Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]


- Chuyền về đi Nam ! – Luân khùngla lên ở bên.

Thế nhưng tôi còn chưa kịp chuyềnvề theo ý bạn mình thì từ đằng sau, cặp anh em song sinh nhà kia đã trờ tới quyếtđịnh một đánh ba. Và chẳng cần tới một chút khó khăn gì, tôi mất bóng ngay lậptức vì bị phân tâm. Bảo Bư sau khi lấy được bóng từ trong chân tôi thì nhanhchóng thoát qua, chuyền luôn giữa hai chân Luân khùng mạnh y như sút.

Tiền đạo tên Tú nhận bóng gọn nhẹ,bằng một cú đảo người đã lách qua khỏi thằng Chiến mà chạy thẳng luôn vào trunglộ. Hai anh em sinh đôi này cứ thế bật tường cùng nhau cực kì ăn rơ, vờn thằngDũng mệt đến xoắn cả não, đổ mồ hôi hột suốt mấy phút mặc dù tụi tôi đã rút vềhỗ trợ phòng thủ. Cứ vậy, thế trận hồi giữa hiệp trước được tái lập khi mà12A21 tấn công không xong, luôn bị vây cản ở khu vực giữa sân.

Nhưng quả là sau khi nghỉ giảilao thì phải có khác trước, hai trung vệ đội bạn sau khi bỏ tuyến dưới để lêntham gia tấn công thì đã gây không ít khó khăn cho chúng tôi.

- Thôi rồi… dường như 12A21 quyếtđịnh tấn công ngay từ khi thời gian của hiệp hai còn chưa trôi qua được một nửa.Đến 5 cầu thủ trong đội đã có mặt ở phần sân của 11A1, có lẽ một đợt tấn côngvũ bão sẽ xuất hiện chăng ??!!!

Đúng là có thêm người thì có thêmtrợ lực, nhờ thêm hai đồng đội hộ công mà Luân khùng phải chạy nháo nhào hết từbên này sang bên khác. Thêm một sự thật nữa rằng sau hiệp một mệt phờ râu vì phảichạy loanh quanh, đám tụi tôi hầu hết đều đã mệt lả người vì sức vóc không bằngđội bạn mà lại phải gồng người đuổi theo nhịp độ trận đấu luôn được đẩy nhanh.Chính vì thế nên dù qua 15 phút giải lao mà tụi tôi vẫn cảm thấy chưa hồi phụchoàn toàn sức lực, giờ đây lại thêm đội bạn định lấy thể lực đè kĩ thuật nên hầuhết tụi thằng Luân, thằng Dũng, thằng Chiến như bị quay mòng mòng. Hiệp hai chỉmới trôi qua được mười phút mà tụi tôi chưa dắt banh nổi sang phần sân đốiphương, chạy ná thở ở sân mình mà vẫn còn bị lấy bóng.

Toàn đội 12A21 biết điều đó nênáp dụng lối đá cứng rắn không thiên nặng về kĩ thuật mà chỉ chuộng sức bền, họliên tục dùng những đường chuyền dài chuẩn xác để kéo giãn hàng phòng thủ củachúng tôi rồi lại đột ngột thu hẹp nhằm tiêu hao thể lực đối phương. Và chiếnthuật đó đã thật sự có hiệu quả sau một tình huống nguy hiểm không thể chống đỡtrước khung thành 11A1.

- Qua đây ! – Bảo Bư la to khitrung vệ bên mình đã chạy sát đường biên ngang, liên tục huých vai uỳnh uỵch vớiLuân khùng.

Thằng Luân cố gắng rướn người cảnlại đường chuyền nhưng vô ích, ngang tầm cổ của nó luôn có một cánh tay chắnngang đúng luật khiến nó cứ nhấp nha nhấp nhổm chạy sát theo người ta mà chảlàm được gì.

- Binh…. ! – Một cú sút tạt thẳngtừ cánh trái sang cánh phải.

Bảo Bư nhanh chóng nhận bóng, vẻnhư đội hình 12A21 đã quá quen khi biến những cú sút thành giống hệt như nhữngđường chuyền. Ông anh đội trưởng này không thèm quan sát mà cong chân sút luôn.Với bộ tướng to cao đó, thằng Chiến lúc này không biết làm gì khác hơn là giơlưng nhảy ra hi vọng cản được cú sút.

- Véo…. ! – Bóng sượt qua tay áothằng Chiến rồi lao thẳng vào xà ngang khung thành 11A1.

- Binh… binh…. Ahhh !!!!

Tình huống nguy hiểm chính làđây, cú sút trái phá của Bảo Bư đã trực chỉ khung thành đối diện mà đập mạnhvào xà ngang, dội luôn thẳng vô mặt thằng mập thủ môn đang còn thủ thế chờbóng. Khang mập ôm mặt rú lên sau quả dội banh cực mạnh đó, nó lăn đùng luôn rađất đưa hai tay bụm mũi mình lại.

Chứng kiến cảnh tượng đó, toàn độitụi tôi nhất thời sững lại một giây chứng kiến thằng Khang vừa “tử vì đạo”, quảnày không bể mũi thì thực là kì tích. Nhưng đội bạn quyết không bỏ lỡ cơ hội hiếmcó này, trông thấy bóng vừa bật ra đang nảy tưng tưng trên sân là hai anh emsong sinh kia vội nhào đến.

- Bốp ! – Ông anh Tú sút ngay lậptức, bóng xé gió bay luôn ngoài tầm với của pha dùng đầu cản bóng đầy bất lực củaDũng xoắn mà lao vào khung thành đang trống trải vì thiếu vắng thủ môn.

- Roét… vào ! – Trọng tài thổi còi công nhận bàn thắng hợplệ.

- Vào rồi…. 12A21 đã gỡ hòa ởphút thứ 15 của hiệp đấu thứ hai rồi… Vâng, thế cục của trận đấu lại trở về vạchxuất phát với tỉ số 1-1 chia đều cho cả hai đội. Và như tôi nhận thấy trên sânlúc này thì thủ môn của 11A1 đang bị đau.. !

Không để chậm trễ, cả đám tụi tôivội chạy tới khung thành mà kéo Khang mập lúc này vẫn còn đang ôm mặt ngồi dậy:

- Có sao không chú? Xui… !
- Sặc… máu kìa…!

Vừa nghe có máu là thằng mập đã gầnnhư phát rồ, nó kêu lên đau đớn:

- Ư…ư… máu á… tao bị bể mặt…ahhh!!!!
- Bình tĩnh, không đến nỗi đâu ! –Tuấn rách lắc đầu.

Sự tình quả là không đến nỗi nhưthằng Khang đang tưởng, nhưng với vị trí vừa lãnh trọn quả bóng trái phá vào mặtnhư nó thì hoảng hốt hoàn toàn là cảm xúc tự nhiên. Thật ra thì thằng mập chỉ bịdập mũi mức độ nhẹ, máu có xịt ra nhưng không nhiều, mặc dù cảm giác đau đớnthì vẫn còn đó. Gì chứ bị đập vào mũi thì ai mà chẳng đau tái tê, tôi bất giácrùng mình khi nhớ lại hồi còn luyện võ thỉnh thoảng cũng bị ăn vài đấm từ sư phụvào mặt, ê ẩm cả mấy ngày liền.

Phải mất đến vài phút để “đội cấpcứu” từ phòng y tế tạm thời cầm máu lại cho Khang mập thì trận đấu mới được tiếptục.

- Ổn không? Đá được chưa? – Tôi áingại hỏi.
- Không được cũng phải được chứsao, có ai nữa đâu mà thay…ui daaa ! – Khang mập nhăn nhó, vẫn còn quen tay dòdẫm lên mũi rồi xuýt xoa.

Ôm bóng đặt lại vào vạch vôi giữasân, tôi thầm tiếc nuối vì bị gỡ hòa dù rằng chả thể trách gì được, lối đá thểlực của đội bạn kèm với những cú sút trái phá đúng là một đòn giáng mạnh vào lỗhổng chí mạng của một đội bóng thiên về kĩ thuật tụi tôi.

- Và… trận đấu lại được tiếp tục,bóng được phát từ khu vực giữa sân nhưng…rè..è…rè…. !

Lời nói của tên bình luận viên bịngắt quãng giữa chừng khi mà vừa lúc đó đột ngột có một cơn gió thổi mạnh đếnsân. Luồng không khí lạnh này mạnh đến nỗi quả bóng đang yên vị trên sân cũnglăn ngược về lại theo hướng phần sân của bọn tôi.

- Vâng… a lô một hai ba bốn… tôinói anh em có nghe rõ không… alô… gió to thế không biết, trận đấu vẫn được tiếptục…a lô !!!!

Tái mặt nhìn thằng Luân cũng đangnhìn mình, tôi phập phồng lo lắng khi nhận ra rằng tụi tôi đang ở… ngược chiềugió. Trên sân lúc này hầu hết các khán giả đều đưa tay giữ nón và kêu la oaioái khi hàng dàn lá rụng bay rít theo từng cơn gió thổi mạnh đến. Bên trên bầutrời lúc này cũng đang vần vũ mây đen như khẳng định rằng chắc chắc chỉ chiều tốihôm nay thôi, mưa sẽ cực kì lớn. Và oái ăm thay tại sao mà lúc này đây, nhữngcơn gió từ các đám mây đông đặc kia lại đang táp vào mặt tụi lớp tôi như thể muốndùng khí lạnh mà đóng băng luôn cả đám.

- Tiêu… ngược gió ! – Thằng Luânchỉ nói được nhiêu đó rồi tắt ngúm.

Và tôi không biết nói gì hơn, chỉdùng chân giao bóng sang cho nó vì không thể giữ bóng cố định được nữa rồi chạysang phần sân đội bạn. Theo như thói quen thì Luân khùng sẽ chuyền luôn cho tôiđể tổ chức tấn công, ấy vậy mà lần này tôi không đón được đường chuyền của nóchỉ bởi… bóng vừa lăn được một tí là chậm chạp trở lại, ì ạch như lăn giữa bùnlầy.

Nhận ra vì đang bị gió cản, tôi vộichạy lùi lại đón bóng, quyết định dùng lực chân mạnh hơn để đảm bảo rằng nhữngđường chuyền của mình sẽ vẫn được như ý....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây