Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]


Khi cực thịnh, trải qua một khoảng hư không, nỗi đau trong tôi cuối cùng cũng đã có thể khởi suy !

Hương hoa bạch mai nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau của tôi, như chính Tiểu Mai vậy, thuần khiết và yên bình…

Sóng biển lại vỗ nhẹ nhàng, hiền từ vào bờ cát, rì rào từng đợt, và gió thổi miên man trên tóc hai đứa, đưa hương hoa bạch mai nhẹ lẫn vào rừng dương.

Tôi nắm tay Tiểu Mai, nhìn thẳng vào mắt nàng, mỉm cười nói:

- Em nè… anh không biết một lời hứa với em có ý nghĩa như thế nào…. !

- Nặng tựa tính mạng ! - Tiểu Mai cắt lời tôi.

Cười hạnh phúc, tôi tiếp lời chân thành tự trong tim tôi:

- Anh chưa từng khát khao một điều gì thật mãnh liệt, vì anh không thể chịu nổi cảm giác khi điều đó mất đi !

- Dạ… ? – Tiểu Mai nhẹ hỏi.

- Nhưng… sau này dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, em cũng đừng rời xa anh…. Nhé ?

- Ừa….. !

- Hứa với anh, nhé ?

- Hi, em hứa !

- Anh yêu em nhiều lắm đấy… !

- Biết mà, ngốc ạ…. !

Đó, là một lời hứa giữa chúng tôi và được mẹ đại dương làm chứng, một lời hứa giữa biển khơi mênh mông, xanh trong và vô tận.

Và đó cũng chính là lời hứa đã khiến cho câu chuyện này tiếp diễn thêm đến tận bốn năm sau nữa, dù muốn dù không !


chapter 307 :

Có một sự thật mà nói, đó là các cầu thủ bóng đá nổi tiếng trên thế giới thì dù có tài giỏi siêu đẳng đến mức nào đi nữa, có đón nhận được sự ủng hộ từ các fan hâm mộ đến bao nhiêu đi nữa thì họ vẫn phải chịu sự quản lí của câu lạc bộ. Và tôi cũng vậy, tuy không thể nào được liệt vào hạng danh thủ bóng đá thế giới, nhưng ít ra ở trường tôi đang học thì đến hôm nay tôi cũng đã gọi là có chút tiếng tăm. Và dù cho tôi có nổi tiếng bởi đôi chân kĩ thuật của mình thì tôi cũng vẫn phải… chịu thúc thủ trước thầy cô giáo bộ môn.

Vâng, sự thật mà tôi đang muốn nói đến chính là dù ở trên sân bóng, tôi có đưa 11A1 liên tục giữ vững thành tích bất bại, giành hết chiến thắng này đến chiến thắng khác, đường hoàng bước vào trận bán kết vào chủ nhật tuần này thì tôi vẫn phải… đi học. Đi học ở đây tức là đến trường vẫn phải bị dò bài, phải làm kiểm tra 15 phút hoặc một tiết, và về nhà vẫn phải ôn bài, chết là chết ở chỗ đó.

Bởi lẽ tuần vừa rồi, phần vì bị sốc sau khi Sơn đen ra đi vĩnh viễn, phần vì phải tập trung đá bóng bởi lớp tôi đã tiến rất sâu vào giải, nên tôi có hơi lơ là chuyện học hành. Và điều này dẫn đến hậu quả là sau trận tứ kết toàn thắng vừa rồi, thì tôi đã có vài ngày lao đao khốn khổ với cái danh hiệu “Tia chớp vàng “ của mình.

Cũng cần nói sơ qua một chút về cái danh hiệu mới được đặt này của tôi, đầu đuôi là do sau cú đột phá dẫn bóng đơn độc từ giữa sân, xuyên thủng hàng hậu vệ đối phương và một mình một bóng đối mặt với thủ môn, sau đó tôi tung cú sút trái phá đầu tiên trong đời của mình để ghi bàn thắng quyết định đưa 11A1 tiến vào bán kết. Thì chỉ một ngày sau, không biết là do ai đầu têu mà hầu hết mọi người trong trường đều biết rằng đội bóng 11A1 có một tiền vệ tổ chức, một trung phong mặc áo số 10 với biệt danh “Tia chớp vàng “. Khỏi phải nói tôi ngạc nhiên đến cỡ nào, bởi lẽ tôi biết “Tia chớp vàng “ là biệt danh của một nhân vật trong truyện Naruto của manga Nhật Bản, nhân vật đó chính là Hokage đệ tứ của làng Lá, đồng thời cũng là cha của Uzumaki Naruto, nhân vật chính của truyện. Với tuyệt kỹ “Thuấn thân “ tức là dịch chuyển tức thời của mình, Hokage đệ tứ đã được các làng khác trong giới ninja mệnh danh là “Tia chớp vàng của làng Lá “.

Tức cười ở chỗ là tôi chẳng biết cái biệt danh “Tia chớp vàng “ hàm ý tốc độ siêu nhanh này có liên quan quái gì đến những pha đi bóng kĩ thuật của mình hay không, ấy vậy mà thiên hạ lại gọi tôi ầm ầm bằng cái biệt danh này, đến cả tụi trong hội bàn tròn cũng tung hứng loạn cả lên :

- Quá dữ, xin chào thánh ‘’Tia chớp vàng “ ! – Dũng xoắn cười hềnh hệch khi thấy tôi lò dò xách cặp bước vào lớp.

- Con khỉ, bớt nói nhảm đi ! – Tôi hừ mũi khó chịu.

- Hê hê, mày phải biết được khán giả đặt biệt danh là đâu có dễ mậy, phải tận hưởng chớ ! - Thằng Chiến chạy tới khoác vai tôi cố ý nói lớn cho cả lớp nghe.

- Chẳng biết trận sau thằng Nam có dịch chuyển tức thời vô trong khung thành đội kia đứng luôn cho tụi mình đỡ vả không nhỉ, he he !! – Khang mập đập bàn cười phá lên.

- Là sao ? – Luân khùng ngẩng mặt lên thắc mắc.

- Mày dốt, nếu thằng Nam mà đang có bóng trong chân, sau đó nó dịch chuyển tức thời vô trong khung thành bên kia là ghi bàn cái một rồi, dám một trận mình ăn đến 100 quả ấy chứ, hề hề ! – Dũng xoắn vừa ôm bụng cười vừa giải thích.

Luân khùng chợt nhận ra là đám bạn mình đang nói nhảm, nó phì cười rồi đứng dậy:

- Tào lao, tao đi lấy sổ đầu bài đây !

Thằng Luân vừa đi là Tuấn rách đã nhảy xổ vào tham chiến:

- Nếu thằng Nam là tia chớp vàng thì chắc tao là… luồng sét bạc, hê hê, tao cũng đâu có thua gì nó mà sao không thấy ai đặt biệt danh cho tao vậy ta ?

- Mày mà là luồng sét bạc thì chắc tao là… siêu nhân xanh lá quá ! - Thằng Quý thè lưỡi.

Và cuộc nói chuyện đang từ chọc tôi đã dần lan sang vấn đề tự mình đặt biệt danh cho mình của hội bàn tròn, và không ngừng diễn tiến theo chiều hướng nhảm nhí :

- Mày là siêu nhân xanh lá hả ? Làm cầu thủ thôi mà, cần gì siêu nhân ? – Khang mập nheo mắt hỏi thằng Quý.

- Hê hê, tao sẽ có thể đứng lên để bảo vệ hòa bình, bênh vực chính nghĩa cho thế giới ! - Thằng Quý vỗ ngực tự hào.

Nhận thấy cần phải kết thúc cuộc nói chuyện tầm xàm bá láp này, tôi bèn đứng dậy bước ra ngoài thì bị Khang mập gọi giật lại :

- Tia chớp vàng đi đâu đó ?

- Phải rồi, đang bàn chuyện bênh vực hòa bình cho trái đất mà bây, đứng lại cho siêu nhân xanh lá hỏi cái coi ! - Thằng Quý trợn mắt.

- Mày mà đi là luồng sét bạc phóng sét oánh mày đen thui đó ! - Tuấn rách phụ họa.

- Tao… đi phá hủy ngân hà hệ, tiêu diệt ngũ đại hành tinh ! – Nói rồi tôi vội lỉnh ra ngoài hành lang ngay khi tụi Khang mập nổ ra một tràng cười khủng khiếp.

Sáng sớm hôm nay bầu trời bỗng dưng se lạnh bất ngờ, tôi đứng ngoài hành lang khẽ vươn vai hít một hơi dài để tận hưởng bầu không khí trong lành sớm nay. Đang thừ người ra quan sát phía dưới sân có vài đứa A2 đá cầu ở dưới thì tôi chợt nhớ ra cú rách quần kinh điển của thằng Tuấn, liền phì cười vì kỉ niệm khó nhớ này.

- Anh cười gì vậy ? - Tiểu Mai đã đứng ở cạnh tôi từ lúc nào không hay, nàng quay sang hỏi.

- À… thì thấy tụi kia đá cầu ở dưới, anh nhớ cái hồi thằng Tuấn cũng vậy ! – Tôi giải thích.

- Vậy thì có gì mà cười ? – Nàng ngạc nhiên.

- Trời, em không nhớ sau đó nó bị rách quần, rồi anh chở nó về à ? – Tôi nhắc lại.

Tiểu Mai phì cười, nàng đập vai tôi :

- Hi, chuyện đó có gì mà nhớ dai dữ vậy ?

- Nhớ sao không, nhờ vậy mà em mới giữ cặp giùm anh, rồi… sau đó anh mới có cơ hội đưa nàng về dinh chứ, he he ! – Tôi tủm tỉm cười.

Thoáng đỏ mặt, Tiểu Mai bĩu môi:

- Anh phải biết là vinh dự lắm mới được em giữ cặp dùm đó nghen !

- Chà, ghê vậy sao ta ? – Tôi vờ ngạc nhiên.

- Chứ sao, có biết bao nhiêu người mong được em đứng đợi đó ha, nên anh đừng có tưởng bở ! – Nàng hấp háy mắt nhìn tôi tinh quái.

- Kệ chớ, dù gì thì em cũng đợi anh rồi, hóa ra là… he he, em tán tỉnh anh trước ! – Tôi cười nham hiểm....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây