WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh

Vệ Nam lau mồ hôi lạnh trên trán, mỉm cười: “Thật trùng hợp, sao hai người… lại đến Hải Nam?”
Tô Mẫn Mẫn cười rất tươi, xiết chặt cánh tay đang khoác vào tay Hứa Chi Hằng, nghiêng đầu dựa vào vai anh ta, dưới ánh nắng mặt trời, bờ môi của cô ta giống như được phết một lớp đường mật.
“Nam Nam, chắc cậu không biết. Những người tổ chức du lịch ở trường mình đã liên hệ với đoàn du lịch đến Hải Nam, như vậy mới được giảm giá. Rất nhiều lớp cùng đến đây. Người đông cùng thuê một chiếc tàu, vừa tiết kiệm lại vừa vui”.
Nói xong, cô ta quay sang mỉm cười với Hứa Chi Hằng và nói: “Đúng không anh Hằng?”
Vệ Nam thấy nụ cười của mình sắp bị biến dạng. Hai từ “anh Hằng” khiến cô sởn cả gai ốc.
Hứa Chi Hằng không tỏ thái độ gì, dường như đã quá quen với cách xưng hô ấy. Anh ta nhìn khuôn mặt dễ thương của Tô Mẫn Mẫn rồi bình tĩnh gật đầu.
Vệ Nam cảm giác dạ dày quặn thắt, quay đầu lại giật cái túi trên tay Kỳ Quyên, “Ọe, ọe…”
Kỳ Quyên vỗ vai Vệ Nam và nói: “Nôn đi, nôn đi. Tao cũng thấy buồn nôn. Đây là cái thuyền rẻ rách gì vậy, chỉ toàn là xui xẻo”. Nói xong cô ấy lạnh lùng nhìn Tô Mẫn Mẫn, sau đó “Ọe, ọe…” vịn tay vào lan can ấn chặt bụng, ra công ra sức nôn.
Thế là Vệ Nam và Nguyên Nguyên thay nhau nôn, người này nôn xong, người kia nôn tiếp.
Vệ Nam ấn bụng nôn thốc nôn tháo, nôn xé ruột xé gan. Kỳ Quyên giả bộ một lúc đã không chịu được nữa, liền ghé sát vào tai Vệ Nam và nói: “Thôi, không phải khoa trương đến mức ấy đâu. Hứa Chi Hằng đi rồi”.
Mặt Vệ Nam tái nhợt lại: “Chị à…em say tàu thật mà….”
“Mày say tàu thật à? Sao không nói sớm”. Kỳ Quyên sa sầm mặt xuống, nhẹ nhàng vỗ vào vai Kỳ Quyên và nói: “Nôn đi nôn đi, nôn xong sẽ thấy dễ chịu hơn. Có điều mày nôn nhanh lên, nôn mãi mà chẳng thấy gì cả”.
Kỳ Quyên vừa nói dứt lời, Vệ Nam “ọc” một tiếng, nôn hết sữa ra tay cô ấy.
Kỳ Quyên xị mặt ra, một lúc sau mới hậm hực nói: “Bảo mày nôn ra cái gì, nhưng cũng không đến nỗi phải nghe lời thế đâu, phản ứng nhanh như thần, không cho người ta chuẩn bị tâm lý”.
Tô Mẫn Mẫn vẫn cười rất dịu dàng, tỏ vẻ quan tâm: “Nam Nam thấy khó chịu trong người à? Say tàu à? Mình có thuốc chống say đây này”. Nói xong cô ta lấy trong túi sách hộp thuốc chống say đưa cho Vệ Nam.
“Cảm ơn”. Kỳ Quyên cười, đưa cái tay vẫn còn dính sữa ra lấy hộp thuốc.
Bỗng nhiên thuyền chao đảo, mặt Tô Mẫn Mẫn biến sắc, vịn vào lan can cùng nôn với Vệ Nam.
Kỳ Quyên cười rất dịu dàng, nụ cười ấy ai nhìn thấy cũng phải dựng tóc gáy: “Mẫn Mẫn à, sao cậu cũng nôn thế, không phải là mấy tháng rồi chứ?”
Nghe thấy từ “mấy tháng rồi” Vệ Nam muốn cười nhưng không cười nổi, vừa ấn bụng nôn vừa cố nhịn cười, nét mặt gần như biến dạng.
Nhớ lại hồi ấy khi đi học tự học, Hứa Chi Hằng ngồi không không biết làm gì liền lôi cuốn tiểu thuyết trong cặp Vệ Nam ra đọc, nhìn thấy chữ “mấy tháng rồi”, Hứa Chi Hằng nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Thế nào là – công tử, mấy tháng rồi?”
Vệ Nam muốn cười nhưng không dám cười, chỉ nhìm chằm chằm vào quyển vở rồi nghiêm túc nói: “Trong tiểu thuyết, mấy tháng rồi có nghĩa là có thai”.
Hứa Chi Hằng trố mắt: “Công tử làm sao có thai được?”
Vệ Nam nghiêm túc giải thích: “Đây là tiểu thuyết giả tưởng, rất nhiều tình tiết hư cấu, đừng nói là công tử có thể sinh con mà muốn nâng cả trái đất lên cũng không có vấn đề gì”. Từ trước đến nay Hứa Chi Hằng chưa bao giờ đọc tiểu thuyết, thậm chí ti vi cũng không xem, dĩ nhiên Vệ Nam có thể tự ý xuyên tạc.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Vệ Nam, Hứa Chi Hằng tin thật, cúi đầu xuống đọc tiếp, đọc được một lúc liền vứt sách xuống bàn và nói: “Thật vô vị, sinh hết đứa này đến đứa kia, mắn đẻ hơn cả lợn, sao cậu có thể đọc loại tiểu thuyết này được nhỉ?”
Vệ Nam ấn bụng cố gắng nhịn cười, thấy vậy Hứa Chi Hằng liền hỏi: “Sao thế, đau dạ dày à?” Vẻ mặt lộ rõ sự quan tâm khiến Vệ Nam dở khóc dở cười.
Bây giờ đến lượt Tô Mẫn Mẫn cầm giấy ăn nhẹ nhàng lau miệng rồi mỉm cười hỏi Kỳ Quyên: “Thế nào là mấy tháng rồi?”
“Nghĩa là có thai”.
Hứa Chi Hằng trả lời.
Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, chỉ có câu trả lời không hề thay đổi.
Tô Mân Mẫn tỏ vẻ e thẹn: “Có thai cái gì mà có thai. Kỳ Quyên cậu đùa gì mà quá đáng thế”.
Sau đó đấm nhẹ vào vai Kỳ Quyên một cái, giống hệt kiểu đang nũng nịu với người yêu “đáng ghét”.
Mặt Kỳ Quyên lúc ấy trông giống hệt Bao Công.
Hứa Chi Hằng không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Vệ Nam.
Vệ Nam quay đầu lại nhìn anh ta, sau đó vịn vào lan can nôn tiếp.
Bỗng nhiên một bàn tay quen thuộc xuất hiện trước mắt, cùng với một chai nước giải khát vị hương thảo.
Vệ Nam ngây người.
Anh ta không nói gì, chỉ đặt chai nước giải khát ở đúng tầm với của Vệ Nam, bàn tay nắm rất chặt.
Vẫn là bàn tay quen thuộc trong ký ức với ngón tay dài và loại nước uống mà Vệ Nam quen thuộc nhất.
Bàn tay ấy đã từng nhẹ nhàng vuốt tóc Vệ Nam, đã từng nắm tay cô rất chặt, cùng cô đi dạo trong sân trường.
Bàn tay ấy đã bao nhiêu lần che ô cho Vệ Nam trong những ngày hè nắng nóng chói chang.
Bàn tay ấy đã từng cầm chặt chai nước giải khát vị hương thảo, cầm chặt đến nỗi chai nước ấm nóng rồi đưa cho Vệ Nam.
“Đã từng, đã từng, đã từng…” Không biết ai đã nghĩ ra từ ấy mà bây giờ nghe sao xót xa đến thế.
Vệ Nam mỉm cười, cầm lấy chai nước giải khát, vô tình chạm lòng bàn tay vào ngón tay anh ấy. Đầu ngón tay lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi giữa trời nắng nóng oi bức cũng khiến người ta phải rùng mình. Ở gan bàn tay có một vết sẹo, dường như là vết thương mới, vết thương không nhẹ, theo phán đoán bước đầu có lẽ là vết dao chém hay các dụng cụ tương tự, chạm vào có cảm giác giống như mặt đất bằng phẳng bị nước mưa xối xuống tạo thành những rãnh sâu.
“Tay của cậu….”
“Không sao”. Hứa Chi Hằng lạnh lùng nói, đưa chai nước cho Vệ Nam rồi đút tay vào túi.
“Cảm ơn”. Vệ Nam khách sáo nói.
“Không cần”.
Giọng nói lạnh lùng và xa lạ, sau đó quay người bước đi. Vệ Nam chỉ thấy dáng đi của anh ấy dứt khoát, xa với, in bóng dưới ánh trời chiều.
Hứa Chi Hằng đi đến bên cạnh Tô Mẫn Mẫn, nhẹ nhàng vòng tay qua vai cô ta rồi khẽ nói: “Em cũng say tàu à?”
Tô Mẫn Mẫn gục đầu vào lòng anh ta và nói: “Vâng, em thấy hơi chóng mặt”.
Hứa Chi Hằng lạnh lùng nói: “Vậy thì nghỉ ngơi chút đi”.
Nói xong Hứa Chi Hằng khoác vai Tô Mẫn Mẫn đi ngang qua người Vệ Nam.
Vệ Nam vịn vào lan can nôn thốc nôn tháo, mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, chai nước giải khát trong tay cũng bị bóp méo vì dùng lực quá mạnh.
Một lúc sau, Kỳ Quyên thở dài bất lực: “Đại tiểu thư của tôi ơi, sáng nay mày ăn gì mà nôn đến nông nỗi này?”
Vệ Nam nói không ra hơi: “Uống sữa, nôn hết rồi….”
Kỳ Quyên lườm một cái rồi nói: “Mày thật là, say xe, say tàu, say tàu điện ngầm. Nói cho tao biết có cái gì là mày không say”.
“Xe đạp tao không say”.
Kỳ Quyên than thở: “Bó tay”. Sau đó bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Nếu biết Hứa Chi Hằng và Tô Mẫn Mẫn cũng đến thì chúng mình đã không đi để tự chuốc lấy xui xẻo rồi. Hai cái đứa đầy toàn thân tỏa ra mùi hôi thối. Thật buồn nôn”.
Kỳ Quyên mắng người khác rất thâm nho, mục đích là dùng câu đơn giản nhất xuyên vào tim can đối phương, một nhát chết tươi.
“Toàn thân từ trên xuống dưới đều nồng nạc mùi cặn bã”, “Loại nước hoa đắt đến đâu cũng không thể át được mùi hôi thối tỏa ra từ miệng mày”, “Mày sống phí cơm phí gạo, chết phí đất chôn”, “Mày sinh ra là để đối đầu với xã hội”, “Mày là loại phản quốc”…....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

pacman, rainbows, and roller s