80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

Nói rồi cô thư ký cúp máy luôn, không kịp để Phương Nhã kịp thốt nên lời nào, bèn há hốc mồm kinh ngạc. Thảo Nhi đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt cô u ám như thế cũng đoán chắc có chuyện gì đó không hay, nên e dè hỏi:
“Chị Jessica, có phải chủ tịch sắp đến đây không?”
Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu. Thảo Nhi thấy thế đôi mắt liền sáng lên, nhưng chưa kịp nói gì thì thang máy lúc này chợt mở ra, hai người đàn ông từ trong thang máy bước ra, nói chuyện huyên thuyên điều gì đó rất rôm rả.
“Quốc Thịnh! Thuốc tôi đưa cho anh, nhất định phải uống đấy. Nếu không bệnh tình của anh sẽ nghiêm trọng hơn nữa thì đừng có trách!”
Người đàn ông với chân mày rậm, mặc áo blouse trắng, hai tay đút vào trong túi áo, căn dặn với người đàn ông mặc bộ thường phục đứng kế bên bằng tiếng Việt. Điều này khiến Thảo Nhi lẫn Phương Nhã đều đứng sựng lại. Cô bé cảm thấy ngạc nhiên, liền thì thầm vào tai cô khi thấy hai người đàn ông kia đang đi tới gần:
“Hình như hai người đó là người Việt! Hay thật, không ngờ lại gặp đồng hương ở đây!”
Thảo Nhi hồ hởi nói, nhưng mãi một lúc sau cũng không thấy cô trả lời, bèn huých vài vai cô một cái:
“Chị Jessica, chị làm sao thế?”
Ánh mắt cô run rẩy, chớp liên tục khi nghe cái tên quen thuộc ấy, tim bất giác nhói lên, chưa kịp định thần lại thì lại nghe người đàn ông tên ” Quốc Thịnh ” kia trả lời:
“Biết rồi cái thằng này, hai năm qua không gặp, anh trở nên nói nhiều thế từ khi nào vậy???”
“Này, này! May cho anh là tôi làm ở đây nhé, nếu như anh không sang đây và gặp được tôi, thì quả thật tôi không biết căn bệnh của anh sẽ như thế nào nữa. Rõ ràng bệnh tình của anh là kỵ không được uống rượu, tại sao vẫn cứ uống?”
Quốc Thịnh cười giả lả, sâu trong đôi mắt là một nỗi buồn xót xa nào đó không nói thành lời, tay nhất thời lôi từ trong túi cái ví màu nâu sậm ra, rồi chẳng may tuột tay, chiếc ví rơi xuống đất, ngay chỗ Phương Nhã và Thảo Nhi đang đứng.
Cô bàng hoàng, đứng lặng người nhìn xuống cái ví yên tọa ngay dưới chân mình, lực rơi xuống khiến cái ví vô tình được mở ra, bên trong là tấm hình của một cô gái xinh đẹp, môi nở một nụ cười hiền dễ mến. Nhưng sao, người con gái đó nhìn có vẻ quen quá!
Vừa nghĩ, tay cô vô thức cúi người nhặt lấy cái ví, đôi mắt mơ hồ nhìn sâu vào tấm hình cô gái đó, đầu óc mụ mị không phân biệt rõ cảm giác lúc này có nghĩa là gì. Cho đến khi giọng nói của người đàn ông kia lên tiếng, bàn tay rắn chắc của anh ta cũng nhất thời đón lấy chiếc ví của mình:
“Cảm ơn!”
Cảm ơn!
Tim cô chợt nhói lên đến kỳ lạ, giọng nói của người này, trong nhận thức rõ ràng cô đã từng nghe ở đâu đó, quen lắm! Thế nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, mở một nụ cười gượng gạo:
“Không gì!”
Quốc Thịnh tắt ngấm đi nụ cười thân thiện, khóe môi co giật vì ngỡ ngàng, anh nhìn cô bằng đôi mắt rực lửa, ngụ ý cô hãy nói thêm câu gì đó, để chứng minh giọng nói vừa mới thốt ra đó không làm cho anh có ảo giác …
Thần thái Phương Nhã đang mơ màng, đột nhiên lại bị người con trai lạ mặt kia nhìn chằm chằm, bất giác hai má đỏ ửng không biết tại sao, chỉ cảm nhận được con tim đang bồi hồi rung động. Dường như khi đối mặt với người này cô lại có cảm giác rất thân thiết!
Đối với cô là bồi hồi ngỡ ngàng, nhưng đối với anh lại là sự kích động bao lâu bị dồn nén. Giọng nói của người con gái anh yêu, nhất định không thể nào nhầm được. Mai Phương Nhã!
Nhưng không thể nào, người con gái xinh đẹp đang đứng trước mặt anh kia và người con gái anh yêu hoàn toàn là hai người khác nhau. Vậy cớ gì lại mang một giọng nói khiến tim anh bị đóng băng bao năm qua, phút chốc lại bị tan chảy mềm yếu như thế?
Bất giác, anh chợt nhận ra khuôn mặt của cô gái này nhìn rất quen. Đôi chân mày cũng vì thế mà nhíu chặt lại. Không khí kỳ dị của cả hai cứ thế trôi qua vài phút sau, nhưng rốt cuộc anh vẫn không tài nào nhớ ra được mình đã gặp cô gái này ở đâu rồi?
Nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của người con trai trước mặt, lòng cô bỗng thấy hơi khó chịu, bèn lùi một bước, quay đầu kéo tay Thảo Nhi đi vào trong thang máy. Nhưng người chưa kịp cử động, đã bị một tay rắn chắc cường bạo của Quốc Thịnh nắm giữ.
Khoảnh khắc như dừng lại đột ngột.
Cả anh chàng mặc blouse trắng và Thảo Nhi đều sửng sốt đứng nhìn.
Ngay cả Quốc Thịnh cũng không tránh khỏi ngạc nhiên, anh bần thần nhìn vào cánh tay của cô gái lạ trước mặt bị anh nắm chặt, nhất thời liền buông tay ra, lúng túng. Như một nỗi lo sợ vô hình xâm chiếm, điều khiển lý trí khiến anh hành động theo bản năng, chỉ vì không muốn cô gái có giọng nói của người anh yêu bỏ đi nhanh chóng như thế.
“Xin… xin lỗi!”
Anh lúng túng, không biết phải nói gì ngoại trừ câu xin lỗi. Ngay cả anh hiện giờ cũng không hiểu bản thân đang bị gì, thì làm sao có thể cất lời nổi.
“Xin lỗi, thật ngại quá, bạn tôi nhầm tưởng cô với một người quen của anh ấy. Không có gì đâu! Tạm biệt!” - Anh chàng bác sĩ kia nhanh chóng mở miệng nói với Phương Nhã, lập tức xua tan đi không khí u ám ban nãy, bèn khẽ giật cánh tay Quốc Thịnh ra hiệu.
Ánh mắt cô và anh chợt gặp nhau lần nữa, sau đó lại vụt đi mỗi người một phương như hai đường thẳng song song mãi không chạm đích. Trước khi thần thái kịp trở lại với Quốc Thịnh, anh còn kịp nhìn thấy đôi mắt trong veo to tròn ấy mơ màng nhìn anh, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn man mác không thể tả.
“Này, anh bị tiếng sét à? Cho dù có bị tiếng sét cũng đừng có nắm tay người ta sổ sàng như thế chứ?”
Chiếc tà áo blouse trắng bay phất phới như hòa cùng giọng điệu đùa cợt của anh chàng bác sĩ. Cho đến khi Quốc Thịnh thoát khỏi trạng thái bần thần thì bóng dáng hai cô gái Việt đã khuất nhanh khỏi thang máy từ lúc nào:
“Hoàng Nhân! Tôi có cảm giác đã gặp cô ấy ở đâu rồi! Hơn thế nữa, giọng nói đó … rất giống … khụ khụ”
Quốc Thịnh lấy tay bụm miệng, kiềm chế cơn ho đang hoành hành, sắc mặt anh chợt trở nên tái mét khiến anh bạn đứng kế bên không khỏi lo lắng, tay đưa lên vỗ vỗ lưng anh, trách móc:
“Đấy thấy chưa, giống cái gì mà giống. Lo cho bản thân mình trước đi, bệnh tình của anh đáng lẽ sẽ không nghiêm trọng nếu như anh không uống thuốc đều đặn. Còn nữa, nếu muốn chết sớm thì cứ việc uống rượu nữa đi nhé?”
Nhắc đến từ “chết”, anh chỉ cười lạnh, lập tức đứng thẳng người, đôi mắt liền trở nên có hồn, nhìn xoáy sâu vào đôi mắt của người bạn:
“Anh đừng lo, tôi không tự hành hạ mình vậy đâu. Chỉ là bấy lâu cai rượu, đột nhiên phát thèm thế thôi, không có lần sau đâu!”
“Vậy thì tốt! Thôi, tôi tiễn anh đến đây thôi. Chúc anh ngày mai về nhà bình an nhé!” - Anh bác sĩ vỗ bộp lên vai Quốc Thịnh, cười nói thân thiện.
“Về sao?” - Anh mơ màng hỏi lại, mắt vô thức nhìn phía trước, môi nở một nụ cười khó hiểu - “Có lẽ tôi sẽ ở lại đây một thời gian. Để đến thăm bạn cũ lâu ngày không gặp chứ?”
“Này, này! Đừng tưởng tôi không biết nhé? Có phải là cô gái ban nãy không? Tôi cũng thấy cô ấy khá xinh đẹp, có vẻ là người Việt luôn đấy! Chấm rồi phải không? Để tôi canh chừng cho, ok?”
Hoàng Nhân bá vai Quốc Thịnh châm chọc, khóe môi anh cong lên thành một nụ cười quyến rũ, lúm đồng tiền sâu hoắc khiến ai nấy cũng phải mê mẩn ngắm nhìn. Có điều, không môt cô gái nào dễ dàng lọt vào tầm mắt của công tử đào hoa như anh.
“Cái thằng này, bớt lôi thôi đi. Tôi về đây!”
Trái ngược với hành động đùa cợt của Hoàng Nhân, Quốc Thịnh chỉ lạnh lùng gắt lên. Thật tình tâm trạng anh không được tốt, làm gì có hứng thú giỡn nhây với cái tên ba hoa khoác lác này nữa. Chưa kịp để anh chàng bác sĩ kia phản ứng, anh đã nhanh chóng bỏ ra ngoài, ngay cả câu chào tạm biệt cũng không cánh mà bay....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây