“Jessica! Anh không sao thật mà! Em nhìn đi, đầu anh chỉ bị khâu vài mũi nhỏ, không đáng kể gì đâu!”
Cô xót xa nhìn vải màu trắng được băng trên đầu anh, tay bất giác chạm nhẹ vào, cảm nhận rõ con tim mình đang đau nhói, run rẩy. Nhưng rồi một phút sau liền nhận ra được điều bất thường, sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng, hai mắt nhíu chặt đầy nghi ngờ:
“Ơ! Thế tại sao bác sĩ Dong Won bảo em vào gặp anh lần cuối chứ???
Kevin ngẩn người vài giây, rồi chợt bật cười khi đã hiểu sự tình. Miệng sắp sửa lên tiếng thì nhanh chóng một tiếng nói từ đằng sau lưng cất lên, cướp luôn lời anh:
“Ấy, con hiểu lầm chú rồi! Chú bảo vào gặp lần cuối, nghĩa là lần cuối Kevin nằm ở phòng này, vì sang ngày mai là cậu ấy sẽ được chuyển sang phòng khác mà!”
“Bác sĩ Dong Won!!!!!”
Cô tức giận gằng từng chữ, hai mắt long lên sòng sọc, lăm lăm tia nhìn đầy sắc bén lên người vị bác sĩ đã đứng tuổi như đe dọa. Nhưng bác sĩ Dong Won chẳng có vẻ gì là sợ hãi, còn bình thản đáp:
“Chú cũng muốn giải thích lắm. Nhưng con không cho chú cơ hội lên tiếng mà!”
“Chú … chú ..” – Cô tức không nói thành câu, quay mặt ra sau thở dốc. Chuyển phòng thì cứ nói là chuyển phòng, tại sao lai bảo gặp lần cuối, còn bày ra bộ mặt ảo nảo u sầu như thế kia làm gì? Không phải muốn hù chết người ta sao hả?
“Tại… tại sao ban nãy con kích động như vậy, hỏi chú như vậy, mà chú lại bày ra bộ mặt đáng thương, buồn bã tột độ như thế, còn không trả lời câu nào, im lặng làm như không thốt nổi nên lời vậy. Thế là sao hả???”
Bác sĩ Dong Won ảm đạm nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng pha chút châm chọc, tay bất giác đưa lên cổ mình xoa xoa:
“Con thông cảm. Chú dạo này đang bị đau họng. Ban nãy đột nhiên cổ họng phát nghẹn, thế nên mới phải giữ giọng để lấy hơi nói tiếp. Thế nhưng chú chưa kịp mở miệng nói gì thì con đã kích động xông vào phòng rồi. Chú có kịp nói gì nữa đâu!”
Cô chợt cứng họng không nói được gì, mặt đỏ bừng vì thẹn, phút chốc hồi tưởng lại những hành động ban nãy của mình, khóc tức tưởi sà đến bên anh, trông chẳng khác gì một con hề. Đến lúc này cô thật muốn kiếm một cái lỗ thật sâu, chui xuống để không ai nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ này của mình nữa.
Không khí xung quanh chợt lắng đọng, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười rất khẽ. Cô biết rõ là anh đang cười mình, thế nhưng đầu vẫn cúi gằm xuống, không hé môi nói bất cứ câu nào. Cho đến khi thời gian trôi qua thật chậm, tưởng chừng như chỉ còn đó những nhịp đập của con tim, cô mới từ từ ngẩng đầu lên, và mặt phút chốc đỏ lựng khi nhận ra anh vẫn đang nhìn mình chăm chú. Bất giác cô lúng túng, đầu nghiêng sang bên tránh né:
“Jessica! Em đang lo cho anh sao?”
Khi cô kịp hiểu được câu nói của anh, thì phát hiện rằng bác sĩ Dong Won đã đi khuất từ lúc nào. Giờ đây trong phòng chỉ còn lại cô và anh, không khí trở nên kỳ lạ khác thường, nhất là khi cô cảm nhận được một luồng khí nóng chảy trong huyết quản, như đốt từng thớ thịt trên người. Đột nhiên, cô bắt đầu ngẫm nghĩ lại cảm giác của bản thân. Dường như có gì đó thật khác lạ!
Sau một hồi tư lự, cô vẫn im lặng không trả lời, chỉ khẽ cau mày nhìn anh, cố lảng sang đề tài khác:
“Kevin! Tại sao anh lại đi đường bất cẩn như thế? Lỡ như có chuyện gì rồi làm thế nào??”
Trong khoảnh khắc, khóe môi anh cong lên tạo thành một nụ cười ấm áp khi nhận ra ngữ điệu lo lắng đầy quan tâm của cô. Đầu chợt cảm thấy mỏi đi, ngửa cổ gối đầu lên chiếc gối dày cộm, môi mím chặt:
“Nếu anh gặp chuyện, em sẽ đau lòng chứ?”
Câu nói vừa thốt ra xong, thì anh liền cảm nhận được cái nhói đau từ hai má mình, liền kêu lên một tiếng.
“Á, đau! Em muốn ăn đòn à? Sao nhéo anh?”
Cô trừng mắt nhìn anh xoa hai má mình, giọng răn đe:
“Em cấm anh nói bậy! Không được nói chuyện kiểu như thế nữa!”
Không để anh kịp phản ứng, cô liền đứng dậy, kéo chăn phủ lên vai anh rồi quay mặt đi.
“Jessica!” – Anh nắm lấy cổ tay cô một cách chuẩn xác, khẽ cau mày – ” Em giận à? Đi đâu?”
“Em đi rót nước! Anh bây giờ bị như thế, em sao có thể về nhà!”
Anh nhìn cô cười, con tim đập rộn ràng, cảm nhận rõ niềm vui sướng trong lòng, bàn tay bất giác nắm chặt tay cô hơn, kéo cô gần bên mình, chợt nhớ đến những lời ban nãy cô nói, liền hỏi cô đầy mơ màng:
“Không cần! Anh có chuyện muốn hỏi em!”
“Chuyện gì?”
“Ban nãy mơ màng, dường như có ai đó khóc thút thít. Bảo rằng giải thích cho người đó nghe gì gì đó, bảo anh mau chóng tỉnh dậy. Có đúng không?”
Phương Nhã chớp chớp mắt, lúng túng giấu mặt sang chỗ khác, hai má đỏ lên khi nhớ lại câu nói ban nãy. Thật ra là vì trong lúc kích động, cô lại thốt lên những lời nói mà chính mình muốn nói ra nhất. Trong khoảnh khắc câu nói của anh đêm hôm đó chợt ùa về, khiến tim cô lại đập loạn xạ.
“Không có gì. Trong lúc mất tỉnh táo em hay nói lung tung. Anh đừng để tâm đến!”
Nụ cười trên môi anh tắt ngấm, mặt nhăn nhó khó chịu vì cơn đau bổ ở đầu, thế nhưng lời của cô càng làm anh khó chịu hơn, tuy rằng vết thương trên đầu còn đó, anh vẫn không quên nghiêm mặt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhìn thấy sắc mặt anh trắng nhợt vì đau, nhưng vẫn dùng ánh mắt tia lửa điện nhìn cô, dường như trong giờ phút này, anh vẫn không bỏ cuộc, muốn nghe từ cô một câu trả lời thật lòng.
“Kevin, anh đang bị thương. Đừng suy nghĩ gì nhiều nữa. Mau ngủ đi, coi chừng vết thương tọac ra nữa thì khổ!”
Cô nói bằng giọng tha thiết khẩn cầu hết sức có thể, ngữ điệu xuất phát từ lòng thật tâm, thế nhưng trong mắt anh chỉ là một cái cớ thoái thác, tránh né. Khẽ cau mày, anh nghiêm giọng cất lời:
“Jessica! Em có nói không hả?”
Cô chợt rùng mình vì giọng nói sắc lạnh của anh, tuy sợ nhưng có chút không phục, bèn cắn môi hét lên:
“Sao anh cứ bắt em nói, trong khi anh lại không nhớ???”
Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng liền cảm thấy hối hận, cô e dè nhìn anh, chân lùi về sau cảnh giác.
“Anh đã nói gì sao?” – Anh khẽ chau mày khó hiểu, mắt ngơ ngác nhìn cô.
Nhìn dáng vẻ không hiểu gì của anh, trong lòng cô khó tránh khỏi hụt hẫng, liền bực bội, sẵn giọng tiếp lời:
“Hôm qua anh say rượu đã nói gì? Thật sự không nhớ gì hết sao?”
Lông mày anh đã cau lại giờ càng thít chặt vào nhau hơn, nhưng rồi chỉ trong tích tắc, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh, bất ngờ, choáng váng, anh e dè hỏi lại, dường như trong đầu sắp tìm ra được đáp án:
“Anh say rượu, anh có nói gì bậy bạ à?”
Cô quắc mắt nhìn anh, rõ ràng anh không nhớ, vậy thì cớ gì cô phải nói ra. Nếu như câu nói đó chỉ là nhất thời không chủ đích, được thốt ra lúc anh không tỉnh táo, vậy thì tại sao cô phải vương vấn, giữ lại trong lòng lối suy nghĩ đó làm gì.
Cô hoàn toàn không hiểu nổi mình, rốt cuộc bản thân cô làm sao thế này???
Chỉ là một câu nói lúc anh say rượu, có thể khiến cô tổn hao trí lực suy nghĩ đến phát điên thế này sao?
Cô bận tâm vì anh,vì câu nói đó của anh… hay thật ra cô đã phải lòng anh thật rồi?
Mi mắt cô nặng trĩu, vội vàng cụp xuống, môi mím chặt lại, giọng bình thản nói:
“Kevin! Anh đã yêu ai rồi phải không?”
Nghe xong câu nói của cô, tim anh giật thót. Người con gái kia vừa mới nói gì? Yêu? Tại sao cô lại hỏi câu hỏi đó. Hay là ngày hôm qua lúc anh say rượu đã nói những gì rồi???
“Jessica!”
Cô quay phắt người lại, nghiêng đầu nhìn anh, hít một hơi thật sâu, rồi dõng dạc nói:
“Hôm qua là em đã đưa anh về, nhưng anh say quá không biết gì, còn thốt lên câu “Anh yêu em” nữa. Có phải anh lầm tưởng em với cô nào rồi không?”
Một luồng khí lạnh thổi qua người Kevin, anh cứng đờ như tượng, ngẩn người ra nhìn cô. Sự thật đúng không làm anh thất vọng, những gì anh vừa mới suy nghĩ, cũng chính là sự thật chứng minh ngày hôm qua anh đã nói lên tâm sự tận đáy lòng mình. Mồ hôi lạnh chợt úa ra, anh lúng túng, lắp bắp lên tiếng:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: