XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ

Cuối cùng, cô buông tay anh ra, như người mê sảng, “Nói như thế có nghĩa em là người cuối cùng biết chuyện này?”.

“Anh đã nghĩ rất lâu rồi nhưng không tìm được cách nào để em khỏi đau khổ.”

“Em không đau khổ? Anh giấu em, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa mới thừa nhận, làm như thế thì em không đau khổ sao? Trần Hiếu Chính, đó là kiểu logic gì vậy?” Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.

Không được khóc, cô tuyệt đối không được khóc, nếu để nước mắt rơi xuống thì đồng nghĩa với việc thừa nhận nỗi đau đã trở thành hiện thực, cô không muốn chấp nhận hiện thực đó, thế là cô nhìn lên trời, không biết nước mắt có chảy ngược vào trong được không?

“Anh đã từng nói rằng cuộc đời của anh là một tòa nhà chỉ được xây một lần, vì thế anh không được phép sai, Vi Vi, dù là một centimet cũng không được.”

Ai đang nói vậy, người đàn ông môi mỏng lạnh lùng tàn nhẫn đó ư?

“Vì thế bây giờ anh mới giật mình tỉnh ngộ, cứu vãn kịp thời cho sai số một centimet của anh? Đi du học có học bổng, quả nhiên người mà em yêu là người giỏi giang nhất. Chỉ có điều em không thể hiểu, tiền đồ của anh và em lại không đội trời chung đến thế hay sao? Kể cả anh nói thẳng với em từ trước, em cũng chưa chắc đã ngăn cản anh. Có phải là do viễn cảnh tương lai của anh chưa bao giờ có em?”

Anh không nói gì, thế là cô ra sức đẩy anh, “Giải thích, anh có thể giải thích, em muốn nghe lời giải thích của anh…”. Giọng cô đã chuyển sang van nài, “Anh Chính, hãy cho em một lời giải thích, anh nói gì cũng được, nói là anh bị ép bất đắc dĩ, hoặc là vì em, anh nói gì em cũng chấp nhận được”.

Anh nắm chặt bàn tay cô đang đặt trước ngực mình, “Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng”.

“Vì thế anh phải yêu lại bản thân mình?”

“Có thể những điều anh nói, em sẽ mãi mãi không thể hiểu được. Anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo.”

“Anh nghĩ rằng ở bên em thì chắc chắn sẽ nghèo ư? Tại sao anh chưa bao giờ hỏi em, em sẵn sàng chịu mọi khó khăn gian khổ cùng anh.”

“Nhưng anh không muốn thế!” Lần đầu tiên giọng anh tỏ ra mất bình tĩnh.

Đã đến nước này, Trịnh Vi chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng.

Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?

Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và mọi nỗi phẫn nộ, “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi”.

Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi”.

Lúc Nguyễn Nguyễn đến, Trần Hiếu Chính đã bỏ đi, cô kéo tay Trịnh Vi, “Vi Vi, bọn mình về đi”.

Bầu trời tháng Tư, sau tiết Thanh minh, nền trời bỗng chốc tối sầm lại, mây đen kéo đến, gió cuốn bụi bay mù mịt, bay cả vào mắt.

Trịnh Vi giằng tay Nguyễn Nguyễn ra, “Cậu coi kìa, nổi gió rồi, sao tớ chẳng thấy lạnh gì cả?”.

Đây là con đường mà cô lựa chọn, là chàng trai cô lựa chọn, vì thế cũng là cô lựa chọn một mình đứng giữa trời gió như thế này, lạnh cũng không thể kêu ai.

Nguyễn Nguyễn đưa tay ngăn gió bụi lại, “Trời tối quá, tớ có thể vờ như không nhìn thấy cậu khóc”.

Trịnh Vi lắc đầu, “Tớ không khóc, tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua”.

Bốn năm đại học, Trịnh Vi đã quen với ánh mắt của mọi người nhưng đây là lần đầu tiên cô phải để mình làm quen với những ánh mắt chế nhạo kèm thêm một chút thương hại, một đôi trai tài gái sắc được mọi người quan tâm chú ý, cuối cùng kết cục vẫn là đôi ngả đôi đường.

Cô vẫn ăn ngủ như bình thường, thỉnh thoảng cũng bật cười thoải mái vì mấy mẩu chuyện đùa không đáng cười của Tiểu Bắc. Biết làm thế nào, sau buổi chia tay với anh ở sân bóng rổ, ngủ một giấc dậy, cô cảm thấy trời như sập xuống, nhưng mở cửa sổ ra, sau cơn mưa bầu trời lại rực rỡ làm sao, dòng người đi qua bận rộn, mỗi người một vẻ, hoặc buồn hoặc vui. Trái Đất này không thể vì sự đau khổ của một người mà thay đổi quy luật tự nhiên của nó, trong giấc mơ cô tuyệt vọng đến mức không tin rằng sẽ còn ánh mặt trời, nhưng hôm sau mặt trời vẫn lên như thường, cuộc sống vẫn tiếp tục với dòng chảy của mình.

Đến khi cảm thấy không thể chịu được, cô nằm trong chăn và lén gọi điện thoại cho mẹ, vừa nghe thấy tiếng nhấc máy thì cô đã nghe thấy tiếng nức nở của mẹ. Sức khỏe bác Lâm vốn đã không tốt, những trắc trở trong tình cảm và cú sốc trong sự nghiệp đã khiến bác mất từ tuần trước. Lúc mất, bác vẫn là một người đang có vợ. Cho dù khi còn sống bác đã hứa với mẹ Trịnh Vi bao điều, nhưng sau khi bác mất, ngay cả vào nhà tang lễ nhìn bác lần cuối cũng không được nhìn. Cái chết của bác Lâm đã khiến mẹ Lâm Tĩnh ‐ cô Tôn - giành được thắng lợi trong cuộc kháng chiến trường kỳ đó, cuối cùng cô đã bảo vệ được trọn vẹn cuộc hôn nhân của mình, không còn ai có thể cướp được chồng cô.

Trịnh Vi không biết mình đã kết thúc cuộc điện thoại với mẹ như thế nào. Mấy hôm sau, cô thu dọn hành lý, tay cầm hai tấm vé, một mình đi Vụ Nguyên. Lúc tàu chuyển bánh, cô không dám ngửa mặt nhìn lên, nếu giây phút này đây anh từ trên mây cao nhìn xuống, liệu có cúi đầu tìm vùng đất mà anh đã hứa sẽ đi cùng cô hay không?

Cây hòe già trước cổng thôn Lý rậm rạp um tùm như trong giấc mơ của cô, không biết nó đã đứng đây bao nhiêu năm, chứng kiến bao buồn vui, quen với bao cảnh ly hợp, vẻ trầm mặc nhìn thấu thói đời của nó đã an ủi được Trịnh Vi phần nào.

Hướng Viễn - cô hướng dẫn viên trong làng mà Trịnh Vi bỏ ra mười lăm tệ để mời đã tận tình đi cùng cô. Cô gái có đôi mắt như mắt con hồ ly, khi cười tạo thành nếp dưới mắt nói với cô: “Bao nhiêu năm qua, cây hòe già đầu làng đã chứng kiến tình yêu của bao đôi trai gái. Họ gặp nhau, nguyện thề, hoặc cũng có thể chia tay dưới gốc cây… Mới hôm qua thôi, còn có một người thành phố, theo di chúc của người đã khuất, rắc tro hỏa táng của cha mình xuống gốc cây hòe già”.

Trịnh Vi nhớ đến câu chuyện, người đàn ông ngoại tình đã để lại nhà cửa và tài sản cho vợ con nhưng tặng chiếc lá mà mình quý nhất cho người phụ nữ mà ông ta yêu. Trọng lượng của tình yêu, chẳng qua chỉ là một chiếc lá rụng và nhúm tro tàn mà thôi.

Trịnh Vi nhờ Hướng Viễn làm một việc, đào một chiếc hố không nông cũng không sâu dưới gốc cây hòe già. Hướng Viễn vui vẻ nhận lời, cái giá mà cô đưa ra để đào hố là hai mươi tệ, nhưng Hướng Viễn nói, nếu Trịnh Vi cho cô năm mươi tệ, cô sẽ thay cô bảo vệ món đồ dưới hố này.

Trịnh Vi cảm thấy đây là một cuộc trao đổi có lợi. Cô chôn cuốn Truyện cổ Andersen và chú tiểu long bằng gỗ dưới gốc cây hòe già.

Lúc đứng trên đỉnh núi, Trịnh Vi nhìn cây hòe già dưới chân núi, nghe thấy Hướng Viễn hét về phía xa, “Ta muốn phát tài!”.

Cô cũng bắc loa tay, lấy hết sức bình sinh hét: “Nước Mỹ, đất nước Chủ nghĩa Tư bản gian ác, ta hận ngươi, trả lại người yêu cho ta…”.

Vách núi vọng lại, “Phát tài… phát tài… trả lại cho ta… trả lại cho ta…”.

Trịnh Vi và Hướng Viễn cùng cười ngặt nghẽo. Cuối cùng, tại vùng đất mà cô mơ ước được đặt chân đến này, trước mặt một người không hề quen biết, cô gái Trịnh Vi hai mươi hai tuổi đã khóc như mưa.



Chương 13 - Cười say ngất ngây cùng khanh ba vạn bữa, không cần trút bầu tâm sự...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây