Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình


Khoét rỗng trái tim? Trong đó còn lại những gì?

Ý của cậu ta là, trái tim cậu ta đã chết từ lâu rồi ư?

[Đã cắt bỏ đến mức đau tới vậy, vì sao không mạnh dạn đòi lấy? Tôi không hiểu rốt cuộc cậu do dự cái gì.]

[Tôi --] Thẩm Hàn Vũ mở miệng nhưng không nói gì.

[Tôi không quan tâm cậu nói thế nào, dù sao tôi vẫn theo đuổi Tiểu Tình, cậu tin cũng được, không tin cũng được, cô ấy là người con gái đáng để tôi trân trọng, tôi không chỉ vui đùa mà thôi.]

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt lòng bàn tay. [Nếu tôi kiên quyết phản đối đến cùng?]

[Tôi vẫn dốc toàn lực đi giành lấy, tuyệt không từ bỏ.]

[Cậu cho rằng Tình sẽ nghe lời cậu hay nghe lời tôi?]

[Vậy thì mỗi người tự dựa vào bản lĩnh vậy, nhưng, cho phép tôi không khách khí mà nói một câu: Thẩm Hàn Vũ, cậu thực ích kỷ XX! Lợi dụng sự coi trọng của em gái với người thân, trói chặt bước chân đi tìm hạnh phúc của cô ấy, như vậy là làm khó cô ấy, cậu được coi là thứ anh gì vậy? Nói thẳng một điều, cậu [chỉ là] anh trai, không phải chồng cô ấy, dựa vào cái gì mà độc chiếm cô ấy, không cho phép cô ấy đi tìm tình yêu thực sự?]

Từng lời từng câu, đánh mạnh vào chỗ sâu nhất trong trái tim anh, đánh nặng nề, tàn nhẫn, đau tới mức anh không thốt lên lời – –

Anh không nhớ bọn họ cuối cùng kết thúc cuộc điện thoại như thế nào, anh thất thần ngơ ngẩn ngồi, tới khi Thẩm Thiên Tình từ ngoài trở về.

[Oái? Anh, chẳng phải anh nói muộn mới về à? Em vẫn chưa nấu cơm!]

Anh ngỡ ngàng ngước mắt, nụ cười nhẹ trong trẻo ánh lên trên gương mặt cô, anh không thể nhoẻn nỗi cho dù chỉ là nụ cười yếu ớt.

[Em đi đâu?]

[Em đi tới chỗ anh Tề lấy ảnh.] Cô giơ giơ tập ảnh trong tay. [Khi về Cửu Phân chụp,vốn dĩ anh Tề nói muốn mang qua cho em, nhưng em nghĩ cũng không phải không quen đường, nên không phiền anh ấy nữa, anh có muốn xem chụp đẹp hay không không?]

Không để ý thấy thần sắc anh không thoải mái, cô tràn đầy hào hứng dựa sát người anh, lật qua từng tấm, cùng xem với anh.

[Tấm này là thế nào?] Anh chỉ một trong những tấm cô để Tề Quang Ngạn ôm, cử chỉ này thân mật biết bao, dường như có thể hiểu nhầm thành tình nhân, cô không biết ư?

Thẩm Thiên Tình lè lưỡi. [Anh ấy đang chọc em! Biết em nhột, mỗi lần đều như vậy, đến chụp ảnh cũng nhân cơ hội bắt nạt em, em liền trốn, kết quả bị anh ấy tóm được, không cẩn thận bị chụp lại.]

Anh hít thật sâu, lật qua vài tấm. [Cái này?]

Anh phải cố gắng kiềm chế, mới có thể không ra sức hét cô – rốt cuộc em đang làm cái quái gì?

Một người con gái để con trai hôn bị chụp vào ảnh lưu lại, còn có thể không có gì ư?

Cô lặng lẽ liếc anh một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: [Là anh ấy nói muốn cá với em bậc thang này là số đơn hay số lẻ, nếu em thua thì em để anh ấy hôn một cái, em chưa đồng ý, là anh ấy hôn lén em.] Cô không ngốc, đáy lòng láng máng nhận ra ý đồ của Tề Quang Ngạn, nhưng anh không nói rõ, cô cũng không thể tỏ rõ cái gì, dẫu sao anh ấy cũng là bạn của anh trai, không thể để anh trai khó làm người.

Em không thích thú vì bị tập kích chứ!

Thẩm Hàn Vũ nhìn dáng vẻ làm nũng dẩu môi oán giận trẻ con của cô, nén không nói ra.

Cuối cùng nhận thấy sự trầm mặc khác thường của anh, cô nghiêng đầu hỏi: [Anh, anh sao thế?]

[Không sao.]

[Anh Tề nói thứ bảy --]

[Không được đi!] Chưa suy nghĩ đã buột miệng nói ra, âm lượng cao đến nỗi anh cũng bị làm cho khiếp sợ.

[…Anh?]

[Con gái từ sáng tới tối chạy ra ngoài, giống cái gì hả?]

Anh hạ thấp âm lượng, chính là tự bào chữa.

[Nhưng, trước đây cũng là anh nói --]

[Anh không nói em suốt ngày dính vào cậu ta không buông! Bản thân em để ý được không? Bây giờ từ sáng tới tối mở miệng đều là anh Tề, em còn học hay không? Còn có đặt anh trong mắt mình không? Trong đầu em chỉ còn chứa cậu ta thôi à?]

Cô của bây giờ có phải không có anh cũng được?

Anh lo sợ, đột nhiên hoảng hốt.

Chưa bao giờ nghĩ có một ngày anh sẽ không còn được cần tới, từ trước đến nay, cô coi anh quan trọng hơn bất cứ cái gì, tới khi một người quan trọng hơn xuất hiện, chiếm giữ nhân vật mà cả đời anh không thể đóng vai… đến tư cách người bảo vệ cuối cùng cũng bị mất đi, vậy thì, bên cạnh cô còn chỗ cho anh không? Anh có cảm giác… bị vứt bỏ.

[Anh – không thích em và anh ấy gần gũi quá à?] Cô suy nghĩ hồi lâu, hỏi khẽ.

[Anh…] Chỉ có anh mới biết, đây không phải chĩa mũi nhọn vào Tề Quang Ngạn, mà là bất cứ người đàn ông nào có ý đồ với cô, loại ích kỷ muốn độc chiếm cô đến anh còn cảm thấy chán ghét bản thân.

[Em biết -- cậu ấy muốn theo đuổi em không?] Anh khó khăn nói.

[Theo đuổi em?] Cô tròn to mắt. [Ai nói vậy?]

[Không cần bất cứ ai nói, anh không phải tên ngốc, anh nhìn thấy được.]

Là như vậy ư? Anh trai cũng nhận ra rồi, vì vậy hôm nay mới thể hiện khác thường thế, anh – – đang ghen?

Cô cười nhẹ, dựa vào lòng anh, dịu dàng ôm anh. [Cho dù anh ấy thích em hay không, đều không quan trọng, em chỉ cần ở cùng anh, như vậy là đủ rồi.]

Thực sự có thể như vậy không? Cả đời bên nhau với thân phận anh em?

Cô dịu dàng tình cảm dụi vào ngực anh, nhưng không nhìn thấy khoảng trống của hai bên đầu lông mày nhíu sít lại, rất, rất lo.


Chương 9. Trái tim khiếm khuyết


Năm thứ nhất đại học kết thúc, Thẩm Thiên Tình giành được học bổng với thành tích chói lọi, đồng thời cầm bảng thành tích lắc lư trước mặt anh, nhướng mày khoe khoang: [Em không làm mất mặt anh nè!]

Thẩm Hàn Vũ cũng đưa ra quyết định phòng nhân sự, cười nói: [Anh cũng không khiến em mất mặt.]

Cái này là cái gì? Cô tò mò mở ra. [Anh phải đi Anh huấn luyện?]

[Em không cần căng thẳng, có 3 tháng thôi mà. Viện trưởng từng ngầm nói, đợi huấn luyện trở về, chức vụ và lương bổng của anh sẽ có sự thay đổi.]

[Oa] Nhưng – 3 tháng đấy! Vừa vặn đến sinh nhật cô, năm nay anh lại không thể ở bên cô rồi.

Cô hơi thất vọng, có điều nghĩ tới tiền đồ của anh trai, cô ép bản thân nở nụ cười, không muốn vướng chân anh.

Để chúc mừng thành tích xuất sắc của Thẩm Thiên Tình, đồng thời cũng mở tiệc tiễn đưa Thẩm Hàn Vũ, cả đám người hào hứng hẹn ra Tiền Cự hát cả đêm.

Suy cho cùng toàn là thanh niên, điên lên cũng hoàn toàn không cần hình tượng, lưu ý gì hết, mọi người đều có chút hơi men, bắt đầu giành ly rượu giành bia, giành microphone ra sức hát tới mức vỡ họng.

[Bài hát của tôi, bài hát của tôi, cậu đừng giành --] Một chân đá văng học đệ, Lâm Uyển Hyên tranh cướp được, đắc ý căng cổ họng, hát, giọng bắt đầu khàn khàn, biểu hiện cố ra vẻ vô nghĩa ban đầu tan vỡ – –

[Anh bước tới dang hai tay vòng quanh em thật chặt giống trước đây, sự dịu dàng của anh thực ra như con dao, muốn em trả lại anh bằng nụ cười thế nào, rõ ràng em biết đây là cái ôm cuối cùng, anh cho em một cái bẫy, em không thể nhảy, không thể né tránh. Em lấy gì mà so đo với anh. Em muốn giữ, anh muốn quên, từng hạnh phúc, từng đau khổ, em, anh nên xóa sạch từ đây…]

Đôi mắt mơ màng, giao với Thẩm Hàn Vũ trong không trung, nước mắt dâng trào.

Lô hát hỗn độn chìm ngập trong nước mắt không lời của cô, chỉ có Thẩm Thiên Tình – Cô nhìn thấy.

[Anh biết bài hát đó là hát cho anh nghe.]

[Ừ.]

Phía ngoài lô hát huyên náo, cuối hành lang vọng tới đối thoại khẽ của đôi nam nữ.

[Em thật vô dụng, đến việc muốn cố gắng hát cho anh cũng không làm được.] Cô tự chế giễu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây