Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

“Jessica! Anh…”
Cô nhìn thấy dáng vẻ khó xử của anh, muốn nói mà không biết diễn tả thành lời như thế nào, cảm thấy lòng buồn bã không chịu được. Thì ra đúng là anh đã có ý trung nhân, thế mà cô còn lầm tưởng…
“Anh xấu thật đấy Kevin! Là cô gái nào lọt vào mắt xanh của anh thế? Tại sao trước giờ chưa hề nghe anh nói đến. Sau này nếu có dịp, nhất định phải dẫn chị dâu về ra mắt em đấy nhé!”
Gió đêm đìu hiu thổi luồn qua hiên cửa, xộc thẳng vào người đôi nam nữ trẻ. Anh nhìn cô, trong đáy mắt lộ ra một tia nhìn xót xa, đau thương đến nhói lòng, giọng nói bất chợt thốt ra khỏi cổ họng cũng trở nên đắng nghét, giận dữ:
“Em nghĩ như thế thật sao?”
Cô quắc mắt nhìn anh, lòng không hiểu vì sao giọng nói của anh có phần gay gắt như thế, hụt hẫng như thế. Ấy nhưng tâm trạng cô lúc này cũng không phải là tốt gì, hoàn toàn không hứng thú để đứng đây đôi co với anh, bèn không buồn trả lời, quay mặt bước ra cửa.
“Nếu anh nói câu đó là dành cho em, thì em có tin không?”
Trong khoảnh khắc chân vừa chạm đến cánh cửa lạnh toát của phòng bệnh, cô chợt đứng sựng lại khi nghe thấy giọng nói đầy uy nghiêm của anh, không hiểu từ lúc nào, lời nói của anh lại trở nên có sức hút đối với cô như thế. Thất thần quay đầu lại, cô kinh ngạc đến không thốt nổi nên lời, hai lỗ tai như ù đi, không thể tin được lời chính anh thốt ra.
Cảm nhận được nỗi lòng cô, anh rắn chắc lặp lại câu nói của mình, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, vững vàng:
“Anh yêu em, là thật đấy! Jessica!”



Chương 10: Đối mặt


“Có những lúc ta muốn trốn tránh thực tại, bỏ đi đến một miền đất hoang du xa lạ chỉ bởi vì lỗi đau của quá khứ, vì vết thương hằn sâu quá lớn. Nhưng chúng ta lại ngây ngốc không nhân ra rằng, trốn tránh càng nhiều thì tổn thương càng sâu, tâm trí càng thêm mệt mỏi, và rồi mọi thứ như hòa vào màn đêm dữ tợn, không cách nào tìm được nối ra.
Đến chừng đó, ta rồi cũng phải đối mặt với nỗi đau đớn bủa vây trong lòng, để vết thương càng thêm lở loét!”
Dũng khí để nói ra một điều gìn giữ bấy lâu trong lòng, đối với một người như Kevin mà nói, quả thật không dễ dàng chút nào. Anh là một người không bao giờ cho bất cứ ai biết cảm xúc của mình, luôn ẩn hiện bộ mặt điềm đạm lạnh lùng với tất cả mọi người, ngay cả một cảm giác động lòng anh cũng không cho phép mình có. Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy dáng người thễu nảo của cô sắp bước ra khỏi cánh cửa, anh lại không kiềm lòng được mà nói ra. Hơn thế nữa, còn lặp lại thêm một lần như để khẳng định tình yêu của mình dành cho người con gái đó.

Thấp thoáng trong đôi mắt e thẹn lẫn ngượng ngùng của Phương Nhã, thật lòng anh chỉ muốn ngay lúc này, bản thân có thể có đủ sức lực để ngồi dậy, ôm cô vào lòng, siết chặt, như thay cho lời minh chứng anh sẽ bảo vệ, yêu thương cô suốt cuộc đời!
Thế nhưng, chính cô lại không cho anh cơ hội làm điều đó.
Ngay giờ khắc anh đợi chờ câu trả lời, hay ít ra một sự phản ứng nào đó. Thì lúc đó cô chỉ ngoảnh mặt, chạy ra khỏi phòng thật nhanh. Hành động đó hệt như chính cô đang ghê tởm với cái thứ mà mình vừa nghe, ghê tởm chính lời tỏ tình của anh vậy.
Anh bật cười chua xót, tim đau như có bàn tay ai bóp nát, lòng hụt hẫng như vừa đánh mất thứ gì quý báu. Liếc mắt nhìn xung quanh, bóng dáng của cô đã không còn, chỉ còn anh nằm thẫn thờ với màn đêm hiu quạnh.
Cô trở nên ghê sợ anh đến thế sao? Ghét đến mức phũ phàng rời khỏi anh, dứt khoát bỏ đi như sợ hãi thứ gì đó đáng ghê tởm vậy?
Nắm chặt hai tay, anh gồng mình ngồi thẳng dậy, môi mím chặt gượng những cơn đau nhói ở đầu, lòng thầm mắng bản thân sao có thể tùy tiện nói ra câu nói ấy. Có một mối quan hệ vui vẻ, vô tư với cô như thế này chẳng phải là tốt rồi sao, hà cớ gì phải một tay bóp nát mối quan hệ tốt đẹp này, để cô trở nên xa lánh anh như thế???
Thế nhưng, anh vẫn không nén nổi tức giận, buồn tủi. Quắc mắt nhìn ra cửa, anh tự hứa với lòng nếu cô có quay trở lại, anh tuyệt nhiên sẽ không ngó ngàng, xem cô như không khí!
Kevin cô độc ngồi dựa vào thành giường, gặm nhấm những cảm giác buồn bã, giận dữ lẫn lộn mà không hay biết rằng, Phương Nhã sau khi rời khỏi bệnh viện, cô phải đối diện với những đoạn ký ức chớp tắt quanh quẩn trong đầu, quay cuồng, nhức nhối.
Dưới ánh đèn lập lòe của đèn đường, Thảo Nhi đứng bên cạnh, nhìn Phương Nhã đầy lo lắng, không ngớt lời giục cô hãy về nhà, nhưng cô nhất quyết chối từ, chỉ ngồi sụp xuống đất, lắc đầu nói một câu:
“Chị muốn yên tĩnh một lát!”
“Chị Jessica, chị không sao chứ? Trông chị có vẻ không khỏe?” – Thảo Nhi e dè nói, thật ra cuộc đối thoại giữa hai người ban nãy cô đã nghe được, giọng của Kevin lớn như vậy ngay cả những bảo vệ đứng canh bên ngoài cũng nghe rõ mồn một. Lúc đó, cô cứ tưởng Phương Nhã sẽ vui sướng chấp nhận tình yêu của anh, mà ngược lại còn tỏ thái độ khó chịu, không nói không rằng bỏ chạy ra ngoài. Hành động đó, ngay cả cô cũng cảm thấy kỳ lạ, huống hồ gì là Kevin.
“Chị Jessica! Có phải …” – Lời nói của cô bé chứa đựng sự ngượng ngập. Cô dù còn nhỏ, nhưng có thể nhận ra được tình cảm của Phương Nhã dành cho Kevin không đơn giản là tình anh em thông thường, nó còn vượt lên trên cả tình yêu nam nữ. Thật ra, cho dù là một người chậm hiểu đến đâu, thì chỉ cần nhìn thấy thái độ đau khổ gấp bội phần của Phương Nhã hôm nay trong bệnh viện là đủ hiểu!
Phương Nhã ngồi sụp xuống bên lề đường, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không, đầu óc quay cuồng mụ mị hồi tưởng lại khoảnh khắc ban nãy, dường như trong đầu cô chợt vang lên giọng nói của một người con trai…
Khi nãy, đối diện với ánh mắt nhiệt tình cháy bỏng của anh, tim cô trở nên đập rộn ràng, vui sướng khác lạ. Cô biết, bản thân mình đã yêu anh, và đang tận hưởng niềm hạnh phúc bé nhỏ đó. Nhưng cảm xúc kia không tồn tại được bao lâu, thì đầu cô đột nhiên nhói lên, ngay lập tức vang vọng giọng nói của người con trai nào đó không rõ mặt. Hệt như lời tỏ tình của anh vừa nói cách đây không lâu…
Sau câu nói ” Anh yêu em” của Kevin được vài phút, cô dường như có một ảo giác, xưa kia một người nào đó đã từng nói câu nói này, lời nói rất chân thành, đầy cháy bỏng cũng hệt như anh…
“Nghe cho rõ, những lời anh nói đều là thật. Và anh yêu em, cũng là thật!!!”
Giọng nói trầm ấm ấy vang lên, dường như con tim cô cũng lỗi nhịp theo từng lời nói đó, vui sướng, buồn vui, và cả sợ hãi…
Cô không biết rằng giọng nói mà mình vừa nghe được có phải là ảo giác hay không, mà lại khiến cô đau đầu đến mức không chịu được, ngay cả con tim cũng chợt nhói lên một cách kỳ lạ.
Có phải chuyện này có liên quan đến ký ức của cô trong quá khứ? Người con trai đó, rốt cuộc là đang nói với cô hay ai khác? Và tại sao, tim cô lại đau như vậy???
Bước chân nặng trĩu cất bước, thế nhưng đôi mắt long lanh ánh nước của cô lại hướng về tầng lầu nơi Kevin nằm, căn phòng còn sáng trưng thế kia chắc hẳn rằng anh vẫn chưa ngủ. Vội vã chớp mắt, có lẽ tạm thời cô không nên gặp anh khi tâm trạng tồi tệ này cứ mãi dai dẳng!?
Đi được một lúc, cô lúc này mới chợt nhận ra đằng sau lưng mình có tiếng bước chân, theo quán tính liền xoay lại…
“Thảo Nhi? Sao em lại đi theo chị?” - Cô trợn mắt, nhìn cô bé rụt rè đi sau lưng mình mà không dám lên tiếng. Rõ ràng là từ nãy đến giờ vì mải mê suy nghĩ nên đã nhất thời quên mất Thảo Nhi rồi.
“Em … em nói chuyện với chị mà chị có trả lời đâu. Nhìn chị thất thần như thế, em cũng không dám nói gì, nên đành im lặng” - Cô bé vặn vẹo ngón tay mình, thật thà đáp. ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây