“Bao nhiêu năm qua vẫn sống yên ổn, tại sao lại rơi đúng vào thời điểm này?”, cơ hồ như cô nói với chính mình.
“Đã từng có một lần, bác Lâm có cơ hội được chuyển công tác đi nơi khác, lúc đó mẹ và bố con cãi nhau một trận rất căng thẳng, mẹ đã từng nghĩ sẽ đi theo bác và không quay lại nữa. Nhưng mẹ vừa ra đến cửa thì thấy con chạy theo và nhìn mẹ cười rất tươi, hỏi mẹ đi đâu. Lúc đó con mới lên năm, lúc con kéo mẹ, mẹ biết mẹ không thể ra đi được, mẹ không xa được con. Nhưng bây giờ con đã lớn rồi, con sẽ có tình yêu và cuộc sống riêng của riêng mình, còn mẹ sẽ chỉ ngày một già đi mà thôi, mẹ không thể đợi đến lúc đi không vững nữa mới hối hận.”
Trịnh Vi cố gắng nhớ lại nhưng không thể nhớ chuyện xảy ra khi cô năm tuổi, nhưng cô tin những lời mẹ nói là đúng. Cô nhớ lại nỗi ấm ức và bực tức vừa nãy của mình. Đó chỉ là vì chuyện cha mẹ cô ly dị thôi ư? Con cái mới là người ích kỷ nhất thế gian. Cô tựa đầu vào lòng mẹ, từ nhỏ mẹ là người gần gũi cô nhất, mọi người đều nói trông họ như hai chị em.
“Mẹ, nếu bác Lâm không ly hôn thì sao?” Chuyện đã ra nông nỗi này, cô bắt đầu thấy lo cho mẹ mình.
“Thế nào cũng được, lúc mẹ ly hôn với bố, mẹ không hề cảm thấy hối hận.”
Cha mẹ đưa cô ra ga, trước khi lên tàu, Trịnh Vi ôm chặt từng người rồi ghé sát vào tai họ, cười và nói: “Nếu con còn có em trai hoặc em gái thì nhất định chúng không được đáng yêu hơn Ngọc diện Tiểu Phi Long!”.
Tàu bắt đầu rời ga, Trịnh Vi thấy cha mẹ cô đứng trên sân ga mãi không chịu quay về, bóng họ mỗi lúc một nhỏ dần, cuối cùng chẳng còn gì nữa. Cô tự nói với lòng mình, họ đều cần có hạnh phúc, mình cũng cần có hạnh phúc.
Tạm biệt, Lâm Tĩnh!
Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn bước vào giảng đường trước khi chuông reo vào học một phút, thầy giáo chưa đến, trong phòng sinh viên ngồi kín, có không ít là bạn bè cùng lớp. Sinh viên năm thứ nhất rất tích cực, đi học chăm chỉ. Các sinh viên đến trước đều chọn hàng ghế gần bục giảng để ngồi, sợ không thấy dáng vẻ chuyên tâm của các giảng viên, từng cuốn vở mới được đặt rất chỉnh tề, từng đôi mắt rạng ngời vẻ ham học hỏi.
Từ trước đến nay Trịnh Vi thích nghịch ngợm trong giờ học, vì thế khi nhìn thấy ở góc phía sau còn ghế trống, cô rất mừng liền kéo Nguyễn Nguyễn đi tới đó. Ánh mắt của đám sinh viên nam đều giả vờ vô tình lướt qua họ. Người ta đều nói các cô gái xinh đẹp cùng dấu thì đẩy nhau nhưng hai cô này lại dính nhau như hình với bóng.
Đây là buổi lên lớp đầu tiên của Trịnh Vi sau khi từ nhà trở lại trường, cả hai tiết đều là môn Công nghệ Đồ họa. Lúc đầu cô còn tự dặn mình phải chăm chỉ, thật chăm chỉ, không thể để thua ở điểm xuất phát mới nhưng ngồi nghiêm chỉnh một lát là bắt đầu tâm hồn treo ngược cành cây. Cô nhìn sang Nguyễn Nguyễn, Nguyễn Nguyễn đang cúi đầu, chăm chú đọc sách. Mấy lần Trịnh Vi định gợi chuyện, thấy cô bạn chăm chú như vậy nên cũng ngại làm phiền, một lúc lâu sau phát hiện ra vẻ chuyên tâm của Nguyễn Nguyễn có phần bất thường, bèn thò tay lật cuốn sách với vẻ nghi ngờ. “Lạ nhỉ, quyển Công nghệ Đồ họa hay đến thế sao?” Không lật thì thôi, lật ra cô bất giác kêu lên, “Trời đất, Kiếp trước và kiếp này của Phan Kim Liên, vừa nãy tớ còn tự cảm thấy xấu hổ vì không chăm chú học hành như cậu, thật đúng là sự ngây thơ của tớ bị xỏ mũi rồi”.
Nguyễn Nguyễn “suỵt” một tiếng, không thèm ngẩng đầu lên, “Yên nào, đừng ồn ào nữa, đọc xong sẽ cho cậu mượn”.
“Tớ thèm vào, tớ cứ nhìn thấy chữ là đau đầu.” Trịnh Vi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút, học sinh ngoan cũng chỉ vậy thôi.
Nguyễn Nguyễn là một cô gái rất thú vị, nghe nói cô thi đỗ khoa Xây dựng trường G với số điểm cao thứ hai của khoa. Bình thường cô cũng thích lên thư viện nhưng sau mấy lần theo cô lên đó, thấy lần nào cô cũng đọc tạp chí hoặc sách giải trí, thậm chí có lần còn đọc tờ Bát quái cả buổi tối một cách say sưa, Trịnh Vi nhận xét: “Thực sự không ngờ”. Nguyễn Nguyễn thường nói: “Bài vở chỉ cần qua là được, tớ sợ nhất là đứng thứ nhất, việc gì phải làm tình làm tội mình như vậy”. Trịnh Vi thấy hơi ấm ức, người như Nguyễn Nguyễn lại dễ qua mắt mọi người đến vậy, ngay cả khi đọc những cuốn sách nhạy cảm cũng khiến người ta cảm thấy cô chuyên tâm, đoan trang làm sao.
“Đừng đọc nữa, nói chuyện với tớ đi”, Trịnh Vi chọc chọc cùi tay vào Nguyễn Nguyễn. Nguyễn Nguyễn ngẩng đầu nhìn lên bục giảng, thầy giáo tầm tuổi trung niên có cặp kính dày hơn cả kính chống đạn vẫn đang thao thao bất tuyệt, vẻ mặt không hề biểu lộ cảm xúc, nhanh tay gập cuốn sách lại, hỏi: “Nói gì nào?”.
Trịnh Vi chống tay lên cằm, “Nói cái gì cũng được, nếu thực sự không còn gì để nói, cậu có thể đặt câu hỏi cho tớ - đứa trẻ vừa gặp phải hai cú sốc lớn này cũng được. Được trả lời câu hỏi cũng có thể giúp tâm hồn lạc lối của tớ tìm thấy hướng đi mới”.
Thực ra, Trịnh Vi đã kể rạch ròi mọi chuyện với Nguyễn Nguyễn ngay từ chiều hôm qua, từ dáng vẻ của nhân vật đến những suy nghĩ trong nội tâm, không bỏ sót chi tiết nhỏ nào.
Nhưng Nguyễn Nguyễn rất tâm lý, cô cúi đầu hỏi: “Cậu thực sự sẽ không tìm cách để liên lạc với Lâm Tĩnh nữa à?”.
Bàn tay Trịnh Vi vẽ nhằng nhịt trên cuốn vở, “Lâm Tĩnh ở xa như thế, liên lạc kiểu gì? Huống hồ anh ấy cũng biết chuyện xảy ra giữa hai nhà bọn tớ nên mới vội vàng xuất ngoại, anh ấy không chịu nghe điện thoại của tớ, sách tớ tặng cũng vứt đi, anh ấy chẳng thèm đếm xỉa gì đến tớ nữa đâu”.
Nguyễn Nguyễn cảm thấy hơi hối hận vì gợi ra chủ đề này, đang định lảng sang chuyện khác thì Trịnh Vi liền cười tủm tỉm rồi nói: “Nhưng không sao cả, chút trắc trở nhỏ thế này làm sao có thể đánh bại được Tiểu Phi Long bất tử như tớ. Một anh Lâm Tĩnh đi rồi, sẽ có hàng trăm hàng nghìn anh Lâm Tĩnh khác xông tới. Trường bọn mình chẳng nhiều cái gì, chỉ nhiều mỗi con trai thôi, có một, hai anh cũng không đến nỗi, tương lai còn dài lắm, hoa dại đầy đường thế này, tớ tha hồ mà chọn mà ngắt…”.
Nguyễn Nguyễn cười mỉm, nói: “Chứ sao, cậu nghĩ được như thế thì tốt quá”.
“Tại sao tớ lại không nghĩ được như thế chứ? Môi trường tuyệt như thế này! Tớ nói cho cậu biết nhé, hôm qua Trư Bắc kể với tớ một chuyện rất thú vị, cậu ấy bảo lớp cậu ấy có cô bạn đêm ngủ tự nhiên bật khóc, mọi người hỏi xảy ra chuyện gì, cô bạn nói từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ cô ấy thấy một ngôi trường nào lắm anh đẹp trai mà lại không có nhiều cô xinh đẹp như trường mình, mải nghĩ tự nhiên thấy mừng phát khóc.”
Nguyễn Nguyễn bất giác mỉm cười.
Buổi chiều tan học, trên đường về ký túc xá, hai bên vỉa hè bày đầy bàn, từng tốp sinh viên vây xung quanh như họp chợ. Tò mò, Trịnh Vi cũng chen vào một đám người đang ngó nghiêng, phía sau chiếc bàn có mấy người đứng, bên cạnh còn dựng một tấm biển tuyên truyền. Lập tức cô hiểu ngay vấn đề, miệng lẩm bẩm: “Hóa ra đây chính là các câu lạc bộ trong trường đại học được nhắc tới từ lâu”.
Một anh chàng sinh viên tinh mắt phát hiện ngay ra cô bé Trịnh Vi xinh xắn đáng yêu, mặt lộ rõ vẻ tò mò, lập tức hồ hởi bắt chuyện: “Em gái, em có muốn tham gia vào câu lạc bộ Văn học của bọn anh không?”.
Trịnh Vi liền lùi mấy bước, quay đầu đi luôn, bụng thầm nghĩ cái kiểu làm văn như mình, câu cú lủng củng, tham gia câu lạc bộ Văn học làm gì chứ. Cô quay về chỗ cũ, thấy Nguyễn Nguyễn đang đứng đợi và trở thành đối tượng bị mấy câu lạc bộ xung quanh mời chào nhiệt tình....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: