[Tiểu Huyên --]
Cơ thể lâng lâng hư ảo, Lâm Uyển Huyên mềm mại gối đầu dựa lên vai anh, cứ như thời còn yêu nhau.
[Tối nay về chỗ anh, được không?] Cô giơ tay, vòng quanh cổ anh.
[Em say rồi.] Thẩm Hàn Vũ đỡ nhẹ lưng cô.
Cô tùy ý dựa lên tường, tay dây dưa trên người anh không buông. [Em không say, anh biết tửu lượng của em, cái này chưa đủ khiến em say. Em chỉ lại muốn ôm anh lần nữa, cảm nhận cơ thể ấm áp của anh, như vậy mà thôi --]
Thẩm Hàn Vũ cúi đầu nhìn chăm chú khoảng cách giữa anh và bức tường, gương mặt say ửng đỏ của cô.
[Chúng ta chia tay rồi.] Anh nói khẽ nhắc nhở cô.
[Em biết. Nhưng anh muốn có người ở bên, đúng không?]
[Không thể là em.] Đã thử qua, rõ ràng biết không đưa được cho cô thứ cô cần, lại tùy tiện lợi dụng tình cảm sâu nặng của cô, bù vào sự trống rỗng của bản thân, hành vi này quá bỉ ổi.
Đúng, đây chính là Thẩm Hàn Vũ, anh có nhân cách của anh, nguyên tắc của anh, cũng vì anh như vậy khiến cô giẫm sâu vào bùn, yêu tới nỗi mất hết lý trí.
[Từ khi chia tay đến nay, anh nói thật cho em, anh có từng nhớ em, có một chút cảm giác đau khổ không? Cứ coi chỉ có một chút chút?]
[…]
[Anh biết không? Có lúc thực sự rất hận anh, hận anh quá thành thật, đến nỗi lừa dối em cũng không muốn.] Anh chưa bao giờ lừa dối cô, là cô quá ngốc, tưởng rằng chỉ cần anh và cô cố gắng, cuối cùng sẽ thấy tình yêu mong đợi. Nhưng, rốt cuộc cô vẫn thất bại, cái giá phải trả là vết thương toàn thân, điều này chưa bao giờ có thể trách anh.
[Tuy chia tay là em nói, em cũng chưa từng hối hận đưa ra quyết định như vậy, vì em biết anh không thể cho em tình yêu em cần, nhưng anh biết không? Cho dù trải qua bao lâu, nhìn gương mặt khôi ngô này, tim vẫn thấy đau, đau tới nỗi không thể giả vờ tự nhiên hơn nữa…]
Thẩm Hàn Vũ chỉ trầm mặc, im lặng, nhẫn nại nghe cô nói.
Cô cay đắng ho nhẹ. [Đáng cười biết bao, tưởng rằng bản thân có thể đủ lý trí, mới phát hiện hóa ra em vẫn còn muốn yêu anh hơn cả trong tưởng tượng, nếu bây giờ anh muốn tái hợp, em nghĩ em nhất định sẽ đồng ý với anh…]
Anh không nói, nhưng cô cũng không hy vọng anh thể hiện gì, tiếp tục: [Nhưng em cũng biết, đây là điều không thể nào, anh không thể yêu em như em yêu anh, em cũng không thể nhân nhượng thứ tình cảm không trọn vẹn. Biết vì sao em muốn nói chia tay không? Vì anh không có linh hồn! Em hiểu anh rất cố gắng để yêu em, nhưng đôi mắt không lừa được người, anh không có trái tim, không có linh hồn, chỉ cần một ngày anh không tìm lại được thì anh mãi mãi không thể yêu bất cứ người con gái nào!]
Cô giơ tay, nhẹ nhàng vuốt gương mặt tuấn tú vẫn làm tim cô đau nhói. [Nguyên nhân mỗi một người con gái anh qua lại đều không thể hận nỗi anh chính là vì anh rất nghiêm túc với mỗi một đoạn tình cảm, anh chưa bao giờ chơi đùa với tình yêu, không thể yêu được bọn em, trong lòng anh khổ hơn ai hết, vì vậy bọn em không cách nào hận, thậm chí còn đau lòng thấy anh như vậy. Hàn Vũ, em có thể hỏi không? Vậy người con gái khiến anh mất đi trái tim, là ai?]
[… Không thể.] Anh nhẹ nhàng nói ra hai từ.
Biết sẽ có đáp án này. [Đây là điều cấm kị sâu thẳm trong trái tim anh mà không một ai có thể chạm vào, nhưng chí ít em có quyền biết, nguyên nhân anh có thể cùng em qua lại, là vì [cô ấy] ư? Có lúc em cảm thấy, anh nhìn xuyên qua em để tìm kiếm cái gì đó….]
Anh nhắm mắt, ngón cái men theo viền môi đẹp đẽ của cô nhẹ nhàng vuốt ve. [Khi em mỉm cười, hai má có lúm đồng tiền…]
Chẳng trách, anh có thể thất thần khi nhìn cô mỉm cười.
Hạ đầu anh xuống, cô chủ động hôn lên đôi môi hơi lạnh của anh, đây là lần cuối cùng, để cô nhớ mãi cảm giác dây dưa cùng anh.
Thẩm Hàn Vũ không từ chối, ôm nhẹ cô, lướt qua hình dáng đôi môi đẹp đẽ anh yêu nhất, đồng thời cũng nếm bờ môi, giọt lệ trái tim tan vỡ của cô.
[Cho dù thế nào, anh đã từng cho em hồi ức đẹp đẽ nhất, tự đáy lòng em cảm ơn anh, cho dù người đó là Tâm Bình hay bất cứ người nào, em cũng hy vọng anh có thể sớm tìm lại được trái tim đánh mất đó.] Cô buông tay, rời vòng tay anh. [Em về trước, giúp em nói một tiếng với mọi người.]
[Anh tiễn em về --]
Cô lắc đầu, mỉm cười dịu dàng, [Anh là nhân vật chính hôm nay, sao có thể đi trước?]
[Nhưng em uống rượu --] Anh sao yên tâm để cô về một mình?
[Vẫn chưa say tới nỗi không về nổi nhà. Con người anh, rõ ràng không yêu, nhưng lại đối với em tốt thế, anh biết không? Sự dịu dàng như vậy đối với con gái mà nói, thực ra càng tàn nhẫn, có lúc lạnh lùng một chút, ngược lại mới là sự giải thoát.]
Anh không nói, lặng lẽ nhìn cô…
[Tạm biệt, người đàn ông em yêu nhất, chúc anh hạnh phúc.]
Lưu luyến hôn lên khóe môi anh, vượt qua anh, lẻ loi cuộc sống không anh. Anh không giữ lại, dựa lên tường, mắt tiễn cô đi xa, cho tới khi không còn nhìn thấy nữa, anh thu lại ánh mắt, quay người định về lô hát, thình lình đối diện với đôi mắt trong – –
Một gương mặt dịu dàng, lặng lẽ, không nói lời nào nhìn thẳng anh…
Tim gan anh siết chặt một hồi.
Mãi tới khi về nhà, Thẩm Thiên Tình không nói gì từ đầu đến cuối, trầm mặc khác thường, anh không biết, rốt cuộc cô đứng đó bao lâu, nhìn thấy bao nhiêu, cô không nói, anh cũng không hỏi.
Đến Tề Quang Ngạn cũng nhận ra không khí bọn họ không ổn, thăm dò nhiều lần.
Sau khi vào phòng, anh luôn đứng ở ban công hút thuốc, Thẩm Thiên Tình tắm xong đi ra, đứng sau lưng anh rất lâu, anh đều không phát hiện.
[Bây giờ trái tim anh rất rối loạn là vì chị Uyển Huyên à?]
Không lưu ý, đầu thuốc hút cháy tới tận ngón tay, anh hoảng hồn, vội vàng dập lửa.
[Tình yêu của chị Tâm Bình, anh dè dặt, không dám tiếp nhận; Nhưng còn tình yêu của chị Uyển Huyên, anh tiếp nhận nhưng lại không đáp trả nổi, anh đều quan tâm bọn họ, nhưng ai anh cũng làm tổn thương rồi.]
Không dám đón nhận ánh mắt trong trẻo của cô, anh bối rối quay đi, lại châm một điếu thuốc nữa. [Em mới mấy tuổi đầu, hiểu gì về tình yêu chứ?]
[Em hiểu! Anh biết em hiểu! Em không giống anh, không dám đối diện, chỉ có thể trốn tránh!]
Anh chấn động, ra sức hút hơi thuốc, lại lặng lẽ nhả ra, giống như trái tim rối loạn, suy nghĩ tê liệt cũng thoát ra ngoài theo làn khói.
Thẩm Thiên Tình nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú mông lung trong khói thuốc lượn lờ, thở dài hỏi khẽ: [Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai? Có thể giấu tận nơi sâu thẳm trong tim đến bản thân cũng nhìn không rõ ư?]
Anh yêu ai? Đây là lần thứ hai cô hỏi câu này.
Anh yêu ai, điều này trước nay không cần nghi ngờ, nhưng, anh có thể nói không?
Giống như lần trước, anh không thể trả lời, chỉ có thể ảm đạm hút thuốc.
[Anh, anh đừng như vậy, muốn ai, phải thể hiện rõ, nếu không, người anh yêu cũng xao động bất an theo thái độ không rõ ràng của anh, không có được câu trả lời chắc chắn, người anh không yêu cũng không thể hết hy vọng hoàn toàn, anh như vậy – sẽ khiến mỗi một người yêu anh rất đau khổ, anh biết không?] Cô nói, âm thanh khàn khàn, quay lưng đi, không muốn để anh nhìn thấy sự yếu đuối của cô.
[Tình --] Anh chán nản, giơ tay ra, nhưng lại không có tư cách sự an ủi, nhìn chằm chằm bóng dáng cô đơn của cô, không thể ôm cô.
[Thực ra, những người yêu anh đó không hẳn thật sự mong chờ đạt được cái gì, cái bọn họ cần, chỉ là một đáp án chính xác mà thôi, khó đến thế sao?] Từ từng từng câu đều là oán giận, không thể nhầm lẫn.
Anh không phải không hiểu, chỉ là – –
[Tình, xin lỗi.]
Anh không nói gì, khẽ nhủ trong lòng những mắc nợ không thể thành lời....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: