“Nguyễn Nguyễn, cậu có tham gia không?”
Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Phiền hà lắm, bọn mình đi thôi”. Sắp đi qua hết các câu lạc bộ, đột nhiên nghe thấy không xa
vang lên tiếng ai đó gọi: “Vi Vi, Vi Vi…”.
Trịnh Vi quay đầu nhìn xung quanh theo phản xạ, xác định không phải gọi mình, vừa định đi tiếp, lại nghe thấy tiếng gọi càng dồn dập hơn, “Vi Vi, phía này, phía này cơ mà!”. Lần này thì cô đã nhìn thấy một gương mặt có vẻ quen quen đang đứng ở góc đường, đang ra sức vẫy tay về phía cô.
“Cậu quen à?”, Nguyễn Nguyễn hỏi với vẻ kinh ngạc. “Hình như thế, trông rất quen, bọn mình qua đó xem sao.”
Hai người vừa bước tới, anh chàng vừa gọi cô liền nói với giọng thân thiện, “Vi Vi, cuối cùng đã tìm được em, vào học bao lâu rồi mà em không gọi điện thoại cho anh, thế là không được đâu nhé”.
Nghe thấy hai tiếng “Vi Vi” mà anh chàng đó gọi, Trịnh Vi bất giác rùng mình, thầm hỏi mình quen anh chàng này từ bao giờ nhỉ. Cô nhìn gương mặt mọc đầy trứng cá trước mắt mấy giây mới ồ lên vỡ lẽ, đây chẳng phải lão Trương nhiệt tình hôm cô đến nhập trường đó sao?
“Hê hê, mấy hôm trước em có việc phải về nhà. Anh Trương, anh ở đây làm gì vậy?” Vì đã quen nên cô cũng không phải cảnh giác nữa.
“Còn làm gì nữa, câu lạc bộ thu hút nhân tài, cũng phải hấp thu ít dinh dưỡng mới chứ.”
Trong trường đại học hình như sinh viên nào cũng phải tham gia vào câu lạc bộ nào đó thì phải, Trịnh Vi liếc quanh vị trí của lão Trương, đây là góc kín đáo nhất so với các câu lạc bộ khác, sau lưng anh ta là hai, ba anh chàng cũng lôi thôi luộm thuộm như anh ta, trên bàn không có những tấm biển tuyên truyền bắt mắt như các câu lạc bộ khác, ngay cả các sinh viên mới xếp hàng đăng ký trước bàn cũng không nhiều.
“Câu lạc bộ của anh là câu lạc bộ gì vậy, ít ra cũng phải có tấm biển ghi chứ?”
“Ở đây này.” Lão Trương cầm một tờ giấy trên bàn lên, nhìn là biết đó là một tờ giấy được xé nham nhở trong quyển vở ghi chép, trên đó viết dòng chữ “Câu lạc bộ Cờ vây” bằng bút bi.
Trịnh Vi cười ngặt nghẽo, “Anh Trương, câu lạc bộ của các anh cũng giản dị, đơn sơ quá nhỉ? Đi từ nãy đến giờ, chưa thấy câu lạc bộ nào lại nghèo nàn như thế”.
Lão Trương không hề tỏ ra phật ý, phẩy phẩy tờ giấy, nói: “Bọn anh đây gọi là hát bè trầm! Nước chẳng kể sâu, có rồng tất thiêng, hình thức không quan trọng, cái mà bọn anh coi trọng chính là nội hàm”.
“Thế anh cứ tiếp tục giữ nội hàm đó đi, em phải về đây”, Trịnh Vi vừa cười vừa nói.
“Thế đâu có được, đã đến đây thì phải tham gia vào câu lạc bộ của các anh chứ”, lão Trương nói với vẻ thản nhiên.
Trịnh Vi bật cười, “Em đâu có hiểu trò chơi có nội hàm lớn lao như vậy của các anh, em chỉ biết chơi cờ bay thôi”.
“Không sao cả, chỉ cần em tham gia, bọn anh đông người thế này không dạy được em hay sao? Trông em thông minh như thế, chắc chắn sẽ học nhanh thôi.”
“Thôi thôi, các anh đi tìm cao nhân khác đi.” Trịnh Vi đang định bỏ đi thì bị tay lão Trương chặn lại, “Em gái, em phải nể mặt anh chứ, hay là bọn anh không thu tiền gia nhập câu lạc bộ của em nữa… Thế cũng không chịu hả? Thôi thì thế này nhé, em tham gia, chức hội phó câu lạc bộ sẽ để em làm…”.
Trịnh Vi giật nảy người, cảm thấy trước mặt là đầm rồng hang cọp. Thấy cô vẫn chưa chịu, lão Trương lại một lần nữa dùng chiêu bài dụ dỗ ngon ngọt, “Thôi em hãy nể mặt anh vì hôm nhập học đã giúp em, cũng coi như đó là cái duyên, em tham gia đi nhé.
Yên tâm, sau khi gia nhập câu lạc bộ, em không có nghĩa vụ gì hết mà chỉ có quyền lợi thôi… Đừng để đến mức anh phải cầu xin em, ít nhiều gì thì anh cũng là đàn anh khóa trên mà”.
Thấy Trịnh Vi tỏ vẻ nghi hoặc không nói gì, lão Trương không để lỡ thời cơ dúi ngay chiếc bút bi vào tay cô, nửa vật nài nửa ép cô phải ký tên. Trịnh Vi chưa kịp hoàn hồn thì nghe thấy lão Trương quay đầu tươi cười hoan hỉ với mấy anh bạn đằng sau, “Cuối cùng thì câu lạc bộ Cờ vây của chúng ta đã có sinh viên nữ rồi, lại còn là cô bé xinh đẹp nữa chứ. Thế nào hiệp hội Máy tính và câu lạc bộ Guitar cũng tức nổ đom đóm mắt cho coi”.
Trịnh Vi không nói gì nữa, cô có cảm giác như mình bị bán đứng trong chốc lát. Nhưng nhìn thấy vẻ hoan hỉ của bọn họ, thầm nghĩ mấy anh chàng này cũng đáng thương thật, bình thường chắc là hay bị các câu lạc bộ khác bắt nạt, đằng nào cô cũng chẳng có việc gì, tham gia thì tham gia chứ sao.
Lúc này đây ánh mắt lão Trương bắt đầu nhìn chằm chằm vào phía sau Trịnh Vi, Trịnh Vi quay đầu lại, đúng là vị trí Nguyễn Nguyễn đứng, cô đang lơ đãng nhìn mọi người qua lại.
Trịnh Vi đặt tay lên vai Nguyễn Nguyễn, nhướn mày lên hỏi anh chàng Trương: “Anh nhìn Nguyễn Nguyễn nhà em chăm chú như thế làm gì?”. Cô không hề có ý ghen tuông. Tính Trịnh Vi là thế, cô đã chấp nhận Nguyễn Nguyễn nên cảm thấy Nguyễn Nguyễn là của nhà mình, người khác ca ngợi, thích Nguyễn Nguyễn, cô cảm thấy mình cũng vinh dự lây, chỉ có điều trong mắt lão Trương lộ rõ bốn chữ “thèm thuồng từ lâu”, khiến cô không thể không cảnh giác.
Lão Trương rút phắt trong túi ra một vật, cầm bằng hai tay đưa ra trước mặt Nguyễn Nguyễn, “Em là Nguyễn Quản đúng không, anh đã nghe tiếng em từ lâu, anh là Trương Thiên Nhiên học khoa Công nghệ Môi trường, đồng thời cũng là bạn thân của Trịnh Vi”.
Trịnh Vi lườm một cái, con người này không biết lạ là gì, hóa ra anh ta vẫn đem theo bên người tấm card tự làm đó, hễ gặp con gái xinh là lại phân phát.
Nguyễn Nguyễn mỉm cười nhận lấy và cũng không nói gì. Lại vẫn là lão Trương tấn công tiếp, “Hay là em cũng tham gia vào câu lạc bộ Cờ vây của bọn anh nhé?”.
Trịnh Vi thấy Nguyễn Nguyễn có phần khó xử, bèn nói với lão Trương, “Đây khác gì được voi đòi tiên, bắt ép bản cô nương còn chưa đủ, lại còn định bá chiếm cả hoa khôi Nguyễn Nguyễn nhà chúng tôi nữa. Anh không sợ câu lạc bộ Cờ vây của anh bị người khác cho một chưởng à?”.
Lão Trương cũng là người rất biết nắm bắt thời cơ, biết dừng lại đúng lúc nên cũng không nài ép thêm.
Tối đến, khi đã về phòng đông đủ, mọi người liền kể cho nhau nghe chuyện buổi chiều đi thăm các câu lạc bộ. Tiểu Bắc nói bằng giọng chắc nịch: “Cái gọi là câu lạc bộ chỉ là nơi các anh giai khóa trên đói khát tán tỉnh các em khóa dưới mà thôi?”.
Lục Nha hưởng ứng, “Đúng đấy, tớ cũng cảm thấy như thế. Tiểu Bắc, thế thì cậu không tham gia vào câu lạc bộ nào à?”.
Tiểu Bắc nói: “Đâu có, tớ tham gia câu lạc bộ Nhiếp ảnh, câu lạc bộ Nấu ăn, câu lạc bộ Tình thương, hiệp hội Điện ảnh…”.
Trịnh Vi cười phì, “Thế những lời cậu nói lúc đầu không phải là mâu thuẫn hay sao?”.
Tiểu Bắc hùng hổ, “Tớ chỉ nói câu lạc bộ là nơi các anh giai khóa trên đói khát tán tỉnh các em khóa dưới mà thôi, tớ đâu có nói như thế có gì là không ổn đâu, tán thì cứ việc tán, dù thế nào thì cũng không thể không cho họ cơ hội, như thế thì phi nhân đạo quá. Trịnh Vi, cậu tham gia vào câu lạc bộ nào, hôm nay tớ lang thang mãi ở đó nhưng không thấy câu lạc bộ Phi Long”.
“Tớ tham gia câu lạc bộ Cờ vây”, Trịnh Vi buột miệng.
“Ấy, cậu nghĩ gì mà lại tham gia câu lạc bộ Cờ vây, tớ nghe mấy người khóa trước nói, trong số các câu lạc bộ của trường, câu lạc bộ Cờ vây là vô tích sự nhất. Nghe nói mấy người ở đó là sinh viên bị đúp, điển hình là những kẻ ham chơi bời, ban chấp hành Đoàn trường mấy lần đã có ý định giải tán câu lạc bộ này, không hiểu tại sao đến giờ nó vẫn tồn tại”, Duy Quyên nói....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: