Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Hóa ra ai cũng biết cha mẹ cô cãi nhau thường xuyên, mọi người không nói nên cô cũng chẳng bao giờ biết Ngọc diện Tiểu Phi Long lại đáng thương trong mắt mọi người.

Thực ra cô không đến mức thảm hại như mọi người tưởng tượng, không phải con em của gia đình có cha mẹ bất hòa đều lớn trước tuổi, trầm cảm hoặc trở thành tội phạm ở tuổi vị thành niên, ít nhất là cô - Trịnh Vi - không phải như thế. Cô cảm thấy mình không có gì bất hạnh, mặc dù cha mẹ không hạnh phúc nhưng họ đều yêu thương cô, luôn cố gắng không để cho cô nhìn thấy vết nứt tình cảm giữa họ, không để cho cô bị tổn thương, cô yêu họ, cô cảm thấy họ đáng thương hơn cô.

Điều duy nhất khiến cô cảm thấy cuộc sống vô cùng buồn chán là những lần cha mẹ cãi nhau, mẹ cô giận quá bỏ đi, mỗi lần đi là mất tăm luôn mấy ngày liền, cha thì thường phải làm thêm giờ, hay la cà uống rượu giải sầu. Có lúc mấy ngày liền không thấy bóng dáng hai người đâu, cô phải đi học, không thể thường xuyên đến nhà bà nội ở được vì bà sống ở thành phố khác, phải tự mình tính toán chi ly những khoản tiền tiêu vặt hằng ngày. Tiền chi tiêu mà bố mẹ để lại, cô không dám tiêu xài hoang phí, sợ tiêu hết tiền mà họ vẫn chưa về nhà, như thế sẽ gay to. Những lúc như vậy, các cô chú hàng xóm đưa cô về nhà cho ăn cơm, cô thích nhất là đến nhà bác Lâm, cũng chính là nhà Lâm Tĩnh. Mọi người đều nói bác Lâm làm lãnh đạo to trong cơ quan nhưng Trịnh Vi thấy không giống chút nào vì cả nhà bác đều rất yêu quý cô, mỗi lần cô ngồi bên cạnh Lâm Tĩnh ăn cơm với vẻ ngon lành, thức ăn trong bát đều là bác Lâm và cô Tôn gắp cho, nhìn Lâm Tĩnh cười tủm tỉm, cô ăn ngon miệng hơn.

Sau khi ăn xong cơm tối, bác Lâm sai Lâm Tĩnh ngồi xem cô làm bài tập, chiếc đèn bàn trong phòng Lâm Tĩnh có màu da cam dịu mắt, ấm áp. Thậm chí có lúc cô đã nghĩ, giả dụ suốt đời cha mẹ không quay về, cô sẽ mãi mãi ở nhà bác Lâm, mãi mãi ở bên cạnh Lâm Tĩnh thì hay biết bao. Bây giờ nghĩ lại, Trịnh Vi cảm thấy ngay từ nhỏ mình đã là một cô bé vô tâm vô tính.

Trịnh Vi còn nhớ sau khi vào cấp ba, một cuộc “đại chiến thế giới” giữa cha mẹ lại nổ ra. Lần này, họ ném bát đĩa trước mặt cô, xong chuyện họ vừa thu dọn chiến trường ngổn ngang vừa an ủi cô, “Vi Vi, bố mẹ có lỗi với con, bố mẹ không tốt, để con phải sợ hãi”. Lúc đó cô chỉ nói với họ một câu: “Bố, mẹ, tại sao bố mẹ không ly hôn?”. Nghe vậy họ sợ quá liền xúm lại quanh cô và nói: “Con bé này sợ quá hóa quẩn rồi, bố mẹ không ly hôn, vì con bố mẹ không thể ly hôn”.

Trịnh Vi rất muốn nói thực lòng rằng cô không hề thấy sợ, cũng không hề lẩn thẩn. Thật nực cười biết bao, rõ ràng là cuộc hôn nhân của họ đã tan nát nhưng vì cô mà cố giữ hơi thở thoi thóp, lý do là không muốn để cô bị tổn thương. Lẽ nào họ cho rằng một gia đình hữu danh vô thực lại có thể đem lại cho cô hạnh phúc và cảm giác an toàn? Nhưng cô không nói ra những điều đó bởi cô biết, việc cô sống một cách vô tư sẽ là niềm an ủi duy nhất với họ.

Vì thế, khi cô bé Trịnh Vi mười tám tuổi bị gọi gấp về nhà để đón chờ phán quyết ly hôn của cha mẹ, cô cảm thấy như trút được gánh nặng. Bao năm qua, cô đã chán ngấy những cuộc chiến tranh giữa họ, cô cảm thấy mệt thay cho họ. Nhưng tại sao trong lòng không hề cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút nào, cứ định mở miệng nói, nước mắt lại chảy vòng quanh.

Bố nói mệt rồi, ông khuyên bà nội nên đi nghỉ, trước khi đi ông nói với vợ cũ: “Cô nói chuyện riêng với con một lát có thể sẽ tốt hơn”.

Hiện giờ chỉ còn lại cô và mẹ, Trịnh Vi lại cảm thấy càng buồn hơn. Bà mẹ nhìn thấy mắt con gái đỏ hoe liền nói: “Vi Vi, mẹ biết chuyện này làm con tổn thương rất lớn nhưng mẹ và bố cũng không có cách nào khác…”.

Cuối cùng Trịnh Vi không thể chịu được nữa, cô vừa khóc vừa nói với mẹ, “Chuyện bố mẹ không hợp nhau không phải là chuyện mới xảy ra ngày một ngày hai. Ly hôn thì ly hôn, con cũng chẳng can thiệp. Nhưng thế gian có thiếu đàn ông đâu, tại sao mẹ cứ lằng nhằng mãi với bác Lâm?”.

Sau khi về nhà, cô cũng mới biết chuyện này qua lời chửi rủa của bà nội, nguyên nhân chủ yếu khiến cha mẹ ly hôn không phải là vì con gái đã lớn, không có gì phải lo lắng nữa mà là quan hệ lén lút giữa mẹ cô và bác Lâm bị bại lộ. Vì chuyện đó mà bác Lâm đòi ly hôn với cô Tôn, vì quá uất ức cô Tôn liền tố cáo với lãnh đạo, yêu cầu cơ quan phải đứng ra giải quyết và cô Tôn cũng tuyên bố nhất quyết không chịu ly hôn, cho dù là kéo dài trong đau khổ thì cũng không thể cho đôi tình nhân này đến với nhau. Dường như mẹ cô đã quyết tâm về với bác Lâm nên tự mình xin ly hôn trước.

Mẹ cô hôm nay không trang điểm nhưng trông vẫn rất đẹp, không thể nhận được ra đây là bà mẹ của một cô gái mười tám tuổi, bà nhìn con gái, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn nhưng không có nước mắt.

Bà nói: “Vi Vi, con có thể coi thường mẹ, mẹ không phải là một người phụ nữ tốt nhưng mẹ đã quen bác Lâm từ khi về nông thôn lao động…”.

“Lẽ nào bác ấy chính là mối tình đầu của mẹ dưới cây hòe già?”, Trịnh Vi bất ngờ đến mức quên cả khóc.

Bà gật đầu, “Hồi đó mẹ và bác ấy đều rất trẻ, thời gian về lao động ở nông thôn mặc dù kham khổ nhưng cũng may là có bác ấy. Sau đó bác ấy có chỉ tiêu thi đại học và đã thi đỗ, dần dần mất liên lạc với mẹ. Sau khi tốt nghiệp đại học, bác ấy được phân công công tác về đây và lấy cô Tôn làm vợ, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió. Còn mẹ sau khi trở về thành phố đã được phân công công tác đến một xưởng dệt may, nhờ có người giới thiệu mẹ đã lấy bố con - tính cách của bố con không hợp với mẹ nhưng ông ấy vẫn là một người tốt. Con chào đời không được bao lâu, công việc làm ăn của xưởng dệt ngày càng đi xuống, bác Lâm liền giúp ngầm để mẹ được chuyển đến đây. Bất kể con tin hay không, những năm tháng qua đúng là giữa mẹ và bố không có tình cảm nhưng tình cảm của mẹ với bác Lâm vẫn luôn trong sáng, mẹ và bác đã bảo nhau rằng phải quên hẳn mối tình đó, không kể với ai hết...”.

“Thế tại sao hiện nay mẹ và bác vẫn qua lại?”, Trịnh Vi nhớ đến Lâm Tĩnh, cảm thấy vô cùng đau khổ. Cha mẹ cô không hạnh phúc không còn là chuyện của ngày một ngày hai nữa, nhưng cuộc sống hôn nhân của bác Lâm và cô Tôn nhìn từ ngoài vào thì thấy hạnh phúc, êm đềm biết bao, nếu Lâm Tĩnh biết được những chuyện đang xảy ra sẽ buồn biết nhường nào, đặc biệt là người thứ ba xen vào cuộc hôn nhân của cha mẹ anh lại là mẹ cô… Đột nhiên, Trịnh Vi cảm thấy lạnh người, dường như lý do Lâm Tĩnh ra đi đã có được đáp án - cô biết những chuyện này, làm sao Lâm Tĩnh lại không biết? Cô cảm thấy trái tim của mình như chiếc lá bị gió thổi tung, bay lạc giữa không trung, không biết đâu là bến bờ.

Mẹ cô nói: “Cách đây một thời gian, cơ quan tổ chức đi du lịch ở Vụ Nguyên, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà mẹ một mình đi đến làng Lý, cây hòe già vẫn còn ở đó. Mẹ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng lại gặp bác Lâm ở đó, hồi trẻ thì nghĩ rằng chuyện chỉ trôi qua như gió thoảng, ai ngờ lại đi theo suốt cuộc đời. Hôm đó mẹ và bác đều khóc, dưới gốc cây hòe, bác Lâm đã quỳ trước mặt mẹ nói kiếp sau nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho mẹ”.

Trịnh Vi lắng nghe say sưa, một cảm giác thật khó tả xâm chiếm hồn cô.

“Vi Vi, mẹ là một người phụ nữ thất bại trong chuyện tình cảm, mẹ cũng không trách việc người khác coi thường mẹ nhưng con phải hiểu cho mẹ, mẹ không còn trẻ nữa, có thể đây là cơ hội cuối cùng để mẹ được làm theo ý mình, cũng là cơ hội cuối cùng đem lại hạnh phúc cho mẹ, vì thế, cho dù người khác nói như thế nào, mẹ cũng sẽ không thay đổi ý định.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây