Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Những lời mẹ nói đều rất tàn nhẫn nhưng bà nói đúng, sự lựa chọn của anh chính là giữa bản thân anh và Trịnh Vi. Anh nhìn bàn tay mình đang chầm chậm dỡ ngôi nhà ra thành những mảnh vụn - thực ra sự lựa chọn đã ở trong lòng anh từ lâu.

Dịp nghỉ mùng một tháng Năm, nhà ga bán vé trước mười ngày, vé nằm không dễ mua, Trịnh Vi xếp hàng cả buổi chiều trong dòng người đông đúc ở phòng bán vé mà không đem lại kết quả gì. Cuối cùng cô nhanh trí, nhớ đến lão Trương đã trở thành con người của xã hội, lão Trương giao thiệp rộng, quen biết khá nhiều nhân vật trong đủ mọi ngành nghề. Trịnh Vi gọi điện thoại cho lão Trương, lão nhiệt tình nhận lời, chưa đầy hai ngày, lão đã kiếm được cho cô hai vé nằm giường cứng đi Nam Xương. Chỉ cần đến được Nam Xương, đó là địa bàn của cô - Ngọc diện Tiểu Phi Long, phải đổi xe như thế nào để đến Vụ Nguyên, đều là việc dễ như trở bàn tay.

Trịnh Vi mân mê vé tàu vừa nhờ lão Trương mua, lòng vui như mở cờ chạy về ký túc xá, vừa đẩy cửa vừa khẽ hát, Ta cười đắc ý, ta cười đắc ý.

“Này, mới sáng sớm ra mà đã kiếm được vé đi du lịch trăng mật hả?”, vừa nhìn thấy vẻ tươi như hoa của Trịnh Vi, Tiểu Bắc bèn trêu cô.

“Dĩ nhiên rồi, không những kiếm được vé mà còn sắp xếp ổn thỏa hành trình cho cả bảy ngày rồi. Tớ phải đưa anh ấy đến Vụ Nguyên, lên núi Lư Sơn, để anh ấy thưởng thức danh lam thắng cảnh của tỉnh Giang Tây, đương nhiên, tiện thể còn ghé thăm bố mẹ tớ, tức nhạc phụ nhạc mẫu tương lai của anh ấy”, Trịnh Vi đáp ngay không hề ngại ngùng.

Nguyễn Nguyễn cũng cười cô, “Mọi người đều nói người Giang Tây các cậu học hành giỏi giang, nuôi lợn cũng giỏi, cậu phải để Trần Hiếu Chính đi thực tế đó nhé”.

Trịnh Vi đang vui nên rất thoáng, khua tay tỏ vẻ không thèm chấp, ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh máy điện thoại, “Tớ phải gọi điện thoại cho anh Chính trước đã, báo cho anh ấy vé đã có trong tay”.

Vừa bấm hết số điện thoại, cửa phòng liền bị đẩy rầm một tiếng, Trịnh Vi nhìn ra tỏ vẻ không vui, Duy Quyên mặt mày đầy mồ hôi xông vào.

“Dở chứng à, sắp tốt nghiệp rồi, ngay cả cửa không mang theo được cũng muốn phá hả?”, Tiểu Bắc nói.

Duy Quyên lại tỏ vẻ lòng nóng như lửa đốt, “Tớ không thèm gây sự với các cậu, Trịnh Vi, gay to rồi, tớ vừa được nghe một tin khủng khiếp…”.

“Xí, ngày nào cậu không có ba cái tin vỉa hè?” Đã nghe bốn năm, Trịnh Vi không còn hứng thú với các “thông tin giang hồ” của Duy Quyên nữa, cô tiếp tục bấm số.

Duy Quyên lấy tay chặn ngay điện thoại, “Tớ thấy cậu thật là, bị bán đứng còn ngồi đếm tiền cho người ta. Vừa nãy tớ có được một thông tin rất đáng tin cậy từ Hội sinh viên, hai suất học bổng du học của trường thì bị Trần Hiếu Chính nhà cậu chiếm một suất, nghe nói là đi Mỹ, visa cũng xin được rồi. Anh chàng này giỏi thật đấy, chuyện lớn như thế mà giấu như bưng, cậu vẫn chưa biết gì ư?”.

Trịnh Vi sững người, rồi bật cười, “Này, tớ thấy mấy cái thông tin vỉa hè của cậu càng ngày càng vô lý, hôm kia tớ vừa ăn cơm với anh ấy, anh ấy còn nói về chuyện đi Vụ Nguyên với tớ. Đại sư Duy Quyên, xin ngài thôi đi cho, lấy chuyện này để trêu người khác là hơi quá đáng đấy”.

Lần này thì Duy Quyên sốt sắng thật, cô chỉ vào mũi Trịnh Vi nói: “Tớ bảo cậu ngốc cũng không sai, chuyện này đâu có thể đùa được, chẳng cần nói đến Học viện, thông tin này đã lan ra khắp Hội sinh viên trong khoa rồi. Cậu không tin thì thôi, đừng có để đến lúc khóc cũng không có chỗ khóc”.

“Cậu nói linh tinh!”, Trịnh Vi cũng giận dỗi đứng phắt dậy, “Anh ấy chưa bao giờ nói chuyện này với tớ, dĩ nhiên là tớ phải tin anh ấy rồi. Tớ là bạn gái của anh ấy, chuyện của anh ấy mà tớ còn không biết à?”.

“Cậu… thôi được rồi, được rồi, coi như tớ lắm chuyện, lòng tốt bị cậu coi là đồ bỏ đi. Nếu cậu không tin thì đi hỏi anh ấy sẽ rõ ngay thôi”, Duy Quyên giậm chân.

“Đi thì đi chứ sao.” Trịnh Vi là người nghĩ đến chuyện gì chỉ muốn làm ngay, vừa nói dứt lời liền chạy ra cửa. “Đợi tớ hỏi anh ấy, xem các cậu còn bẻm mép thế nào nữa!”

Tiếng cô đóng cửa vừa mạnh vừa vội, cửa rung đến mức Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc lén nhìn nhau, đột nhiên Nguyễn Nguyễn nói một câu “Gay rồi!”. Tiểu Bắc lập tức hiểu ý, cô trợn tròn mắt, “Mẹ ơi, không biết có xảy ra chuyện gì không”. Hai người không nói gì thêm bèn chạy ra theo.

Xuống dưới tầng, Tiểu Bắc kéo Nguyễn Nguyễn lại, “Cậu bảo bọn mình có nên ra bờ hồ, bờ sông gì đó tìm không, không biết cậu ấy có nghĩ dại không…”.

Nguyễn Nguyễn ngắt lời cô ngay, “Đã đến nước này mà còn nói những chuyện đó, cậu đến giảng đường tự học của Học viện bọn tớ, tớ sẽ đến quanh khu ký túc xá của Trần Hiếu Chính xem sao, cậu nhớ là chỉ xem tình hình thôi nhé, không có chuyện gì bọn mình lại quay về”.

“Biết rồi biết rồi.” Tiểu Bắc đáp lời, hai người chia hai đường hành động.

Nguyễn Nguyễn không đoán sai, Trịnh Vi đang đi đến khu ký túc xá của Trần Hiếu Chính, cô đi được một đoạn lại chạy một đoạn, lúc lên tầng còn gặp cậu bạn cùng lớp, cũng chẳng chào hỏi gì xông thẳng đến phòng của Trần Hiếu Chính.

Lúc cô đẩy cửa bước vào, anh đang đứng trước giường mình, lưng quay về phía cô, hình như đang thu dọn đồ đạc, dưới chân anh là một cái va li rất to.

Nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô, anh mới quay đầu lại. “Vi Vi?” Lúc đầu anh có vẻ kinh ngạc nhưng vẻ mặt trở lại bình thường ngay, “Sao em lại đến đây?”.

“Tự nhiên em muốn đến thăm anh.” Một tay cô đặt trước ngực, như để được bình tĩnh hơn, “Anh Chính, anh thu dọn hành lý đi Vụ Nguyên sớm thế à?”.

Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đến bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vô cùng, cô ấy nói rằng anh chuẩn bị xuất ngoại và lại là đi Mỹ, ha ha, anh bảo có buồn cười không?”.

Trần Hiếu Chính trầm ngâm, bất ngờ anh bỏ đồ đạc xuống, quay đầu nắm chặt tay cô, “Vi Vi, em đi với anh, bọn mình ra chỗ khác nói chuyện”.

Cô không nói gì mà để mặc anh kéo mình đi xuống dưới, đến sân bóng rổ gần ký túc xá nam, giữa giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ vắng tanh, chỉ có họ và tiếng gió.

Anh đứng im, buông tay cô ra, thở sâu, “Vi Vi, anh xin lỗi”.

“Tại sao lại xin lỗi, có phải anh lại giở trò gì xấu không?” Cô vẫn nhìn, vẫn cười rạng rỡ như bình thường.

Có lúc, Trần Hiếu Chính cảm giác như tim mình ngừng đập, anh tưởng mình không có cách nào để nói hết những lời còn lại, hóa ra anh không cứng rắn như mình tưởng, “Những lời họ nói đều là sự thật. Anh tưởng có thể đi Vụ Nguyên được với em, không ngờ visa lại làm nhanh như vậy”.

“Họ? Ý anh những điều mà Duy Quyên nói là đúng? Anh Chính, Cá tháng Tư đã qua được hơn hai mươi ngày rồi mà anh còn đùa à?” Cô kéo tay anh, vẫn mỉm cười với vẻ nũng nịu. Nhưng anh chỉ cúi đầu, một mực cúi đầu, đột nhiên anh thấy sợ nhìn thấy nụ cười của cô lúc này.
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây