Vệ Nam nghiêm túc gật đầu: “Đúng”.
Đối với Vệ Nam và Tiêu Tinh, những lời nói của chị Kỳ Quyên giống như thánh chỉ vậy.
Đi du lịch xa vẫn không quên mang laptop, chỉ có những người con gái mạnh mẽ, dũng cảm như Kỳ Quyên mới không sợ bị cướp giật.
Nhờ vậy mà Vệ Nam và Nguyên Nguyên cũng được ké phần. Buổi tối nhàm chán không có việc gì làm có cái máy tính bầu bạn, ba người cùng xem phim, cảm giác đó thật thoải mái. Nhớ lại hồi học đại học, cứ đến cuối tuần là mấy đứa con gại lại túm tụm với nhau xem phim kinh dị, với tiêu chí: “Phát triển xem phim, tăng cường thể chất của người dân, bồi dưỡng lòng dũng cảm”.
Khoảng thời gian nhàn rỗi không có bài tập cũng không phải thi cử, lũ con gái ở mấy phòng liền lại tụ tập xem phim kinh dị. Kết quả xem được nửa tập tất cả đều chạy hết, chỉ có một mình Nguyên Nguyên chăm chú xem từ đầu đến cuối. Kỳ Quyên rất thích xem phim kinh dị. Phim trong ổ cứng chủ yếu là phim ma. Ba người chọn một bộ phim khá nổi tiếng gần đầy, kể về hai em bé song sinh dính liền nhau.
Vệ Nam linh cảm có cảnh kinh dị, liền cúi đầu xuống ra công ra sức uống nước, sợ nhìn thấy cảnh rùng rợn hét toáng lên thì thật xấu hổ. Kỳ Quyên từ đầu đến cuối mặt tỉnh bơ, nhìn cảnh máu mê bê bết mà mặt không hề biến sắc. Nguyên Nguyên cũng không sợ hãi chút nào, giống như đang nghiên cứu vậy: “Hahaha, con ma này hóa trang xấu quá”. “Ơ, động mạch ở cổ bị đứt, máu không phun ra như thế”. “Hai đứa song sinh kia chẳng phải dính lưng vào nhau sao, bây giờ lại dính bụng, sack”.
Khó khăn lắm mới xem xong phim kinh dị, Kỳ Quyên kéo Vệ Nam sang một bên rồi nói: “Con mụ Nguyên Nguyên kia dã man thật”, nói xong nhếch mép cười: “Tao thích nó rồi đấy, rất hợp với tính cách của tao”.
Vệ Nam cười toe toét: “Đúng vậy, tao với mày lớn lên cùng nhau, người tao bảo được, lẽ nào mày lại thấy chướng mắt”. Nói xong còn huých vào tay Kỳ Quyên tỏ vẻ thân mật.
Bỗng nhiên Kỳ Quyên nói: “Trừ Hứa Chi Hằng”.
Vệ Nam sa sầm mặt xuống: “Kích tao mày vui lắm à?”
Kỳ Quyên mỉm cười: “Nam Nam, chia tay rồi thì dứt khoát đi, đừng loằng ngoằng dây điện nữa. Có một câu nói rất hay là đến một ngày nào đó bạn có thể bình thản nhắc đến tên người ấy mà không hề cảm thấy đau khổ hay khó chịu thì lúc ấy bạn mới thực sự quên được người ấy”. Nói xong, cô ấy nhẹ nhàng vỗ vào vai Vệ Nam: “Đừng tưởng tao không biết, mày cứ giữ mãi trong lòng không muốn nhắc đến, như thế sẽ bị mốc, sẽ biến thành ung nhọt, càng chôn càng sâu, càng độc càng nghiêm trọng. Mày biết rõ điều đó. Tao mong mày luôn vui vẻ, vui vẻ hơn bất cứ ai”.
Vệ Nam im lặng một lúc rồi thở dài: “Tao biết chứ. Ai bảo não tao cài hệ thống XP, lại thêm phần mềm diệt virus Rising Antivirus, tốc độ vận hành chậm như rùa bò, muốn delete một số thứ phải đợi rất lâu”. Nói xong cô ấy ngẩng đầu lên, giơ tay véo má Kỳ Quyên và nói: “Có điều sau này xin chị đừng văn vẻ nữa. Chị mà văn vẻ là em lại thấy sấm vang chớp giật”.
Kỳ Quyên cốc một cái vào đầu Vệ Nam, sau đó vênh mặt lên nói: “Đồ đểu, mày biết tao khó khăn lắm mới văn vẻ được thế không, đúng là đồ không biết điều”.
Kỳ Quyên đi tắm, Nguyên Nguyên nhắn tin cho mẹ, một mình Vệ Nam độc chiếm laptop. Vệ Nam ôm hy vọng kích chuột vào tiểu thuyết Vụ án hoa tường vi.
Vệ Nam thấy trong một số chuyện, mình là người rất cố chấp.
Cũng tại câu chuyện ấy quá hay, hơn nữa mình đã đọc tiểu thuyết dài tập trên mạng gần một năm rồi, làm sao có thể dễ dàng nói quên là quên ngay được, nói bỏ là bỏ ngay được. Giống như máy tính cũng cần một khoảng thời gian waiting để thực hiện lệnh, huống hồ là não người với hệ thần kinh cấp cao phức tạp.
Vệ Nam di chuột, nghiến răng nghiến lợi nhìn màn hình, thời gian đăng bài mới là nửa phút trước.
Ô hô, hương muỗi thật hữu hiệu, Chu đại thần đã trở về, có bài viết mới, hơn nữa lại vừa mới đăng.
Vệ Nam hồi hộp kích chuột vào bài viết mới.
“Xin lỗi mọi người, thời gian vừa rối sang Mỹ thăm vợ”. Lý do này tạm chấp nhận được. Không phải là đau bụng. Có tiến bộ.
“Dường như mấy tháng không đăng bài mới rồi. Hehehe”. Lại còn cười được nữa.
“Không biết có ai nhớ tôi không?” Muốn đào mộ tổ nhà anh.
“Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ chuyên tâm viết chuyện”. Anh mà chuyên tâm viết chuyện thì những tác giả khác đều là thần tiên.
“Trong vòng ba ngày tôi sẽ đăng phần kết của Vụ án hoa tường vi, sau đó lập tức đăng chuyện mới. Mọi người thấy tôi có đáng yêu không?” OH MY GOD, anh đáng yêu quá, đáng yêu đến mức người khác muốn đập chết anh….
“Ngoài ra thông báo cho mọi người biết một tin vui, tác phẩm Vùng đất vĩnh hằng đoạt giải trong cuộc thi viết truyện hư cấu cho game online đã ký hợp đồng với công ty mạng và sẽ được chuyển tải thành game online sống động. Đến lúc ấy mọi người có thể tự mình khám phá thế giới thần kỳ dưới ngòi bút của tôi qua game online rồi. Chỉ có điều cụ thể mấy năm nữa mới làm xong thì tôi không biết”. Thật không biết xấu hổ, lôi người ta xuống biển lửa rồi bỏ mặc không chịu trách nhiệm, thật đúng với phong cách của anh.
“Cuối cùng giới thiệu với mọi người một bộ tiểu thuyết có tên là Xác chết biến mất. Thực ra cũng chẳng có gì là đặc sắc nhưng nếu có thể đọc tạm. Nghe nói sắp xuất bản. Những người nhàm chán có thể lướt qua. Nếu không hay thì lấy gạch ném chết anh ta. Tác giả virus là bạn của tôi, đều là đàn ông với nhau, kích nhau vài câu là chuyện thường tình. Dĩ nhiên tư tưởng là vô biến. Nếu bạn muốn nghĩ lung tung thì tôi cũng không thể chui vào đầu bạn để móc não ra được”.
Xác chết biến mất? Bạn bè? Không phải hoa mắt đấy chứ?
“Bây giờ tôi phải viết chuyện, muốn nói với mọi người vài điều để chứng minh là tôi vẫn còn sống. Hơn nữa sống rất vui vẻ. Xin các vị ngày mai hãy tìm đọc kết thúc. Nếu không thấy thì có lẽ tôi đã xảy ra chuyện. Xin các vị thắp cho nén hương”.
Vệ Nam đóng trang web, đó là tác giả mình thích nhất, viết truyện rất hay, tư duy sáng tạo, nhân vật sống động, cốt truyện hấp dẫn, tình tiết đặc sắc và nhân cách xấu xa. Chỉ có điều Vệ Nam không thể ngờ rằng Lục Song lại là bạn của thần tượng mà mình yêu mến nhất.
Một người nửa đùa nửa thật nói: “Thực ra Xác chết biến mất cũng chẳng có gì là đặc sắc nhưng miễn cưỡng đọc thì cũng tạm được”.
Một người tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Chu Phóng viết chuyện chẳng ra làm sao cả. Anh không thích cái vẻ hung hăng của anh ta”.
Những người như vậy có thể là bạn của nhau?
Lục Song nói không thích Chu Phóng hoàn toàn không phải vì đố kỵ hay chê bai gì… chỉ là lời nói đùa giữa bạn bè với nhau?
Quả nhiên chứng minh chân lý của câu tục ngữ “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?”
Vì lời giới thiệu của Chu Phóng, Vệ Nam kích chuột vào bộ tiểu thuyết Xác chết biến mất.
Cái hay của việc đọc tiểu thuyết trên mạng là cảm giác mơ mơ hồ hồ. Lục Song là người quen trong hiện thực, vì vậy đọc tiểu thuyết của anh ấy có cảm giác rất khó tả.
Vệ Nam lướt nhìn thời gian đăng bài mới, giống hệt Chu Phóng, cùng ngày cùng giờ cùng phút cùng giây – Hai người không cần dùng cách này để chứng minh hai người là bạn đâu.
Vệ Nam tay run run kích chuột vào, quả nhiên đúng với lời Kỳ Quyên nói, Lục tiên sinh đã xin nghỉ phép.
“Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu. Tôi vừa tìm được việc, các bộ phận đang trong giai đoạn lắp ghép, máy chủ hơi bận. Mấy ngày nay phải đi công tác, ổ cứng chất đầy công việc, CPU (bộ xử lý trung tâm), không có thời gian nghĩ đến việc hung thủ là ai, sau khi quay về sẽ tắt máy nghỉ ngơi một thời gian để suy nghĩ cho thấu đáo. Xin mọi người yên tâm, não tôi lắp đặt hệ thống xử lý vista mới nhất, có thể nhanh chóng cho mọi người phần kết hoàn hảo nhất. Ngoài ra, những người nhàm chán có thể kích vào bộ tiểu thuyết Vụ án hoa tường vi của Chu Phóng. Vị này đã từ cõi chết sống lại viết phần kết rồi. Đối với các độc giả, sự quay trở lại của anh ta đúng là một tai họa…”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: