“Con bé ở giữa nhảy khá quá nhỉ, eo lắc mềm thật đấy”, Tiểu Bắc vừa khen vừa bình phẩm.
“Con bé mà cậu nói hình như là Tăng Dục đấy”, Nguyễn Nguyễn nói.
Tiểu Bắc liếc Trịnh Vi một cái liền lựa gió xoay chiều ngay, “Tớ tưởng ai mà uốn éo kinh vậy, hóa ra lại là cô nàng, chẳng khác gì múa ương ca1”.
(1 Một điệu múa dân gian thịnh hành ở vùng nông thôn phía Bắc của Trung Quốc, thường dành cho những người cao tuổi)
Trịnh Vi phì cười, “Thôi đi Tiểu Bắc, cậu đừng có giả vờ giả vịt nữa. Người ta nhảy còn đẹp hơn cậu nhiều”. Nói thực, cô cũng cảm thấy Tăng Dục nhảy đẹp. Tăng Dục xinh xắn, học giỏi, nghe nói tính tình phóng khoáng, bố cô lại là Viện phó Học viện của họ, nhảy cũng đẹp, một cô gái như thế say hắn như điếu đổ mà hắn còn lờ đờ, qua đó có thể thấy hắn thực sự là con người khô khan lạnh lùng, thảo nào một Ngọc diện Tiểu Phi Long như cô cũng phải ngã đau.
Trịnh Vi vẫn đang suy nghĩ lan man thì tiết mục văn nghệ cuối cùng cũng đã kết thúc. Buổi biểu diễn văn nghệ tối nay mang tính chất so tài, trong thời gian ban giám khảo thống kê điểm số, cô dẫn
Chương trình trang điểm cầu kỳ bước ra, cười nói với sinh viên ở dưới, “Hiện giờ ban giám khảo đang làm việc để thống kê số điểm của các lớp. Trước khi công bố kết quả cuộc thi, có bạn nào muốn lên sân khấu biểu diễn không?…” Rõ ràng câu hỏi của người dẫn
Chương trình chỉ là hỏi cho vui mà thôi bởi cô biết trước rằng sinh viên của Học viện Công nghệ Kiến trúc vốn rất khô khan, chắc chắn sẽ không có người chủ động lên sân khấu, vì thế cô chỉ dừng lại một giây rồi nói tiếp, “Nếu không có thì xin mời thầy Tăng - Viện phó của Học viện chúng ta biểu diễn bài Xuân phương Bắc để chúng ta thưởng thức”. Vừa nói dứt lời, nhạc của bài hát Xuân phương Bắc đã nổi lên, Viện phó lịch lãm cầm micro mỉm cười đợi ở cánh gà sân khấu.
Tất cả đều diễn ra theo kịch bản, cô dẫn
Chương trình đang chuẩn bị mỉm cười đi vào, đột nhiên phía dưới có tiếng cất lên, “Đợi một chút ạ! Em muốn biểu diễn!”.
Cô dẫn
Chương trình sững lại trong chốc lát, vẫn chưa kịp phản ứng gì thì nhân vật dũng cảm đó đã đứng lên, hóa ra là một cô sinh viên có khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn.
“Chị ơi, chị đừng nói nhanh như thế, em giơ tay nhưng chị có nhìn thấy đâu?”, Trịnh Vi vừa nói vừa bước lên sân khấu. Nguyễn Nguyễn ra sức kéo tay cô, khẽ dỗ dành, “Đừng bồng bột như thế, muốn hát bọn mình ra KTV ở cổng trường hát!”.
“Không.” Trịnh Vi nhanh chóng thoát khỏi tay Nguyễn Nguyễn rồi chạy thẳng lên sân khấu. “Không phải chị hỏi có ai muốn biểu diễn hay không đó sao, em muốn hát một bài.”
Tiểu Bắc lấy tay che mặt, “Mẹ ơi, đừng nói con quen cô nàng!”.
Nguyễn Nguyễn nhìn thấy thầy Viện phó đứng ở cánh gà cũng cười, lịch sự chủ động rời sân khấu, nhạc bài Xuân phương Bắc cũng dừng lại ngay. Không hổ là người dẫn
Chương trình đầy kinh nghiệm, sau vài giây bất ngờ, lập tức vẻ mặt trở lại bình thường, cô cười và nói với Trịnh Vi: “Em thật dũng cảm, em muốn hát bài gì?”.
Trịnh Vi nghĩ một lát, “Em muốn hát bài Cảm nhận khi mới biết yêu!”
Nguyễn Nguyễn ngồi dưới sân khấu cũng bật cười, cô nói với Tiểu Bắc đang mặt mày đau khổ, “Cho cậu ấy xả stress, mấy hôm nay bí bách quá rồi”.
Người dẫn
Chương trình trao đổi một lát với phụ trách âm thanh, cuối cùng nói với Trịnh Vi bằng giọng nuối tiếc, “Thành thật xin lỗi, trong list các bài hát không có nhạc của bài này”.
Trịnh Vi cau mày, “Bài này mà không có? Để em xem có bài gì”.
Trịnh Vi tự mình bước đến gần người phụ trách âm thanh, liếc qua danh sách các bài hát, quả nhiên là không có bài Cảm nhận khi mới biết yêu. Cô tỏ vẻ chán nản rồi chỉ vào bài Cái giá phải trả của tình yêu, nói: “Thế thì bài này vậy, đằng nào cũng đã lên rồi, bài này em cũng biết hát”.
Người dẫn
Chương trình không biết làm thế nào, đành phải gật đầu với người phụ trách âm thanh, rất nhanh, giai điệu du dương chậm rãi vang khắp hội trường. Cảm giác âm nhạc của Trịnh Vi không đến nỗi tồi, giọng hát trong trẻo, nghe cũng khá hay, chỉ có điều, một cô gái trông như búp bê mà đứng trên sân khấu nhắm mắt hát bài Cái giá phải trả của tình yêu hơi rầu rĩ này thực sự trông rất khôi hài, ban giám khảo và các vị lãnh đạo trong khoa ngồi dưới cũng cười, thì thầm với nhau, hỏi cô sinh viên thú vị này là ai.
Nguyễn Nguyễn là người đầu tiên dưới sân khấu vỗ tay, không ngăn được cô ấy thì đành hoan hô cổ vũ vậy. Tiểu Bắc và Lục Nha cũng hưởng ứng nhiệt liệt.
Còn nhớ giấc mơ thời niên thiếu
Tựa như đóa hoa không bao giờ tàn phai, Cùng em trải qua bao năm tháng gió mưa
Trông thế sự vô thường, trông nương dâu bãi bể.
…
Trần Hiếu Chính ngồi ở dãy ghế sau, Tăng Dục muốn hắn đến xem cô nhảy, đằng nào cũng chẳng có việc gì nên cùng bạn bè trong lớp đến xem. Trịnh Vi vừa lên sân khấu, đám bạn xung quanh hắn bèn lên tiếng trêu chọc, sinh viên trong Học viện Công trình Kiến trúc đều biết Trịnh Vi theo đuổi hắn. Hắn không nói gì, chống cằm nhìn Trịnh Vi đang say sưa hát, đây là lần đầu tiên hắn gặp cô sau sự cố công viên Nam Sơn, hắn đang nghĩ, không hiểu cô nàng là hạng người nào, không biết rồi sẽ còn gây ra chuyện gì mất mặt nữa đây.
Dường như sự im lặng của Trần Hiếu Chính khiến đám bạn xung quanh càng được đà lấn tới, họ bắt đầu hướng lên sân khấu hô lớn, “Trịnh Vi - Hiếu Chính, Trịnh Vi - Trần Hiếu Chính…”.
Ánh mắt cô vô tình nhìn xuống, dưới sân khấu rất tối, hắn không dám chắc là cô có nhìn thấy hắn hay không nhưng theo thói quen hắn vẫn lảng đi chỗ khác.
“Chính này, lên đó nói gì đi chứ?” Có cậu bạn đẩy vai hắn, hắn gạt bàn tay trên vai ra, một mình đứng dậy bước ra khỏi hội trường.
Đi thôi, đi thôi, ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành
Đi thôi, đi thôi, cuộc đời khó tránh khỏi những vấp váp trắc trở,
Cũng đã từng khổ đau rơi lệ, cũng đã từng tan nát cõi lòng,
Đây là cái giá phải trả của tình yêu…
Trần Hiếu Chính bước ra khỏi hội trường và hít thở sâu trong bầu không khí yên tĩnh. Thực ra, giọng cô nàng hát rất hay, chỉ có điều… Tiếc thật!
Sáng hôm sau, mọi người trong phòng ký túc đã về một nửa, chỉ còn lại Trịnh Vi, Nguyễn Nguyễn và Lục Nha. Vì nhà Lục Nha ở ngay thành phố nên không vội, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn thì ngồi cùng chuyến tàu, hơn bảy giờ tối tàu mới chạy. Nguyễn Nguyễn thu dọn xong hành lý của mình liền quay sang dọn đồ cho Trịnh Vi, thành ra Trịnh Vi lại rỗi rãi chẳng có việc gì làm, máy vi tính trong phòng đều đã đóng hộp, đành phải chạy sang phòng Hứa Khai Dương, dùng máy tính của anh để chơi điện tử.
Sau khi rút hết quân, ký túc xá nam lại càng trở nên tồi tàn hơn. Khai Dương là người thành phố này, đồ đạc vẫn để nguyên ở đó mà chưa động gì, thấy Trịnh Vi đến, anh cũng vui vẻ ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô chơi điện tử.
Phòng của Hứa Khai Dương cùng tầng với phòng lão Trương, lúc đến Trịnh Vi còn hơi do dự, liệu có chạm trán với tên đáng ghét đó không nhỉ nhưng rồi lại nghĩ, chắc thời điểm này gã đã về nhà rồi. Máy vi tính của Khai Dương đặt trên bàn gần cửa ra vào nhất, cô vừa chơi điện tử vừa không nén nổi tò mò để ý mọi người đi lại trên hành lang, không nhìn thấy hắn, cô không biết mình nên thất vọng hay thở phào....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: