Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh

Vệ Nam thở dài vô vọng, cúi đầu xuống, cầm đũa bới mấy miếng sườn vụn còn lại trong đĩa.
Mẹ cười và nói: “Tiểu Song à, Nam Nam nhà cô có thói ngủ nướng. Sau này, khi nào cháu dậy thì nhân tiện gọi nó dậy với nhé”.
Bắt đầu lên kế hoạch ưu đãi khách hàng sau khi bán con gái rồi. Chỉ muốn ghi thêm hàng chữ: Khách hàng được đổi lại hàng trong vòng một tháng, bảo hành ba tháng bên cạnh chữ “Đại hạ giá”.
Lục Song mỉm cười: “Nhất định rồi, cháu sẽ gọi em dậy”.
Vệ Nam nghiến răng nghiến lợi nhìm chằm chằm vào đĩa sườn vụn trên bàn, cuối cùng đặt đũa xuống, thở dài não ruột.
Quả nhiên, dạ dày là cơ quan rất quan trọng trong cơ thể người. Đấy là nơi mà ngũ cốc lương thực đều phải đi qua. Muốn giữ được trái tim đàn ông, trước tiên phải giữ được cái dạ dày của anh ta. Phụ nữ cũng vậy. Mẹ chỉ cần dùng một đĩa sườn xào chua ngọt mà có thể lấy lòng một đôi trai gái. (Cái này đúng là chân lý ^^)
Buổi tối nằm ngủ với Nguyên Nguyên, Vệ Nam nhìn lên trần nhà rồi thì thầm chửi rủa: “Mày đúng là cái đồ qua cầu rút ván, ăn sườn của mẹ tao xong bán rẻ tao. Tình nghĩa chị em suốt bốn năm trời. Chẳng phải mày nói tình cảm của chúng ta giống bức tường thành khóc không đổ sao? Vậy mà bây giờ, trong mắt mày, giá trị của tao không bằng một miếng sườn?”
“Bức tường thành khóc không đổ vẫn có thể gặp nàng Mạnh Khương mà”. (Mạnh Khương nữ: một nhân vật trong truyện cổ Trung Quốc. Tương truyền chồng nàng là Mạnh Hỷ Lương bị bắt đi xây Trường Thành trong ngày cướic ủa hai người. Mạnh Khương đã đi tìm chồng suốt hơn 10 năm, cuối cùng khi tìm tới nơi thì chồng nàng đã chết vùi xác trong Trường thành. Đau lòng, nàng khóc lóc thảm thiết, tiếng khóc vang xa 800 dặm, nước mắt nàng làm sụp đổ một góc tường thành, lộ ra thi hài chồng nàng. An táng thi hài chồng xong, nàng Mạnh Khương nhảy xuống biển tự vẫn)
Nguyên Nguyên nhìn Vệ Nam một lúc rồi nghiêm túc rút ra kết luận: “Hơn nữa, giá trị của mày dĩ nhiên là hơn một miếng sườn rồi”. Sau đó cô đặt tay lên cằm, cười toe toét và nói: “Chỉ có điều so với cả đĩa sườn thì không bằng”.
Thấy Vệ Nam chuẩn bị vung nắm đấm, Nguyên Nguyên vội giơ hai tay ôm đầu và nói: “Không được dùng bạo lực với người vừa thất tình”.

Chương 9: Lục Hựu Hựu mài lốp xe
Ở nhà một đêm, sáng sớm hôm sau, Vệ Nam và Nguyên Nguyên chải đầu tóc gọn gàng, chuẩn bị về trường.
Lúc ra đến cửa, họ gặp Lục Song, quần âu áo sơ mi đóng bộ, trông rất lịch sự. Anh ta đứng dựa vào lan can, mỉm cười với hai cô gái và nói: “Có cần anh đưa đến trường không?”
Vệ Nâm lập tức lắc đầu: “Không cần đâu. Em sợ ánh mặt trời chói chang sẽ làm đen làn da trắng mịn của anh”. Cô cố ý nói thật tình cảm, muốn kích anh ta, kết quả là đối phương cao tay hơn tưởng tượng rất nhiều, khuôn mặt thản nhiên, không chút biểu cảm. Lục Song nói: “Các em con gái càng dễ bắt nắng hơn. Thôi để anh lái xe đưa hai em đi. Xe mới mua, cần mài lốp”.
Được thôi, thà anh nói thẳng là: “Mời hai cô làm công cụ của tôi, ngồi đè lên xe để mài cái lốp mới”.
Thực ra, đặt "hai con lợn cái" trong xe, hiệu quả mài lốp sẽ càng tốt hơn.
Đứng cạnh chiếc xe trắng mới toanh, Vệ Nam kinh ngạc trố mắt há miệng.
Nguyên Nguyên kinh ngạc thốt lên: “Ack, chiếc xa này đẹp thật. Trắng mà hồng, hồng mà trắng, thật đặc biệt”. Sau đó huých vào tay Vệ Nam, cười rất gian tà: “Anh ta giàu thế à? Hôm quá cứ tưởng mày đang câu cá sấu hóa ra là câu con rùa vàng”. Vệ Nam huých lại: “Mày nói linh tinh gì vậy, chắc đây không phải là xe của anh ta đâu. Điều kiện kinh tế nhà anh ta cũng giống nhà tao mà, đều là công nhân viên chức”.
Lục Song mỉm cười: “Là xe của anh, mới mua”.
Cái tai lừa của anh ta thật đỉnh, nghe được cả lời nói thầm. Phải chăng anh ta biết đoán ý qua sắc mặt?
“Chẳng phải anh mới tìm được việc cơ mà?”
Lúc Song nhún vai: “Trả góp”.
Dù là trả góp thì ban đầu cũng phải nộp một khoản tiền không nhỏ. Chẳng nhẽ lương tháng của anh ta nhiều thế?
Vệ Nam lạnh lùng hỏi: “Công việc gì? Chắc không phải là trai bao đấy chứ”.
Lục Song thản nhiên như không, chờ Vệ Nam nói tiếp như chờ một màn hài kịch vậy.
Vệ Nam tỏ vẻ ngạc nhiên, cất cao giọng kích anh ta: “Anh làm trai bao thật sao?”
Lục Song cười rồi nói: “Em nói xem, điều kiện của anh thế này mà đi làm trai bao thì… ai có đủ tiền mà trả?”
Vệ Nam nghĩ thầm trong bụng, đối phó với người phóng khoáng cần phóng khoáng hơn anh ta. Đối phó với người bỉ ổi cần bỉ ổi hơn anh ta…. Ai nói cho tôi biết đối phó với người mặt dày nên làm thế nào? Mặt dày hơn anh ta chăng? Tiếc rằng da mặt Lục Song dày đến mức có thể dùng làm áo chống đạn, sao có thể mặt dày hơn anh ta được đây?=))
Đành phải chịu thua, không thèm tranh cãi với anh ta nữa.
Vệ Nam quay người định chui vào xe thì Lục Song nghiêm túc nói: “Thực ra anh làm việc cho một công ty mạng. Làm về game online. Giám đốc của anh rất tốt, anh vừa đi làm đã trả trước lương cho anh. Đúng rồi, em có biết game online không?”
Nguyên Nguyên chống tay lên trán còn Vệ Nam mỉm cười và nói: “Đến cái máy vi tính em còn chưa nhìn thấy, làm sao mà biết game online là gì?”
Lục Song cười: “Nghe anh trai em nói em đã từng xây dựng rất nhiều bang nhóm trong game, còn là nữ hoàng sơn trại, đúng không?”
Bỗng nhiên Vệ Nam rất muốn bay sang thành phố A bóp cổ anh trai. Xem ra anh ta muốn làm ông mối đến phát điên rồi, cái gì cũng kể cho anh ta nghe.
Thấy Vệ Nam không nói gì, Lục Song nói tiếp: “Em chơi trò Giang hồ trong mộng chưa?”
Vệ Nam gật đầu: “Anh cũng chơi trò ấy rồi à?”
Lục Song nhếch mép, cười một cách kỳ quặc. Vệ Nam và Nguyên Nguyên nhìn nhau, lông tơ trên người dựng thẳng đứng như măng tre sau cơn mưa.
Lục Song không nói tiếp chủ đề ấy nữa, ho một tiếng rồi chỉ vào cái xe kia: “Mẹ anh bắt anh phải mua cái xe ấy. Anh bị ép nên mới phải mua”. Nói xong, anh ta mỉm cười: “Mẹ anh nói dùng cái xe này lấy vợ”.
Nguyên Nguyên đứng bên cười ha hả, Vệ Nam ngắm nghía chiếc xe vô tội rồi thở dài và nói: “Được đấy, xe à, mày phải gánh vác sứ mệnh lịch sử vĩ đại như vậy, thật đáng thương”.
Hai cô gái vừa cười vừa chui vào xe. Họ cùng ngồi ghế sau. Tài xế chuyên tâm lái xe, bật nhạc nhẹ.
Vệ Nam và Nguyên Nguyên bắt đầu nói chuyện trên trời dưới biển, nói chuyện kỳ thi thảm khốc vừa qua rồi chửi rủa vị giáo sư khoa tâm thần vì đã nói phần ấy không có trong phạm vi thi mà lại cố tình cho vào câu hỏi phân tích suy luận, coi tài xế Lục Song như không khí vậy.
Một lúc sau, cuối cùng tài xế cũng không chịu được nữa, ho nhẹ một tiếng để biểu thị mình vẫn tồn tại.
Lúc ấy hai cô gái mới ý thức được trong xe có người, khi họ quay sang nhìn, Lục Song nói rất tự nhiên: “Nam Nam, một thời gian nữa bố mẹ và em gái anh sẽ chuyển về đây sống”.
“Vậy thì hay quá, cả nhà được đoàn tụ”. Vệ Nam cười rồi nhìn ra ngoài, thở dài nói: “Lúc thì xếp thành chữ nhân, lúc thì xếp thành chữ nhất….”
Lục Song nhíu mày: “Em chửi gia đình anh giống như đàn chim lưu lạc à?”
Vệ Nam nói: “Em chửi anh lúc nào? Trí tưởng tượng của anh thật phong phú”.
“Thế em nói cái gì mà xếp thành chữ nhân, chữ nhất?”
Vệ Nam phì cười, chỉ tay ra ngoài rồi nói: “Cây đa”.
Lục Song nhìn ra ngoài, những cây đa trên đường xếp thành hình chữ “nhất”, chỗ rẽ biến thành hình chữ “nhân”.
Bỗng nhiên Nguyên Nguyên cười sặc sụa, cười lăn cười bò, không thèm quan tâm đến hình ảnh của mình.
Lục Song nhếch mép, không nói gì.
Bỗng nhiên xe phanh kít một cái, Vệ Nam và Nguyên Nguyên suýt đập đầu vào ghế trước....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0022 giây