy bọt, nói không rõ tiếng.

Mẹ cô ở đầu bên kia điện thoại nói: “Vi Vi, con về nhà ngay có được không?”.

“Sao ạ, con mới nhập trường chưa được bao lâu mà”, Trịnh Vi thắc mắc, nghĩ một lát cô liền cười nói, “Mẹ, không phải là mẹ nhớ con quá đó chứ? Con còn phải đi học đây”.

Mẹ cô chần chừ một lát rồi nói, “Về đi, nhà có chút việc”.

“Sao vậy ạ?”, Trịnh Vi hơi sững người.

“Mẹ và bố con ly hôn rồi.”

“…”

Bàn tay cầm bàn chải của Trịnh Vi thẫn thờ đặt trên môi hồi lâu rồi mới từ từ buông xuống.

Nguyễn Nguyễn bước đến hỏi cô: “Sao vậy? Sao lại đần người ra thế?”.

Trịnh Vi dụi dụi mắt nói với Nguyễn Nguyễn, “Hôm nay tớ không đi học đâu, tớ phải về nhà ngay lập tức”.

Trịnh Vi mặt mày bơ phờ ngồi trên sofa quen thuộc, bố mẹ mỗi người một bên ngồi cạnh cô, bà nội thì ngồi ghế đối diện lau nước mắt. Cả hai đều đang nói nhưng rốt cuộc cô không nhớ nổi họ đã nói gì. Đi tàu mất hơn hai mươi tiếng đồng hồ để về đến nhà, phải đối mặt với chuyện như thế này, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không muốn nói gì hết.

Bố thì xoa đầu cô còn mẹ thì nắm chặt tay cô, không ai bảo ai, gương mặt họ đều tỏ rõ vẻ hổ thẹn, rõ ràng là cuộc hôn nhân của họ giờ đây đã đến lúc “cạn tàu ráo máng”, họ đều không tỏ ra buồn khổ mà chỉ cảm thấy có lỗi với cô. Cuộc sống của người lớn thật kỳ lạ!

Cô nghĩ, cuối cùng thì họ vẫn ly hôn.

Ngay từ khi còn rất nhỏ, Trịnh Vi đã biết cuộc sống của cha mẹ cô không hạnh phúc. Cô có một người mẹ xinh đẹp và một người cha hiền lành, thật thà nhưng họ không bao giờ tay trong tay, vai kề vai ra phố như cha mẹ của những đứa trẻ khác, họ thường xuyên cãi nhau, cãi không biết chán. Dĩ nhiên, họ đều cố gắng tránh để Trịnh Vi không nhìn thấy. Rất nhiều lần, Trịnh Vi nằm trên giường và nghe thấy họ nén chặt tiếng quát tháo nhau, thỉnh thoảng còn nghe thấy cả tiếng kính vỡ, những lúc đó, cô thường cố gắng nhắm chặt mắt lại, không nghe thấy gì hết, cô phải cố gắng ngủ cho thật say. Những lúc cãi nhau thậm tệ, cha mẹ liền đưa cô đến nhà bà nội, cô đeo cặp sách, cầm cuốn truyện cổ tích yêu thích và vui vẻ đi, vì họ cười nên cô cũng cười theo.

Lớn hơn chút nữa, Trịnh Vi phát hiện thấy các cô giáo trong lớp rất thương cô, họ thường xoa đầu cô và nói: “Con bé đáng yêu như thế này, thật đáng thương”. Cô học trường dành cho con em công nhân viên chức, trường lớp đều nằm trong sân cơ quan, nhà ai có động tĩnh gì cả khu tập thể đều biết hai năm rõ mười, huống hồ nhà cô lại xảy ra những chuyện lớn như vậy....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây