Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan


Thiên định đặt điện thoại xuống bàn thì điện thoại lại rung, không nhìn màn hình, cậu trượt nút nghe luôn:

- Tưởng nói không liên lạc lại mà, Mì tôm?

- Thiên, vợ ba đâu? – Đầu máy bên kia là âm vực trầm trầm quen thuộc. Thiên lập tức thay đổi sắc giọng ngay, không còn cợt nhả nữa:

- Ba! À, con và mẹ vừa đến chỗ con. Mẹ hơi mệt nên ngủ rồi, mọi thứ đều ổn.

- Có kẻ theo dõi nào không?

- Con chắc là không. Dù sao ở thành phố này an ninh cũng rất nghiêm ngặt, như con đã kể. Ba không cần lo lắng đâu.

- Nếu mệt Băng sẽ không chịu ăn uống gì. Mua vài cành Lavender treo trên cửa sổ, thấy nó vợ ba sẽ chịu ăn hơn – Phong nhắc nhở cẩn thận

Thì ra đấy là lí do trong phòng ba mẹ hay treo Lavender, mẹ sinh ra chắc chỉ dành cho ba! Thiên tự nghĩ thầm trong đầu như vậy. Một thoáng quay ra nhìn mẹ, cậu bỗng cảm thấy muốn có ba ở đây, dù trước đấy vạn lần Thiên muốn có khoảng thời gian riêng tư cho mình và mẹ.

- Con nhớ rồi. Tình hình của ba thế nào ạ? Sao con không nghe thấy tín hiệu gì của baby vậy? – Nhắc đến em gái, Thiên tỏ ra thích thú tức thì.

- Mọi chuyện vẫn theo đúng kế hoạch. Thời gian nữa ba và Vy sẽ tới chỗ con

Phong chưa muốn để Thiên biết những chuyện đã xảy ra, vì Thiên biết thì Băng cũng biết. Phong tiếp tục bằng giọng trầm, chậm rãi để Thiên ghi nhớ kĩ:

- Cho đến khi ba tới thì hãy chăm sóc vợ ba cẩn thận. Đừng ngủ say khi vợ ba ngủ …

- Và phải dậy trước khi mẹ dậy. Im lặng khi mẹ yêu cầu. Không nài nỉ thêm nếu mẹ đã không thích. Để đèn ngủ màu vàng và thường xuyên cho mẹ uống nước lọc. Con thuộc rồi, thưa ba!

- Có chuyện gì gọi ba ngay, được chứ?

- Rõ, thưa sếp – Thiên nói, giọng điệu y hệt Vy – Ba có muốn nói chuyện với mẹ không?

- Để vợ ba ngủ ngon! – Dù Phong thật sự nhớ giọng nói ấy, khuôn mặt ấy rất nhiều, muốn được lập tức ôm Băng vào lòng thật lâu, thì anh cũng phải cố kìm nén tất cả. Nhưng chính Phong không rõ anh sẽ phát điên lúc nào nếu cứ tiếp tục kìm nén như thế này! Vợ anh, suốt bao nhiêu năm qua anh đã không rời khỏi cô dù chỉ một ngày.

Đặt máy xuống bàn, Phong tiến lại phía giường, cúi xuống áp tay lên má Vy. Cô nhóc vẫn ngủ. Cơ thể đã ổn định lại sau cơn bệnh phát lại ban nãy.

4h sáng.

Vy chợt tỉnh giấc, cô nhóc thấy bụng đói và cơ thể không chút sức lực. Đưa mắt nhìn bên cạnh, Vy thấy ba đang mải miết với chiếc laptop dưới sàn, lưng dựa thành giường. Bàn tay nhỏ khẽ chạm vào vai Phong. Phong lập tức đặt lap xuống, xoay lại, dướn người lên, bàn tay đặt lên trán, lên má Vy, kiểm tra xem con gái ổn không

- Con ổn ba. Con hơi đói.

- Trong phòng có sữa, xúc xích, bánh ngọt, con ăn được chứ? – Phong rất nhẹ nhàng. Vy thì nghĩ ba mình là người thương chiều con gái nhất thế gian.

Một chút ngập ngừng, Vy khẽ vâng. Nhưng Phong rất nhanh để biết Vy thực sự nghĩ gì.

- Ba sẽ ra ngoài mua cháo gà nóng, vài phút thôi!

Vy nắm lấy một ngón tay ba, nói se sẽ:

- Ba đừng thức nữa, ngủ với con nhé!

- Sau khi nhóc ăn hết cháo – Phong cúi xuống đặt lên trán con gái một nụ hôn.

Vy giống Băng ở nhiều điểm, ví dụ việc thích ăn cháo gà hay sợ đau hết sức. Chỉ riêng một việc lại rất khác, Vy rất ngoan và dễ chiều, khi ở cạnh Phong.

- Ba này – Vy vừa đút thìa cháo vào miệng, vừa nhìn màn hình laptop của Phong. Anh vẫn luôn trong guồng quay của khối công việc phức tạp, thiếp lập và chạy những hệ thống an ninh mạng cho một số tổ chức lớn, cả của những quốc gia đơn lẻ hay những liên minh quốc gia, dưới cái tên ảo, SIC. Nhưng một luật định không thay đổi của SIC, đó là không nhận những hợp đồng mà đối tác là “tổ chức đen”. Phong đã từng buộc phải bán tự do và trí tuệ cho chính ba mình, phục vụ cho “tổ chức đen” của ông, vì khi ấy anh không còn gì ngoài cuộc sống cô độc, u tối. Giờ anh đã có cuộc sống riêng, gia đình và những đứa con, anh muốn mình có thể cho vợ con một cuộc sống đủ đầy, thoải mái vật chất, nhưng bằng một công việc sạch sẽ, không tội ác. Phong hoàn toàn không muốn Thiên hay Vy vướng vào cuộc sống phức tạp như anh đã từng.

- Ba nghe đây – Phong đóng lap rồi quay sang, tỏ ra lắng nghe con gái nhỏ

- Ta sẽ ở đây bao lâu?

- Đến khi nào nhóc khỏi bệnh, sẽ không lâu. Ba hứa!

- Ba nhớ mẹ nhiều không?

- Đủ khiến ba sắp phát điên! – Phong nhìn vào mắt con gái, giọng nói đột nhiên hết sức nghiêm túc.

- Vậy tại sao không đưa con đến chỗ anh Thiên để chữa bệnh? Ba sẽ được gặp mẹ sớm – Vy vén tóc mình sau tai để không vướng vào bát cháo. Ngay tức khắc, bàn tay dịu dàng của ba cô đã giúp cô vén tóc bên kia.

- Ba không muốn có chuyện xảy ra khi ta di chuyển.

- Bệnh con nặng à?

- Con sẽ sớm khỏi để ta rời khỏi đây, ba hứa!- Phong vuốt nhẹ tóc con gái, anh không bao giờ để con hiểu rằng anh đang có những mối lo gì

Những luồng suy nghĩ chảy rất nhanh trong đầu Vy. Cô nhóc thở dài:

- Là ba không muốn mẹ lo lắng về bệnh của con. Hoặc ba lo sợ mẹ nhiễm bệnh, phải không?

- Đừng nghĩ nhiều, Vy.

Phong đặt tay lên vai Vy, động viên cô bé. Nhưng rõ ràng là Vy đã nói đúng suy nghĩ của anh, anh không muốn Băng lo về bệnh của Vy, khi còn chưa biết chắc chắn Vy có thực sự mắc Smith-agen hay không.

Thành phố X-PL. Trường quốc tế A.M

Tại canteen, Yến Nhi đang vừa hút sữa tươi, vừa chơi game Zombie trên smartphone, bên cạnh cô bạn cùng lớp. Bỗng, chiếc ghế phía đối diện bị kéo ra. Nhi ngước lên nhìn, thấy Chấn Thiên! Với vẻ mặt thản nhiên, hai tay đút túi quần, một chân gạt chân ghế kéo ghế ra, Thiên ngồi xuống, chân bắt chữ ngũ. Cái carvat đen nơi lỏng trên nền áo sơ mi trắng cùng bộ mặt tưng tửng, khinh đời kia khiến Thiên không khác gì một tên đầu gấu thiếu gia, thiếu mỗi điều tóc tai không xanh đỏ.

Cô bạn Nhi thấy Thiên liền lập tức đứng dậy, ái ngại sang bàn khác. Nhi nhìn Thiên bằng ánh mắt khó chịu. Đoạn, cô đứng dậy bỏ đi.

Vẫn cầm hộp sữa vừa hút vừa đi trên hành lang, Nhi nhận thấy rất nhiều con mắt đang nhìn mình soi mói. Bất giác, Nhi dừng lại, quay lưng nhìn phía sau. Không ngoài dự đoán, Thiên đang đi theo cô! Với chiều cao lí tưởng và vẻ ngạo nghễ ấy, Thiên lại đang bám theo một cô nữ sinh nhỏ, thì gây chú ý là điều dễ hiểu. Tặng Thiên một cái nhìn đe dọa, Nhi xoay người rồi bước thật nhanh. Nhưng do chưa định hình được phía trước và suy nghĩ còn hướng về Thiên nên Nhi va vào một nữ sinh khác, khiến sữa hắt lên áo đồng phục của cô gái kia.

- Mày làm cái quái gì thế hả? – Giọng cô nàng kia gắt gỏng.

Nhi nhận ra đấy là nàng hoa khôi trong đội cổ động của trường, ngày thường vẫn cố tình gây xích mích với Nhi. Vì anh chàng cô ta thích lại đi tán tỉnh Nhi. Giờ có cớ gây sự thì chắc chắn cô nàng không dễ bỏ qua. Nhi lúng túng vì biết Thiên ở sau, cô không muốn trở nên xấu hổ.

- Tôi thực sự không cố ý. Trong tủ đồ của tôi còn áo đồng phục khác, cậu có thể mượn!

Cô nàng kia không có vẻ nguôi cơn giận, giọng còn gay gắt hơn:

- Tao lại mặc áo của mày à? Đừng tưởng tao không biết mày cố tình!

- Này, đừng chuyện bé xé ra to như thế. Tôi thật sự là không may…

- Ừ không may! – Cô gái kia vừa nói, vừa giật lấy hộp sữa rồi bóp mạnh để sữa bắn lên áo Nhi - Ừ tao cũng không may!

Sữa vẫn bắn lên cả mặt Nhi, cô gái kia vẫn chưa chịu dừng tay. Vài người đã giơ điện thoại lên chụp hình, quay clip.

Bỗng! Một bàn tay rắn như thép tóm mạnh lấy cổ tay cô nàng hoa khôi. Cô nàng đang sẵn cơn nóng giận, liền quay sang định chửi thề một tiếng. Nhưng vừa ngước lên nhìn Thiên, cô lập tức nghẹn lời, đôi mắt mở to, trân trân nhìn....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây