Thẩm Hàn Vũ ho nhẹ: [Thằng cha này!] Đến điều này cũng định lợi dụng để được lợi.
[Anh ấy nói đang mùa hoa trên núi Dương Minh, hẹn em đi chơi, em có thể đi không?]
Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một chút. [Nhớ mang thêm áo khoác, trên núi sẽ lạnh.]
[Vậy anh có muốn đi cùng không?]
Anh quay đầu nhìn báo cáo viết được một nửa, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ. [Chắc không còn cách nào, thứ hai này phải làm xong báo cáo, em đi đi, bản thân cẩn thận an toàn.]
Không thể tranh thủ thêm chút thời gian đưa cô ra ngoài chơi, khiến anh càng cảm thấy day dứt, có người đưa cô ấy đi, không phải ở nhà buồn chán cả ngày, anh thực sự tán thành, con người Tề Quang Ngạn chỉ thích đòi quyền lợi bằng miệng thôi, nhân cách vẫn còn, nhờ anh ta chăm sóc Tình, anh cũng rất yên tâm.
Bọn họ chắc có thể coi là cùng loại người, khi đối diện với tình cảm, tâm hồn bất an, nhưng chưa bao giờ dồn hết tâm sức để chơi đùa với phụ nữ, coi nhẹ tình yêu, bọn họ chỉ là không dừng lại được mà thôi.
Thẩm Thiên Tình nằm bò lên giường anh, nhìn anh, trăm lần nhìn không chán.
[Tối nay em có thể ngủ ở đây không?] Cô thích nhìn dáng vẻ làm việc của anh, biểu hiện nghiêm túc rất đẹp.
[Đèn sáng quá, em sẽ khó ngủ.]
[Không đâu!] Cô trề môi phản đối.
Anh suy nghĩ một chút. [Cho chân vào trong, đắp chăn lên, cảm anh không quan tâm đến em đâu.]
Cô không thu đôi chân đong đưa, mà nhảy xuống giường, ôm chặt cổ anh ra sức hôn một cái. [Cám ơn anh trai!] Sau đó vui vẻ nhảy vào trong chăn, mãn nguyện nhắm mắt, không chú ý Thẩm Hàn Vũ đực mặt tại chỗ.
Tay trái xoa nhẹ lên dấu ấn bên má, nụ hôn bất ngờ chấn động tê liệt tất cả suy nghĩ trong đầu anh.
Tề Quang Ngạn và Thiên Tình càng ngày càng gần gũi, gần tới mức cuối cùng cô hoàn toàn đối xử với cậu ấy như người nhà, những điều này hoàn toàn là bộc phát.
Nhận ra điều đó vào 1 tháng trước khi Thẩm Hàn Vũ sắp kết thúc cuộc đời thực tập.
Hôm đó, anh nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn – –
[Hàn Vũ, ngày mai tôi muốn hẹn Tiểu Tình ra ngoài.]
[Đi hỏi Tình có muốn đi không chứ, cậu nói cho tôi biết làm gì?] Anh trả lời, thấy khó hiểu, thằng cha này có nhầm đối tượng không?
[Tôi cũng biết phải hỏi cô ấy, nhưng mỗi lần hẹn cô ấy, mười lần thì có chín lần rưỡi cô ấy trả lời: [Em phải về hỏi anh trai em.] Cậu không gật đầu, cô ấy nào dám nói được? Tiểu Tình coi lời cậu còn quan trọng hơn cả pháp luật Trung Hoa dân quốc, không bằng trực tiếp hỏi cậu cho nhanh.]
Trực một ngày, tinh thần có chút mệt mỏi, Thẩm Hàn Vũ thả lỏng xương cốt, dựa nửa người lên thành ghế, tiện mồm hỏi: [Cậu dự định đưa cô ấy đi đâu?]
[Miêu Không uống trà, nhân tiện đi xem cảnh đêm tâm sự.]
0
[Uống trà?] Anh ho khẽ. [Tề thiếu gia, bổn nhân quen cậu sắp 7 năm rồi, đến cốc nước trắng cậu còn chưa từng mời tôi uống qua, còn xem cảnh đêm tâm sự nữa! Sao tôi biết cậu có tâm sự tới mức thú tính đại phát không? Cậu nói tôi yên tâm giao em gái vào mồm sói không?]
[Bị cậu phát hiện rồi?] Tề Quang Ngạn cười lưu manh: [Thực ra tôi thèm thuồng Tiểu Tình rất lâu rồi, con gái xinh đẹp ngọt ngào rung động lòng người vậy không rung động được sao? Cùng là đàn ông, cậu chắc rất rõ --]
Thẩm Hàn Vũ đột nhiên thu lại nụ cười. [Tề Quang Ngạn! Tốt nhất cậu nên nói với tôi, cậu chỉ đang nói đùa?]
[Ai đùa với cậu? Tôi thực sự muốn theo đuổi Tiểu Tình.] Nếu không ai nhàn rỗi đến thế, sớm tối hỏi han ân cần; nhận được điện thoại của cô ấy, xa mấy cũng đều không từ vất vả; có cơ hội thì liều mình hẹn người đẹp, chỉ thiếu chút chưa moi tim móc gan ra đưa cô ấy, chăm sóc em gái của bạn cũng có giới hạn chứ?
Vì vậy câu nói của Tiểu Tình: [Em phải về hỏi anh trai em.] mới có thể khiến anh buồn rầu tới mức muốn về nhà ôm chăn khóc lóc, anh thực rất sợ có ngày tỏ tình với cô, cô còn ngốc nghếch trả lời anh:
[Em phải hỏi anh trai em có thể cho phép anh làm bạn trai em không.]
Có nhầm không! Cô chẳng phải thiếu nữ vị thành niên, đâu cần phải việc gì cũng trưng cầu người nhà đồng ý chứ?
Cả đời này anh chưa từng tận tâm với người con gái nào như vậy! Thế mà nhân vật tiểu nữ cứ như người đứng ngoài cuộc, một chút cũng không cảm nhận được thành ý theo đuổi mãnh liệt của anh, toàn nói ra những lời giết chết phong cảnh.
Sau này tốt rồi, ban đầu vì muốn gần gũi cô ấy, lấy danh nghĩa [anh trai], không ngờ ngược lại tự chui vào rọ, cho dù anh tốt với cô hơn nữa, cô đều cho rằng đó là sự yêu thương [kiểu anh cả], ức tới nỗi anh chỉ muốn đâm đầu vào tường, chết cho cô xem cho xong!
Chính lúc dường như uất ức thành nội thương, cuối cùng anh rút ra kinh nghiệm xương máu, quyết định chiều theo cô. Trong lòng cô, lời anh trai chiếm phần hết sức quan trọng, thế không bằng anh trực tiếp bắt tay vào thực hiện với phía Thẩm Hàn Vũ, chỉ cần Thẩm Hàn Vũ đồng ý, sẽ có hiệu quả hơn việc anh mặc áo màu làm vui lòng người thân *(điển cố: Có một cụ già, hơn 70 tuổi nhưng vẫn mặc áo màu mè, hóa trang như trẻ con để bố mẹ vui mà cười.), giở hơn 100 trò bịp bợm theo đuổi ngu ngốc.
Tuy cách này hơi mất nhân cách, nhưng ông trời có thể thấy, anh thực không nghĩ ra cách nào hay hơn, anh là luật sư, chỉ biết sử dụng cách nào có lợi cho bản thân để thắng tố tụng, trong tình yêu cũng như vậy.
Nhưng, anh không ngờ, cái bàn tính như ý của anh càng gõ càng sai!
[Tề Quang Ngạn! Tôi giao Tình cho cậu, là muốn cậu chăm sóc tốt cho cô ấy, không phải muốn cậu cả ngày nghĩ làm thế nào để chấm mút xà xẻo cô ấy, đến em gái của bạn cậu cũng không tha, loại cầm thú như cậu còn có nhân tính không hả?]
Tề Quang Ngạn suýt chút bị tiếng thét làm thủng màng nhĩ, vài giây sau mới đặt điện thoại về bên tai. [Cái gì gọi là chấm mút xà xẻo? Tôi thực sự nghiêm túc theo đuổi Tiểu Tình, cậu phản đối có quá kích động không?]
[Nghiêm túc? Bạn gái thay mấy lần rồi, cậu còn mặt mũi mà tự ngắm mình không? Tôi cảnh cáo cậu, tránh Tình xa ra một chút, cô ấy không phải đối tượng cậu có thể vui đùa!] Thẩm Hàn Vũ nổi điên, không ngờ ngay từ đầu cậu ta tiếp cận Tình là đã có mưu đồ bất lương!
[Vậy thì làm sao? Số bạn gái cậu từng thay chỉ có thể nhiều hơn, không thể ít hơn tôi, có tư cách gì mà nói với tôi những lời đó?] Tề Quang Ngạn bị làm cho tức điên, bật lại.
[Tôi chưa bao giờ nói bản thân sạch sẽ, chính vì như vậy, tôi rất tự biết mình, tôi muốn cũng chẳng có nổi phụ nữ tốt, như loại người chúng ta, chỉ có thể làm tổn thương phụ nữ.] Cho dù khát vọng tới mức tim đau biết bao, anh mãi mãi chỉ có thể đứng xa nhìn, không dám, cũng không thể giơ tay đi giành……
[Đó là cậu, tôi khác. Chính vì cậu tự ti một cách khó hiểu, không có dũng cảm đi giành lấy tình yêu, khiến Tâm Bình tổn thương bao lần? Nhưng tôi thì khác, yêu rồi tôi sẽ dũng cảm đối mặt với trái tim mình, chỉ cần tôi muốn, thì tuyệt đối tự tin mang lại hạnh phúc cho cô ấy, bản thân cậu xấu xa, cũng đừng có coi tôi như thế!]
[Yêu?] Anh cười nhẹ, nghe Tề Quang Ngạn nói, lại cảm thấy tiếng cười đó lạnh lẽo tới mức sống mũi cay. [Đừng nói về tình yêu với tôi, cậu không hiểu nó nhiều hơn tôi đâu, ít nhất cậu chưa từng biết cảm giác từ thiên đường rớt xuống địa ngục, một trái tim nhất định phải tàn ác mổ xẻ ra, khoét rỗng mọi thứ bên trong rồi khâu lại, giả vờ như những thứ đó chưa từng tồn tại bao giờ, cảm giác để những ngày tê liệt qua đi– –]...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: