Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Đã muộn lắm rồi, nói xong những điều này, dường như mẹ anh vô cùng mệt mỏi. Lúc quay về phòng, dáng bà già nua, còng xuống. Trần Hiếu Chính vẫn nhớ mang máng, hồi còn trẻ mẹ anh xinh đẹp, cao ráo biết bao, cho đến tận bây giờ vẫn có người nhắc đến bố mẹ anh hồi đó, ai cũng nói họ là đôi trai tài gái sắc. Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.

Mẹ anh đóng cửa phòng, để lại anh lẻ loi đứng trước ảnh cha, giờ thì không có ai ép nhưng anh lại bám vào thành tủ tồi tàn, từ từ quỳ xuống dưới thềm xi măng lạnh lẽo, nhìn người cha với gương mặt từ tốn, thông minh trong ảnh. Anh như một đứa trẻ bị lạc đường, con đường trước mặt với trăm ngả rẽ, rốt cuộc đâu mới là nơi anh cần đến?

“Bố ơi, bố nói cho con biết, con có làm sai hay không?”

Tết Nguyên tiêu trôi qua, trường bắt đầu vào học. Trong học kỳ cuối cùng của đại học, “tìm việc” đã trở thành động từ quan trọng trong cuộc sống của các sinh viên sắp tốt nghiệp, cùng với các thông tin ký hợp đồng của bạn bè xung quanh được truyền tới, không khí trước thềm tốt nghiệp ngày càng trở nên sôi động hơn.

Người đầu tiên trong phòng 402 ký được hợp đồng làm việc là Hà Lục Nha, cô lựa chọn quay về trường làm giáo viên dạy Kỹ thuật cơ khí ở huyện, như thế cuối cùng cô đã được đoàn tụ với anh bạn trai đang công tác tại quê nhà. Trước quyết định này của cô, mấy người trong phòng đều cảm thấy tiếc, thành tích học tập của cô không tồi, nếu đợi thêm sẽ không đến nỗi không tìm được cơ quan tốt hơn, đặc biệt là Duy Quyên liên mồm trách cô ngốc, mọi người đều chen chân vào thành phố lớn, cô lại quay về vùng hoang sơ hẻo lánh đó. Nhưng giống như Nguyễn Nguyễn đã nói, anh không phải cá, làm sao biết được niềm vui của cá? Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, tương lai ai vui ai buồn, ai có thể dự đoán trước được.

Trác Mĩ không nhiệt tình lắm với vấn đề tìm việc, gia đình sẽ sắp đặt ổn thỏa cho cô, nói như lời của cô là không tìm được việc thì tìm người để lấy làm chồng.

Tiểu Bắc quyết tâm thi cao học, cô nói, xã hội phức tạp quá, những người trong trắng như cô, lui được ngày nào vào cái bể tạp nham đó thì hay ngày đấy.

Chỉ có Duy Quyên là đầu tắt mặt tối với chuyện xin việc, có lần Trịnh Vi nhìn thấy cô có điện thoại mà không dùng, lại chạy xuống bốt điện thoại ở dưới để liên hệ công việc, nghĩ thấy buồn cười bèn nói với Nguyễn Nguyễn, “Việc gì phải thế, cứ làm như phòng trộm không bằng”. Nguyễn Nguyễn chỉ cười mà không nói gì. Khi đó Duy Quyên đã có bạn trai học cao học năm thứ hai, chắc là hai người bất đồng trong vấn đề lựa chọn hướng đi sau này, cô không ngại ngần mà cắt đứt ngay. Sau khi chia tay cũng thấy buồn mấy ngày, Tiểu Bắc bảo cô, việc gì phải thế, có gì hai người bàn bạc, chia sẻ rồi cũng sẽ qua thôi. Duy Quyên tỏ ra buồn rầu nhưng lại nói rất hiên ngang rằng cuộc sống thời đại học cô đơn phiền muộn, đi cùng với nhau một đoạn đường, không hợp thì thôi, chia tay mỗi người một ngả là sự lựa chọn tốt nhất, đằng nào thì họ cũng đi theo phong trào chia tay của sinh viên năm thứ tư mà thôi.

Điều mà Trịnh Vi hỏi nhiều nhất là hướng đi sau này của Nguyễn Nguyễn, thực ra điểm của Nguyễn Nguyễn cao như thế, không học cao lên cũng thấy tiếc. Nhưng cô không để tâm đến chuyện đó, cô nói mình không có chí lớn, không muốn trở thành học giả hay người đàn bà thép gì đó, học đến đây thấy cũng đủ rồi nên không học lên nữa, cô chỉ mong cuộc sống sau này đơn giản, vui vẻ là được. Cô nói với Trịnh Vi, cô và Thế Vĩnh đã giao hẹn riêng với nhau, cả hai đều không về quê, đơn vị thực tập của Thế Vĩnh ở thành phố S khá phù hợp với anh, có ý định ký hợp đồng chính thức sau khi tốt nghiệp, như thế chắc chắn Nguyễn Nguyễn sẽ xin việc ở thành phố S, để được gần Thế Vĩnh. Nguyễn Nguyễn nói, bọn họ cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, gia đình Thế Vĩnh quyền thế quá lớn, trời cao hoàng đế ở xa, chỉ khi rời xa họ, mới có thể sống yên ổn.

Trịnh Vi rất buồn, cô nói: “Nguyễn Nguyễn, tớ rất muốn được làm việc ở cùng thành phố với cậu, có việc gì đều có thể tìm cậu ngay lập tức, sau đó bọn mình vẫn sẽ như trước, cùng đi dạo phố và ăn uống”.

Nguyễn Nguyễn cười cô, “Thế gian chẳng có bữa tiệc nào là không tàn, tớ muốn ở bên Thế Vĩnh giống như cậu không muốn xa rời Trần Hiếu Chính mà thôi. Hơn nữa hai thành phố cũng gần nhau, bây giờ liên lạc và giao thông thuận tiện như thế, bọn mình gặp nhau lúc nào mà chẳng được”.

“Nhưng cậu khẳng định là Thế Vĩnh sẽ được ký hợp đồng ở thành phố S chứ, ý tớ muốn nói là liệu gia đình anh ấy có kế hoạch khác không, anh ấy lại là người hiền lành như thế”, Trịnh Vi vẫn cảm thấy hơi lo lắng cho chuyện của Nguyễn Nguyễn.

Nguyễn Nguyễn ngần ngừ một lát nhưng vẫn nói với giọng quả quyết, “Anh ấy đã hứa với tớ rồi, tớ tin anh ấy”.

Cứ như thế, trong những ngày tiếp theo, với kết quả học tập không thể chê vào đâu và các điều kiện vượt trội, Nguyễn Nguyễn dễ dàng xin được vào Viện Thiết kế Kiến trúc của thành phố S. Sau khi vào học không lâu, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính cũng tham gia vòng thi đầu tiên của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, mặc dù tập đoàn này vẫn bảo họ chờ thông báo nhưng cô khá hài lòng với những biểu hiện của mình, tin chắc mình và Trần Hiếu Chính đều có thể lọt vào vòng thi sau một cách thuận lợi, sau đó vượt qua các đối thủ, nắm chắc phần thắng trong tay.

Kể ra cũng lạ, các môn học của sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp càng ngày càng ít nhưng dường như Trần Hiếu Chính càng ngày càng bận rộn, anh không còn ngày ngày ở bên cô như trước, nhiều khi Trịnh Vi cũng không biết rốt cuộc anh đang bận gì. Thỉnh thoảng hai người cùng đi ăn, anh cũng hớt ha hớt hải, mải lo nghĩ đâu đâu, Trịnh Vi biết hỏi anh cũng chẳng ra được vấn đề, đành quy các triệu chứng của anh thành: chứng buông lơi của sinh viên tốt nghiệp. Cô nghĩ, chỉ cần qua giai đoạn này, mọi việc đều sẽ tốt lên.

Mặc dù như vậy, có lúc muốn nói chuyện với anh lại không tìm thấy anh đâu, cô là người nóng tính, đôi khi cũng khó tránh khỏi nổi cáu khi gặp được anh. Dường như Trần Hiếu Chính cũng hơi ngại ngùng, ngoài việc an ủi cô, anh còn trịnh trọng hứa rằng mấy ngày nữa hai người đều rỗi, anh sẽ ở bên cô, cô muốn đi đâu cũng được.

Trịnh Vi đòi đi vườn bách thú vì cô đã ở thành phố G bốn năm nhưng chưa lần nào đi chơi ở đó. Trần Hiếu Chính chê cô trẻ con nhưng vẫn đồng ý sẽ đi cùng cô....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây