- Hiện tại ba chưa đoán ra!
- Chứ không phải ba giấu à?
Vy uống một hơi hết hộp sữa. Gia đình này có một điểm đặc biệt là hai đứa con đều thích sữa tươi, chỉ có thể là di truyền từ Phong.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu dựa vào cánh tay rắn rỏi của ba, vẫn vậy, chỉ cần ở bên ba thì Vy luôn thấy dễ chịu và an toàn
- Con muốn cứ ở cạnh ba mãi thế này!
- Ăn xong rồi ngủ một giấc. Vy, đừng nói khi đang ăn.
- Con sẽ thực hiện sau khi được giải đáp một câu hỏi!
- Điều kiện được thông qua. – Phong đáp. Chắc chỉ có con gái anh mới luôn đưa ra điều kiện với người khác và luôn làm chủ, không bao giờ để chịu thiệt trong bất kì cuộc đối thoại nào như vậy.
- SIC là viết tắt của gì vậy ạ?? Con cá là phải có ý nghĩa – Vy giơ ngón tay lên di di trên không trung, viết những từ ngữ có thể diễn giải từ cụm “SIC”. Cái miệng nhỏ xinh vừa nhai bánh vừa lẩm bẩm “Sick cat?” “ Song is cool?” – Rồi nhóc tự bật cười với sự ngộ nghĩnh bất chợt của chính mình
- Là Sea Ice! – Để kết thúc chuỗi suy nghĩ ngớ ngẩn của con gái, Phong đã kết luận như vậy.
- Ààà…. – Vy buông một tiếng dài – Sea Ice. Biển băng. Hải Băng.
chap 06:
Rời khỏi hướng nhìn ra ngoài cửa sổ khoang tàu, Phong nhìn xuống con gái bên cạnh, Vy đã ngủ, tay vẫn cầm hộp sữa đã cạn. Phong lấy hộp sữa khỏi tay con gái, nhẹ nhàng để cô nhóc không thức giấc. Rồi anh đội chiếc lưỡi trai trên đầu mình cho Vy, để tránh ánh nắng rực rỡ cuối chiều rọi vào mắt con bé. Phong vẫn luôn chu đáo như thế, thay cả phần của vợ,
- Ba không ngủ à? – Vy cựa người sau một giấc ngủ ngon lành
- Ba thức khi nhóc ngủ - Phong nói, nhưng mắt vẫn chăm chú vào màn hình laptop đặt trên bàn
Vy vẫn vùi mặt vào cánh tay Phong, giọng mỏng nhẹ:
- Thời tiết chỗ này khó chịu ạ? Con thấy lạnh!
Ngón tay dừng trên phím, để Phong định hình lại rằng trong toa VIP này nhiệt độ điều hòa tầm 24-25 độ C khá dễ chịu, không thể lạnh! Phong luồn tay vào tóc cô con gái nhỏ, nâng khuôn đầu Vy cao lên một chút
- Vy, con thấy không ổn chỗ nào? – Phong thấy mặt Vy tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán
- Con ổn, chỉ lạnh thôi
Phong nắm lấy bàn tay con gái, rồi áp tay mình lên má cô nhóc, tất cả đều lạnh toát. Mắt Vy cố mở để thể hiện mình không sao
- Có thể là cảm một chút ba ạ!
Nhưng Phong nhận ra Vy khó khăn để thở đều. Anh hiểu đấy không phải biểu hiện của cảm thường, mà trước giờ Vy và Thiên chưa từng bị cảm.
Đúng lúc, một cô nhân viên tàu hỏa bước vào mang thêm nước và đồ ăn cho khách VIP
- Ga tới dừng ở đâu? – Phong hỏi nhanh
- Là thị trấn Au thưa quí khách, 30 phút nữa ạ!
- Tăng nhiệt điều hòa giúp tôi. Và cô có thể tìm cách cho tôi mượn chăn hoặc áo ấm không?
- Thưa quý khách, tôi đang phải … - Cô nhân viên sau khi xếp xong đồ ăn, quay lại nhìn Phong, định từ chối nhẹ nhàng để đề nghị nhân viên khác làm. Nhưng khi vừa nhìn trực diện vào Phong, vào đôi mắt hai màu, vẻ mặt cô thay đổi đột ngột cùng một nụ cười gây chú ý:
- Vâng, tôi sẽ giúp anh ngay!\
Cô nhân viên vội vã rời đi. Phong vừa kéo con gái lại sát hơn, ôm con bé
- Chúng ta sẽ xuống ga tới, và biết chính xác tình trạng của con. Không sao Vy, ba ở đây rồi.
Dù cơ thể đang khó chịu, Vy vẫn cảm thấy tràn đầy tin cậy. Còn Phong, anh đang đuổi theo vài suy nghĩ mới nảy sinh trong đầu một phút trước. “Biểu hiện của Vy có thể nào là căn bệnh Smith – agen- căn bệnh chưa được xác định có di truyền hay không do mọi người mắc phải đều qua đời sớm, trừ Băng. Và thị trấn Au – một sự trùng hợp y như có sắp xếp – là nơi ở của vị bác sĩ Viện Hàn Lâm đã từng giúp Khang thăm bệnh cho Băng 16 năm trước.
***
- Tôi thật sự bất ngờ khi gặp cậu ở đây. Trông cậu không khác xưa dù có vẻ đã chín chắn và trưởng thành rất nhiều! – Vị bác sĩ đã về hươu đầu hai màu tóc đẩy gọng kính, cẩn trọng nhìn Phong
Trong đời bà đã gặp qua hàng trăm con người, nhưng Phong thì để lại cho bà ấn tượng không thể quên.
- Rất đường đột nhưng cũng là một sự trùng hợp. Tôi vừa đi tàu ngang qua đây. Tôi cần bà giúp!
- Tôi sẵn lòng!
Vị bác sĩ không ngần ngại nhận lời giúp đỡ do nể phục trí tuệ của Phong, cũng do chính Phong đã chỉ đường cho một phương pháp chữa Smith-agen mà khoa học trước giờ vẫn đầu hàng. Một năm vài lần, Phong lại gửi mẫu máu của Băng cho bà, nhờ bà gửi đi kiểm tra để chắc rằng vợ mình đã hoàn toàn khỏe, căn bệnh cũ không tái phát. Phong và vị bác sĩ cũng nhiều lần trao đổi với nhau về Smith-agen. Bác sĩ luôn tâm huyết với nghề, dù đã nghỉ hưu, họ vẫn luôn tìm cách để đóng góp tích cực cho ngành y.
- Cậu nghi ngờ con gái bị di truyền Smith-agen? Cô bé hiện ở đâu?
- Một nhà nghỉ trong thị trấn. Con bé đã ngủ ngon sau cơn bệnh
- Tôi muốn gặp con bé. Nhưng có lẽ cậu sẽ phải nán lại đây một thời gian để chờ kết quả chính xác từ Viện Hàn Lâm. Cậu giờ đã không thể dùng quyền uy của họ Lâm Chấn nữa rồi!
- Tôi hiểu. Cảm ơn bác sĩ.
Bà bác sĩ hơi sững sờ, rồi chợt mỉm cười:
- Tôi có lẽ đã nhầm! Lâm Chấn Phong cậu đã thay đổi quá nhiều. Đã trở thành một người chồng, người cha chu toàn vầ hiểu lí lẽ, không còn là chàng trai nông nổi, dễ nóng giận và hành động mọi giá vì tình yêu như năm xưa nữa rồi!
- Chỉ sai một điều thôi, bác sĩ. Tôi vẫn luôn và mãi mãi bằng mọi giá để bảo vệ người yêu thương của tôi!
Thành phố X-PL
Thiên và Băng vừa đáp máy bay và về đến căn hộ của Thiên. Để tránh sự theo dõi, cả hai đã đi đường vòng, một chuyến tàu và một chuyến máy bay mới đến được X-PL, theo lời Phong.
Thiên nhanh chóng cất hành lí vào một góc nhà, rồi đỡ mẹ vào phòng mình. Từ khi lên máy bay, Băng ngủ li bì và luôn trong tình trạng mệt mỏi. Cô không còn nhắc đến Phong nữa, do cơ thể bất ổn
- Có lẽ mẹ bị mắc chứng Jet lag do lệch múi giờ bay. Nghỉ vài hôm sẽ ổn mẹ ạ.
Băng buông mình xuống gường, một chân trần thả xuống sàn gỗ.
- Mẹ thích gỗ nên con đã lát sàn gỗ - Cùng điệu cười nham nhở, Thiên cầm cốc nước vào phòng cho mẹ
- Mẹ có muốn con gọi ba nói về tình trạng của mẹ hiện giờ không?
Băng vừa lắc đầu vừa từ chối cốc nước từ tay Thiên:
- Đừng, Thiên. Đừng gọi Phong!
- Con hiểu rồi, con tự tin chăm sóc được mẹ tốt mà – Thiên nhún vai – Có thể không bằng ba thôi! – Rồi cậu với chiếc điện thoại trên bàn, có cuộc gọi đến.
Màn hình hiện tên “Thiên’s gấu”, cùng ảnh Yến Nhi đang chun mũi đáng yêu. Thiên bật cười, chỉ có thể là Nhi đã đổi tên “Mì tôm” Thiên đặt trong danh bạ thành cái tên củ cải như vậy. “Mì tôm” là vì Nhi ngoài mì chẳng còn nấu được món nào ngon. Hình như một thời gian rồi Thiên không liên lạc với Nhi do chuyện gia đình, Thiên chợt nhớ ra.
- Cho anh 60 giây để giải thích 16 ngày vừa rồi anh làm gì? Ở đâu? Với ai?
Thiên cười nhẹ, đáp lại đầu dây kia thong thả:
- Chỉ 5 giây thôi. Tán gái. Nhớ em. Ở nhà. Một mình.
Phía bên kia im lặng, Thiên biết là Nhi đang kìm nén cơn nóng giận đã dâng tận cổ.
- Vậy anh cứ tiếp tục ở nhà và tán gái đi. Đừng liên lạc lại với em!
Nhi đã tắt máy. Thiên đoán chắc bạn gái ngốc của mình sẽ lại giận không nghe điện thoại vài ngày, mút kẹo liên tục vài ngày và tập trung chơi game Zombie vài ngày để cố quên cậu đi, trong vài ngày. Nhưng cố quên sẽ càng nhớ thôi, Thiên bật cười. Mà còn nhớ chính xác 16 ngày Thiên không liên lạc, Nhi hẳn đã chịu đựng rất nhiều trong khoảng thời gian đó để không liên lạc trước, dù cuối cùng đã phải gọi. ...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: